Bình luận xã hội về chất độc da cam

Đề tài: Chất độc da cam mà đế quốc Mỹ rải xuống rừng miền Nam trong chiến tranh đã để lại di chứng nặng nề cho hàng chục gia đình. Hàng chục nghìn người chết. Hàng nghìn trẻ em bị thương tật vĩnh viễn. Cả nước thành lập quỹ hỗ trợ nạn nhân nhằm phần nào cải thiện cuộc sống, xoa dịu nỗi đau.

Cho phép tôi đưa ra ý kiến ​​của mình trước sự kiện này.

Có lẽ ít có dân tộc nào trên thế giới phải chịu đựng nhiều cuộc chiến tranh xâm lược tàn khốc và bất tận như dân tộc Việt Nam. Ngay sau khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp chín năm kết thúc, nhân dân ta đã phải đương đầu với đế quốc Mỹ – cường quốc hùng mạnh nhất thế giới. Trong hai mươi năm, quân xâm lược Mỹ đã gây ra tội ác tày trời ở Việt Nam. Man rợ nhất là tội ác hủy hoại thiên nhiên và con người. Trong nỗ lực “tìm và diệt” kẻ thù (tức là Quân giải phóng của ta), Mỹ đã rải chất độc hóa học xuống nhiều địa điểm trên chiến trường miền Nam, đặc biệt là ở miền Trung và Tây Nguyên. Những cánh rừng trụi lá, thân cây cháy đen. Sau đó những khu vườn và cánh đồng hoa màu khô héo. Sông suối cũng bị nhiễm độc. Không một sinh vật nào có thể sống sót qua cơn mưa chất độc màu vàng.

Xem thêm: Đối với đề: “Kể lại một chuyến đi mang lại cho em nhiều cảm xúc (một lần về quê, một lần đi tham quan)”. Hãy viết một đoạn văn kết luận cho bài văn này

Chất độc da cam để lại di chứng nặng nề và khủng khiếp cho hàng vạn gia đình. Hàng vạn người chết, nhiều trẻ em sinh ra sau chiến tranh là nạn nhân. Vấn đề này đang là chủ đề nóng được dư luận trong và ngoài nước quan tâm. Phong trào Chung tay xoa dịu nỗi đau chất độc da cam đã lan rộng khắp nơi, được đông đảo người dân tham gia, ủng hộ.

Xem phim trên tivi và giao lưu với các em nhỏ Làng Hòa Bình tại Bệnh viện Từ Dũ, TP.HCM, tôi thật sự xúc động và thấy lòng mình như có một ngày mai.

nannhanda377 - Bình luận xã hội về chất độc da cam

Tội ác của giặc Mỹ, ảnh hưởng của chất độc da cam hiện rõ trên những con người tàn tật, dị tật. Một số trẻ không có chân, một số trẻ không có tay, một số trẻ có lông khắp người, vân vân. Nhiều em bị trẹo chân tay, không đi lại được, một số ít may mắn có hình dáng bình thường nhưng bị câm điếc hoặc bại não. … Một số phận bất hạnh sẽ theo bạn đến hết cuộc đời. Không biết có ai mà không thương cảm cho những đứa trẻ vô tội ấy không nhỉ ?!

Nỗi đau thể xác của các em đã khủng khiếp, nhưng nỗi đau tinh thần, dằn vặt của các em và gia đình, dòng tộc … còn kinh khủng hơn gấp trăm lần. