Bài số 142. Cảm nghĩ của em về tình yêu Tổ quốc qua bức thư của Thủ lĩnh Ấn Độ Siddhartha gửi Tổng thống Hợp chủng quốc Hoa Kì

Bài số 142. Cảm nghĩ của em về tình yêu Tổ quốc qua bức thư của Thủ lĩnh Ấn Độ Siddhartha gửi Tổng thống Hợp chủng quốc Hoa Kì

Hướng dẫn

Quê hương – nơi ta sinh ra và lớn lên, nơi cha mẹ, tổ tiên, nơi ta sinh ra cũng là nơi nâng đỡ ta trên mỗi bước đường. Ai mà không yêu đất nước mình. Bày tỏ tình yêu quê hương đất nước, mỗi người có một cách nói khác nhau. Ta bắt gặp tình yêu quê hương tha thiết qua nỗi nhớ sông nước trong thơ Tế Hanh, một chiều thu trong thơ Hữu Thỉnh, đêm hè thơm hoa cau trong thơ Đỗ Trung Quân… Đọc “Người Ấn Thư của Thủ trưởng. Một lần nữa ta lại bắt gặp một tình yêu quê hương tha thiết và mãnh liệt. Dù là người ở đất nước Việt Nam xa xôi nhưng đọc bức thư, chúng tôi không nhận ra khoảng cách địa lý này trong tình yêu quê hương đất nước.

Đối với người da đỏ từ hàng ngàn năm trước, tổ tiên của họ đã sống và định cư bên những dòng sông êm đềm, trong những khu rừng trù phú và tươi đẹp, hay trên những đồng cỏ hoa lá. Sau đó, người đàn ông da trắng xuất hiện. Những người định cư da trắng đã xua đuổi người da đỏ, lấy đất của họ, đuổi họ vào sâu trong rừng. Đất mẹ thiêng liêng trở thành nơi người da trắng vắt kiệt sức sinh sản để trục lợi, bầu không khí trong lành nhuốm khói nhà máy, những dòng sông xanh êm đềm nhuộm màu chất thải nhà máy độc hại, những cánh rừng thơ mộng bị đốn hạ, những con vật dễ thương ngọt ngào bị tàn sát không thương tiếc. Họ vô cùng đau buồn nhưng không thể làm gì được vì họ đã bị tước đi quyền quyết định số phận của mảnh đất thân yêu của mình. Giờ đây, chỉ một phần nhỏ của vùng đất rộng lớn của tổ tiên chúng ta cũng có nguy cơ bị biến mất trước ý đồ dã man của những người da trắng định cư: mua đất của người da đỏ.

Người da đỏ phải nói. Bức thư đáp lại việc Tổng thống Mỹ muốn mua đất của Tổng thống Mỹ Franklin Pierre, từ nhà lãnh đạo Ấn Độ Siston, là một tiếng nói hùng hồn và đanh thép về tình yêu sâu sắc và nồng nàn của ông đối với quê hương da đỏ của mình. Mỗi dòng thư đều thấm đẫm tình cảm yêu mến quê hương đất nước.

Quê hương là thiêng liêng đối với người da đỏ. Mỗi tấc đất của tổ tiên và mọi thứ trong đó đều khắc sâu vào ký ức của họ:

… Với đồng bào tôi mỗi tấc đất đều thiêng liêng, từng lá thông óng ánh, từng bờ cát, từng giọt sương long lanh trong những cánh rừng rậm, từng bãi đất hoang và tiếng côn trùng rì rào đều là những điều thiêng liêng trong ký ức và kinh nghiệm của đồng bào tôi. Nhựa cây chảy trên cây cũng mang theo ký ức của người da đỏ.

Người da đỏ hiểu rất rõ vì sao vùng đất của tổ tiên họ lại linh thiêng đến vậy, vì đó là cuộc sống, là một phần máu thịt của họ:

Vì vùng đất này là mẹ đẻ của người da đỏ. Chúng ta là một phần của mẹ và mẹ cũng là một phần của chúng ta. Hoa thơm là chị em của chúng ta. Vách đá, vũng nước trên đồng cỏ, hơi ấm của ngựa con và con người thuộc cùng một gia đình.

