Bài 112: Suy nghĩ của em sau khi học đoạn trích Sông nước Cà Mau (tác phẩm Đất rừng phương Nam của Đoàn Giỏi)

Bài 112: Suy nghĩ của em sau khi học đoạn trích Sông nước Cà Mau (tác phẩm Đất rừng phương Nam của Đoàn Giỏi)

Hướng dẫn

Đất rừng Phương Nam là một cuốn sách hay viết cho thiếu nhi của nhà văn Đoàn Giỏi. Tác phẩm được nhiều thế hệ độc giả trẻ yêu thích, đã được chuyển thể thành phim. Toàn bộ tác phẩm tái hiện lại cuộc sống, con người và cảnh vật vùng đất cực Nam của Tổ quốc. Đoạn trích Sông nước Cà Mau đã miêu tả khá trọn vẹn đặc điểm sông nước và cảnh vật vùng đất này.

Ấn tượng đầu tiên khi đọc đoạn trích là ở Cà Mau có vô số sông rạch mà tác giả miêu tả là “chằng chịt như mạng nhện”.

Đoàn Giỏi miêu tả cảnh sông nước Cà Mau theo trình tự: bắt đầu bằng những ấn tượng khái quát về thiên nhiên Cà Mau, sau đó tập trung miêu tả, thuyết minh về kênh rạch, sông nước với hai cảnh quan trên bờ. Cuối cùng là cảnh họp chợ Năm Căn Học trực diện trên sông. Với trình tự tự nhiên và logic, các hình ảnh trong văn bản được hiển thị như một đoạn phim, có lúc nhanh, lúc chậm, có chỗ tả gần, chỗ sau để bao quát toàn cảnh. .

Điểm thuận lợi cho sự quan sát và miêu tả của người kể chuyện là “đi thuyền” trên kênh rạch và dừng lại ở chợ Năm Căn.

Mở đầu “bộ phim” là một đoạn gợi lại ấn tượng chung đầu tiên về tình yêu được cảm nhận bằng thị giác và thính giác của người viết. Cảm giác như một không gian rộng lớn bao la với những dòng sông, kênh rạch trải dài như những mạng lưới chằng chịt và tất cả được bao phủ bởi màu xanh của trời và nước, cùng tiếng rì rào bất tận của rừng cây, sóng và gió. “Màu xanh” đã trở thành một ấn tượng chủ đạo: trên trời là xanh, dưới nước là xanh, xung quanh tôi chỉ là một màu xanh, tạo nên một khung cảnh trong xanh tĩnh lặng và đơn độc. Và tiếng rì rào cũng trở thành một thứ âm thanh đơn điệu, không ngừng nâng niu người nghe: đó là tiếng rì rào bất tận của rừng xanh bốn mùa, là tiếng sóng biển Đông, vịnh Thái Lan ngày như đêm không dứt. vang lên trong gió mặn …

Rồi đến cảnh những con rạch của vùng Cà Mau được kể qua những cái tên lạ tai và những lý giải thú vị: rạch Mai Giám, rạch Bó Mát, rạch Bà Khia … Qua cách đặt tên, ta thấy thiên nhiên nơi đây còn rất tự nhiên, hoang sơ, phong phú và con người sống rất gần gũi với thiên nhiên nên ngay từ việc đặt tên cho các con kênh, vùng đất không phải bằng những cái tên mỹ miều mà là những nét riêng.

