Bài 5: Lạc Long Quân kể chuyện tình với Âu Cơ

Bài 5: Lạc Long Quân kể chuyện tình với Âu Cơ

Hướng dẫn

Tôi là con của thần Long Nữ, mẹ đặt tên là Lạc Long Quân, sống với mẹ ở thủy cung Long Trang, chỉ thỉnh thoảng mới hạ cánh. Mỗi khi Ngư Tinh, Hồ Tinh, Mộc Tinh và những yêu quái quấy phá người tốt, ta đều giúp họ diệt trừ, sau đó dạy họ cách làm ruộng, chăn nuôi, ăn ở, sinh hoạt. Vì vậy, mọi người không chỉ ngưỡng mộ tài năng của chúng tôi mà họ còn yêu quý và kính trọng chúng tôi.

Năm đó, nhờ ta giúp người diệt các loại yêu quái, bày cách trồng trọt, dân làng trong vùng được mùa bội thu, khắp nơi đều rất vui mừng, mở tiệc ăn mừng, ta đều mời. Quả thật, cuộc sống trên trái đất còn rất nhiều điều thú vị mà Thủy cung không có. Sau lễ hội, chúng tôi ở lại một lúc và quyết định dành thời gian đi du lịch, thưởng ngoạn vẻ đẹp của núi non hùng vĩ, cỏ cây hoa lá thơ mộng, tiếng chim hót. Cảnh vật thật dễ thương và cuộc sống mới thật bình yên. Rồi một ngày đẹp trời tôi đang mải mê ngắm cảnh dòng sông chảy quanh sườn núi cỏ xanh thì thấy một cô thiếu nữ xinh đẹp và mấy anh quản gia cũng đang hái hoa đuổi bướm núi. Có lẽ vì mải mê ngắm hoa bên sườn núi nên cô đã bị ngã. Không chần chừ, tôi lao tới giúp cô ấy lên. Sau một hồi trò chuyện, chúng tôi được biết đó chính là Âu Cơ xuất thân từ gia đình Thần Nông vô cùng xinh đẹp. Danh tiếng của anh ấy đã. Tôi nghe nó đã lâu và bây giờ tôi thấy nó. Tôi đã yêu cô ấy và cô ấy cũng yêu tôi. Tôi và nàng thành vợ thành chồng, cùng chung sống trong điện Long Trang.

Xem thêm: Bài 6: Đóng vai Lang Liêu, em hãy kể lại câu chuyện Bánh Chưng, Bánh Giầy

Ít lâu sau, cô ấy có thai. Khi sinh nở, thật lạ lùng, nàng sinh ra một bọc trăm trứng: trăm trứng nở ra trăm người con hồng hào xinh đẹp. Những con nhỏ không cần được chăm sóc mà lớn lên như tên bắn, với khuôn mặt xinh đẹp và thân hình khỏe mạnh như một vị thần. Rồi một hôm, dưới Thủy cung có việc lớn, bố tôi gọi điện về. Tôi phải tạm biệt cô ấy và các con ở Thủy cung, ở đó bố tôi đã già yếu nên cần tôi ở lại để giúp đỡ nên tôi không thể về ngay với cô ấy và các con được.

Mẹ Âu Cơ một mình tần tảo nuôi con, ngày này qua ngày khác trong lòng buồn tủi chờ đợi. Cuối cùng, cô ấy gọi cho tôi và than thở:

– Tại sao chàng lại bỏ thiếp đi mà không cùng chàng nuôi con?

Tôi nói:

– Ta vốn là rồng ở vùng biển sâu, nàng là tiên nữ trên núi cao. Người ở dưới nước, người ở trên cạn, tính khí và thói quen khác nhau, khó ăn ở cùng một nơi trong một thời gian dài. Bây giờ ta xuống biển năm mươi, nàng xuống núi năm mươi, chia nhau cai quản các phương. Người leo núi, miền biển, khi có việc gì thì giúp nhau, đừng quên lời hẹn.

Bà nghe lời, bèn tách nàng năm mươi người con xuống biển, con trưởng của Âu Cơ được tôn làm vua, lấy hiệu là Hùng Vương, lập đô ở Phong Châu, đặt tên nước là Văn Lang.

Triều đình có các tướng văn, võ tướng; trai gọi là lang, gái gọi là nương; Vua cha mất, truyền ngôi cho con trưởng, mười đời vua lấy hiệu là Hùng Vương, không thay đổi.

Mối tình của Mị và Âu Cơ đã trở thành một truyền thuyết đẹp được lưu truyền trong dân gian. Về nguồn gốc, người Việt thường gọi là con Rồng cháu Tiên.

Theo Bailamvan.edu.vn

Xem thêm: Bài 138. Suy nghĩ của em sau khi đọc truyện Buổi học cuối cùng của An – Phong – Chị Đô – Đệ