Xem thêm: Phân tích sự tích con Rồng cháu Tiên

. Hơn nữa, mảnh đất này còn là máu xương của tổ tiên, bọn họ làm sao có quyền quên?

Những dòng nước óng ánh, êm ả chảy dưới lòng sông suối không chỉ là giọt nước, là giọt máu mà còn là máu của tổ tiên chúng ta .. Có lẽ là tình cảm yêu quý nhất mà người da đỏ dành cho họ.Đất thiêng đối với tổ tiên của họ. Nếu không, tại sao tù trưởng Siathon lại khẳng định: vùng đất này là mẹ đẻ của thổ dân da đỏ. Lời khẳng định này thể hiện sự gắn bó máu thịt với quê cha đất tổ.

Yêu quê hương đất nước, người da đỏ gắn bó và yêu cả những điều bình dị và bình thường nhất: giọt sương, hoa thơm, dòng suối, dòng sông, tiếng lá chuyển động, tiếng côn trùng đập cánh, đến những âm thanh nhẹ nhàng của gió thoảng qua, và cả bầu trời không khí trong lành xung quanh họ. Tình yêu đất nước gắn liền với tình yêu thiên nhiên Càng yêu quê hương đất nước, người da đỏ càng xót xa: càng xót xa khi chứng kiến ​​cảnh quê hương đất nước bị chà đạp, tàn phá. Nhìn từng tấc đất của tổ tiên mình bị bật gốc và bị phá hủy, lòng họ đau như cắt. Nỗi đau này biến thành lòng căm thù kẻ cướp. Dường như bao nhiêu hận thù tuôn trào từ vòng vây lên án những người da trắng định cư của người đứng đầu Thành:

Đất này không phải là anh em của họ (họ = người da trắng), đất này là kẻ thù của họ và một khi chinh phục được họ sẽ xâm phạm… Họ coi đất mẹ và anh em như trờiNhững thứ có thể được mua, mang đi, và sau đó được bán như những con cừu và những viên kim cương sáng bóng. Sự thèm khát của họ sẽ nuốt chửng trái đất và để lại trên sa mạc.

Và ở đó, cách đối xử tàn bạo với động vật của người da trắng – những người bạn thân thiết của thổ dân da đỏ ngưỡng mộ:

Tôi chứng kiến ​​cảnh hàng nghìn con trâu rừng chết dần chết mòn trên cánh đồng khô cằn vì bị người dân bắn chết trắng mỗi khi có đoàn tàu chạy qua.

Lãnh đạo của Sydney đã thực sự phẫn nộ trước tội ác của bọn thực dân da trắng. Anh ấy hỏi họ:

Tôi là một kẻ dã man, tôi không hiểu tại sao một con ngựa sắt đang hút thuốc lại quan trọng hơn một bầy bò rừng …

Và anh ấy cảnh báo họ: | Con người là gì nếu cuộc sống thiếu dã thú? Và nếu họ đi, con người sẽ chết dần chết mòn vì nỗi buồn cô đơn về tinh thần, vì những gì đã xảy ra với con thú cũng đã xảy ra với con người. Mọi thứ trên thế giới đều có mối liên hệ với nhau,

Cuối bức thư gửi Tổng thống Hoa Kỳ, Tổng thống Hoa Kỳ, nhà lãnh đạo Hoa Kỳ, viết: “Các bạn phải dạy cho các con của mình biết rằng mặt đất dưới chân chúng là tro cốt của ông cha chúng ta. .. Bạn phải nói với họ rằng trái đất là giàu có, bởi vì nhiều sinh mạng của giống nòi chúng ta đã được tạo dựng …. Trái đất là Mẹ.

Những câu nói ấy là chân lý muôn thuở của tình yêu quê cha đất tổ, nó không có biên giới, không biên giới. Trong tình yêu này, chúng tôi tìm thấy sự đồng cảm của mình với thủ lĩnh của Siathon.

Theo Bailamvan.edu.vn

Xem thêm: Tuyển tập những bài văn mẫu lớp 6 hay nhất