Xem thêm: Bài 35: Tưởng tượng và kể một đoạn hội thoại giữa các đồ dùng học tập

Sông Năm Căn hiện lên với vẻ đẹp riêng: bao la, hùng vĩ nhưng cũng rất hoang sơ. Nét bao la, hùng vĩ được nhà văn miêu tả qua nhiều chi tiết ấn tượng: sông nước mênh mông rộng hàng nghìn mét, nước ầm ầm ngày đêm biển cả như thác đổ, đàn cá bơi từng đàn đen trũi tung tăng như ếch nhái. . bơi lội giữa những con sóng trắng xóa của khu rừng dâng lên hai bức tường thành vô tận… Và khía cạnh “hoang sơ” được tô vẽ khéo léo trong màu xanh của rừng ngập mặn hai bên sông với nhiều cung bậc và sắc độ khác nhau: Rừng ngập mặn mọc ven biển , trong từng lứa trái rụng, có ngọn tăm tắp, hết lớp này đến lớp khác ôm lấy dòng sông, phủ lên mỗi bậc thang một màu xanh rêu, xanh mướt. , ve chai xanh biếc … mờ ảo ẩn hiện trong làn sương khói và từng đợt khói ban mai. Những “bậc thang” xanh mướt mô tả những lớp rừng ngập mặn từ non đến già nhất, tiếp nối qua nhiều thế hệ và luôn như thế! Nhà văn không chỉ có óc quan sát tinh tế mà còn khéo léo miêu tả hình ảnh cảnh vật thiên nhiên, được diễn đạt bằng những tính từ chỉ màu sắc. Việc sử dụng động từ cũng vậy: thuyền của chúng tôi vượt qua kênh Bồ Mát, đổ ra sông Cửa Lớn và hướng về Năm Căn. Các động từ “thoát ra”, “đổ”, “trở về” đều chỉ hành động của con thuyền, nhưng không thể thay đổi trình tự động từ trong câu: “vượt qua” nói rằng con thuyền đã vượt qua một cách khó khăn, nơi nguy hiểm; “cống” mô tả con thuyền từ kênh nhỏ ra sông lớn; và “ra đi trở lại” là lúc con thuyền nhẹ nhàng trôi trên mặt nước êm đềm của sông Năm Căn.

Chỉ nửa trang viết, tác giả đã đưa cảnh chợ búa nơi mảnh đất cuối cùng của Tổ quốc hiện lên trước mắt chúng ta với vẻ đẹp phong phú và độc đáo riêng. Sự giàu có được bộc lộ qua khung cảnh bao la và nhộn nhịp, hàng hóa phong phú, san sát những con thuyền với những chi tiết tiêu biểu: những đống gỗ chất cao như núi, nhộn nhịp bến sông, những nhà bè về đêm với những ngọn đèn tre sáng rực. trên mặt nước như những con phố nổi… Tác giả đã sử dụng thành công biện pháp kể với từ láy để gợi ấn tượng về sự trù phú của chợ trên sông. “The”…, sau đó là “the”… cả đoạn văn có 12 “ths”. Tuy nhiên, không chỉ trù phú, chợ Năm Căn còn mang một vẻ đẹp độc đáo: “một làng chợ biên giới” mang uy thế của một “anh chị rừng xanh” hiên ngang hiên ngang khoe mình trên phố phường nơi địa đầu cuối cùng của Tổ quốc. Chợ họp ngay trên sông với những ngôi nhà bè như phố nổi và những chiếc thuyền bán hàng, đủ màu sắc, trang phục và giọng nói của người bán hàng từ nhiều dân tộc. Dân tộc: Những cô gái Hoa kiều bán hàng rẻ, Chà Châu Giang bán vải, già Miên bán rượu, với đủ thứ giọng réo rắt, quần áo sặc sỡ, tô điểm cho Năm Căn một màu độc nhất vô nhị, hơn bất cứ phiên chợ nào ở vùng rừng Cà Mau.

Cảnh chợ Cà Mau khép lại clip, khép lại “thước phim” về vùng sông nước cực Nam của Tổ quốc, nhưng cảm giác khám phá thú vị mới theo người đọc mãi không thôi. Và hơn thế nữa, tác giả đã mang đến niềm tự hào về đất nước cho mọi người, truyền cho chúng ta tình yêu Tổ quốc từ một thông điệp giản dị nhưng vô cùng ý nghĩa. Đất nước ta, nơi nào cũng đẹp và hữu tình.

Theo Bailamvan.edu.vn

Xem thêm: Đề 33: Suy ngẫm về văn bản Sơn Tinh, Thủy Tinh