Bình giảng bài Tuyệt cú trong chùm thơ tứ tuyệt của Đỗ Phủ

Bình giảng bài Tuyệt cú trong chùm thơ tứ tuyệt của Đỗ Phủ

Hướng dẫn

Tuyệt vời

Hoa huệ hoàng đàn và cây lưỡng cư liễu,

Hầu hết những dãy đường cao tốc trắng xóa trong bầu trời quang đãng.

Sông Hàm Tây Lĩnh là tuyết mùa thu tự nhiên,

Thuyền bạc ngàn li Đông Ngô.

Đỗ Phủ

Một vài con chim vàng vàng hót trên hàng liễu,

Hàng cò trắng bay trên bầu trời xanh.

Cửa sổ Tây Lĩnh tuyết đọng ngàn năm. Trước cửa, thuyền Đông Ngô đến ngàn cây số.

Hai con cò vàng kêu Hàng cò trắng bay lượn trên bầu trời xanh.

Một ngàn năm tuyết và những ngọn núi sắc nét,

Thuyền Ngô ngàn dặm chở cửa rình rập.

Dịch bởi Tản Đà

Cây liễu xanh hát đôi chuông vàng,

Bầu trời xanh trắng điểm xuyết hàng đàn cò bay lượn.

Lồng hát mái tuyết non phương Tây,

Thuyền Ngô ngàn dặm đổ ra cửa.

Tương tự với Dịch

gợi ý bài tập về nhà

… Bị gió thu cuốn đi. Sau đó, gia đình nhà thơ xuống ở trong một chiếc thuyền trên sông Tương bồng bềnh sóng nước.

Có người gọi bài Tuyệt cú mèo này là hình ảnh của một bộ tứ đẹp. Mỗi câu thơ là một bức tranh thu nhỏ xinh xắn. Câu đầu có hình ảnh cây liễu xanh, trong đó có thể nghe thấy tiếng hót líu lo của đôi chim hồng hạc vàng. Bức ảnh đẹp đến ngỡ ngàng: trên nền xanh của rặng liễu, màu vàng của hai chú chim vành khuyên nhỏ đang ríu rít. Thơ vừa có nhạc vừa có tranh đầy đẹp và ấn tượng:

“Hai Chuông Vàng Khóc”

Câu thơ thứ hai tả cảnh đàn cò bay xa và trên cao. Đàn cò trắng bay liên tiếp, bay về phía trời xanh, màu trắng của hàng cò nổi bật trên nền trời xanh. Bản thu nhỏ này thể hiện nghệ thuật pha trộn màu sắc. Đàn cò được miêu tả trong trạng thái “động” bay trên bầu trời xanh: “Hàng cò trắng bay lượn giữa trời xanh”.

Câu 1 và câu 2 được kết cấu hài hoà. Cảnh thiên nhiên cùng tồn tại, cảnh này hòa với cảnh kia, cảnh này:

‘Hai cây kèn vàng cất tiếng hát,

Hàng cò trắng bay lượn trên bầu trời xanh ‘

“Hai cây kèn vàng hát” cho “hàng cò trắng bay”, “liễu xanh” cho “trời xanh”. Thiên nhiên đẹp quá. Có liễu xanh và bầu trời xanh, và có cò vàng và cò trắng. Màu sắc tươi sáng và rực rỡ: vàng, xanh dương, xanh lá. Có liễu bay, chim hót và cò vỗ trên bầu trời xanh. Có một điểm và một khuôn mặt, có một sự nhỏ bé và một sự bao la. Văn miêu tả thật đẹp và thần thánh.

Xem thêm: Soạn bài Pays d’automne

Cây cầu thứ ba đúng là cảnh mùa thu miền Bắc. Câu thơ trên nói đến trời xanh, câu này nói đến những ngọn núi phủ đầy tuyết trắng. Phong cảnh rộng lớn của một màu ‘tuyết mùa thu’,

tuyết phủ đầy đỉnh núi phía tây, tuyết chảy qua “tuyết cửa sổ”. Cả không gian một màu trắng lạnh lẽo, vắng lặng vô cùng. Nhà thơ dường như đang đứng trong con thuyền của mình – ngôi nhà của mình, vén bức màn nơi cửa sổ túp lều nhìn tuyết.

“Ngàn năm tuyết rơi núi rừng”

Câu thứ tư tả dòng sông xì dầu. Có vô số thuyền Đông Ngô xa hàng nghìn cây số dừng lại ở cửa ải – bến đò của nhà thơ. Hình ảnh đoàn thuyền xuất phát từ ngàn dặm Đông Ngô đã gợi lên trong lòng thi nhân – người con xa xứ biết bao cảm xúc: ‘.

“Thuyền ngô ngàn dặm ẩn nấp”

Nhiều học giả về thơ Đường cho rằng Du dùng hình ảnh những con thuyền này để bày tỏ ý định rời Tứ Xuyên để đi về phía đông rồi trở về quê nhà ở Hà Nam. Trong những bài thơ cuối đời, Đỗ Phủ luôn gửi gắm tâm tình trở về quê hương như những con thuyền:

– ‘Con thuyền gắn kết tình quê hương’ …

(Thu thập)

‘Bạn bè một từ vẫn không,

Rằng con ma già ốm yếu cô đơn cưu mang … ‘

(Tầng trên ở Nhạc Dương)

Hai câu 3 và 4 cũng có cấu trúc tương tự như: “ngoài sông” với “trước cửa”, “Tây Lĩnh” với “Đông Ngô”, “Thiên thu tuyết” với “Vạn lý thuyền” đưa bức tranh.

bức tranh mùa thu se lạnh, mênh mông, xa xăm; Hình ảnh thiên nhiên này kéo dài, trải dài trên một không gian tuyết đầy núi, thuyền đầy sông. Cảnh đẹp mà lòng nhà thơ nhiều dấu ấn:

‘Hai hàm của Tai Ling đầy tuyết,

Cổng bạc Đông Ngô thuyền nan ‘i Sông lồng mái tuyết non phía tây,

Thuyền Ngô ngàn dặm ở ngay ngoài cửa)

Bài thơ này chỉ có hai vần: ‘Thiên’ câu 2 vần với ‘thuyền’ câu 4. Câu 1 và câu 2 câu 3 và câu 4 đối nhau. Có thể nói, bài thơ tứ tuyệt này là hình ảnh của phần thực và phần luận của một bài thơ bảy chữ tám dòng Đường luật, mỗi dòng là một cảnh thu. Mỗi câu có một màu sắc, đường nét hoặc âm thanh. Có tiếng chim hót, có liễu buông, có cò bay, có liễu xanh biếc, có cò trắng xếp hàng chữ nhất trên trời xanh, có tuyết trắng Tây Linh lạnh giá … Người xa xứ. : gia cảnh nghèo khó, tuổi già, nhiều bệnh tật, buồn nhớ nhà vào mùa thu.

Có thể nói qua bài thơ này, chúng ta cảm nhận sâu sắc hơn nghệ thuật miêu tả thiên nhiên qua ngòi bút thiên tài của Đỗ Phủ. Bài thơ “Kho báu” này đã nâng cao cảm xúc thẩm mĩ cho tất cả chúng ta. Khi tiếp cận và khám phá vẻ đẹp văn chương “thơ lục bát” của thơ Đường và thơ ca dân tộc.

Nguồn: Vietvanhoctro.com

Xem thêm: Bạn nghĩ gì về một người thầy, cô giáo mà bạn yêu quý?