Bài văn tế về Sa Pa lặng lẽ

Đề bài: Nghị luận văn học Lặng lẽ Sa Pa

Sapa – cái tên mới nghe qua người ta chỉ nghĩ đến nghỉ ngơi. Nhưng ai đã từng đọc cuốn “Lặng lẽ Sapa” của nhà văn Nguyễn Thành Long chắc hẳn sẽ có những suy nghĩ khác. Trong cái tĩnh lặng của Sapa, dưới những cung điện cổ kính Sapa vẫn còn đó những con người lao động, lo toan cho đất nước. “Lặng lẽ Sapa” là tác phẩm nằm trong chuyến đi Lào Cai mùa hè của Nguyễn Thành Long. Anh đã khắc họa thành công hình ảnh một chàng trai làm công tác khí tượng một mình trên đỉnh Yên Sơn ở độ cao 2600m so với mực nước biển. Với tinh thần trách nhiệm, tinh thần tình nguyện, lòng yêu nghề và những phẩm chất khác, anh thanh niên đã trở thành hình ảnh tiêu biểu của người lao động.

Dinhfansipang - Nghị luận văn học về Lặng lẽ Sa Pa

“Ai cũng chọn việc nhẹ, việc khó, ai biết tiêu ai? Ai cũng đã từng là một thời trai trẻ, thường trăn trở về cuộc đời của chính mình ”, trong truyện ngắn“ Lặng lẽ Sapa ”nhà văn Nguyễn Thành Long đã cho chúng ta thấy được vẻ đẹp độc đáo và thơ mộng của Sapa. chăm chỉ và nghiên cứu khoa học một cách thầm lặng nhưng khẩn trương vì lợi ích của đất nước và cuộc sống của mọi người.

Câu chuyện kể về cuộc đời nghề nghiệp của một chàng trai – nhà khí tượng và địa vật lý, anh sống một mình trên đỉnh núi cao, xung quanh chỉ có cây cối và mây mù Sapa lạnh giá. Công việc của anh gồm “đo gió, đo mưa, đo nắng, tính mây, đo chấn động của mặt đất” luôn đòi hỏi sự tỉ mỉ và chính xác. Công việc vô cùng vất vả nhưng anh vẫn cố gắng hoàn thành một cách nghiêm túc, đầy trách nhiệm. “Lạnh quá, anh bạn. Nó thậm chí còn có tuyết ở đây. Nửa đêm … gió tuyết và bên ngoài vắng lặng như chỉ chờ em đi ra là lao đến “. Dù khó khăn là vậy nhưng anh rất yêu công việc của mình:” Khi làm việc, chúng ta được ở một mình. với công việc của chúng tôi. Công việc của các bạn vất vả là vậy nhưng bỏ nó đi, tôi buồn muốn chết ” Tôi luôn cảm thấy vui vẻ và gắn bó với công việc của mình, công việc đã trở thành một người bạn không thể thiếu đối với tôi.

Người trầm lặng không phải là người ít nói, dù sống một mình cũng không cảm thấy đơn độc bởi vì “Ta luôn có người nói chuyện, nghĩa là có sách”. Sống trong điều kiện thiếu thốn nhưng chàng trai này luôn tự chủ, lạc quan yêu đời, biết cách tổ chức cuộc sống của mình có trật tự về vật chất và tinh thần. “Trước nhà trồng một vườn hoa nhiều màu, anh cũng nuôi Một đàn gà đẻ trứng không thể ăn được, một ngôi nhà nhỏ nhưng sạch sẽ, ngăn nắp, nhưng khó khăn nhất là vượt qua nỗi cô đơn, một mình quanh năm trên đỉnh núi cao, không một bóng người. muốn người ta thương đến nỗi phải dùng gốc cây chặn đường để nghe tiếng người, nhưng rồi anh nghĩ “Nếu chỉ là nỗi nhớ phồn hoa đô hội thì tầm thường” và anh đã vượt lên chính mình để sống và làm việc một mình với thiên nhiên cây cỏ của Sapa, để trở thành “người cô đơn nhất thế giới”.

Xem thêm: Bình luận xã hội về sự kiên nhẫn

Tuy nhiên, anh không dần dần rút lui vào sự cô độc và trống trải này. Sự hiếu khách, quan tâm đến người khác đã khiến anh có thiện cảm với người họa sĩ già và chàng kỹ sư trẻ ngay từ những phút đầu gặp gỡ. Niềm vui đón khách trào dâng trong anh: anh đưa người chú là nhạc trưởng của một người đàn ông tam sinh, vui mừng nhận cuốn sách anh mua cho, háo hức chào đón mọi người đến thăm nhà, hồn nhiên kể về công việc, đồng nghiệp và cuộc sống thầm lặng của anh. ở Sa Pa. Ai mà quên được, điều đầu tiên anh làm khi có khách đến thăm “Anh hái một bó hoa rực rỡ cho cô gái anh gặp lần đầu, trà cho nghệ sĩ, trứng đường cho hai bác sĩ. Tất cả những điều này chứng tỏ rằng không chỉ để được. một người con trai tâm lý mà còn dành cho anh những kỉ niệm đáng quý, sự quan tâm nhiệt thành và sự tận tâm của anh.

Chúng ta cũng thấy anh thanh niên rất khiêm tốn và trung thực, anh cảm thấy công việc và những đóng góp của mình chỉ ở mức khiêm tốn. Anh tỏ ra lúng túng khi người họa sĩ muốn vẽ chân dung của mình, nhiệt tình giới thiệu anh với những người khác đáng vẽ hơn anh: “Đừng vẽ tôi, ngoài kia còn rất nhiều người khác đáng vẽ hơn tôi. trong vai kỹ sư nghiên cứu. Thăm vườn su hào, chàng trai nghiên cứu bản đồ tia chớp … ‘ suy nghĩ và nhìn nhận như một vị trí. Tuy còn trẻ nhưng anh hiểu sâu sắc cái nghĩa, cái tình của mảnh đất Sapa, những hy sinh thầm lặng của những người ngày đêm lao động. Cuộc sống giản dị nhưng đẹp đẽ tạo nên vẻ đẹp đích thực của mỗi người, lan tỏa một cách thuyết phục đến những người xung quanh.

“Lặng lẽ Sapa” – ngân lên trong lòng ta những rung cảm ngọt ngào nhưng thú vị về những con người lặng lẽ lãng mạn nhưng si tình. Họ sống hết lòng vì nhân dân, vì dân tộc và đã dệt nên những bài ca yêu quê hương đất nước. Họ như những vì sao sáng trên bầu trời đêm, nhưng lại tỏa sáng bằng những đóng góp thầm lặng của họ. Có lẽ người viết muốn nhắn gửi đến mỗi chúng ta. Cuộc sống của chúng ta được tạo nên từ những cuộc đấu tranh và hy sinh thầm lặng to lớn như những người trẻ Sapa lặng lẽ, họ làm cho cuộc sống này thật đáng quý và đáng tin cậy. Là học sinh chúng ta hãy nỗ lực học tập để mai sau góp phần xây dựng đất nước, là những chủ nhân tương lai của đất nước.

Nguồn Edufly

Xem thêm: Phân tích vẻ đẹp của con người Việt Nam qua ca dao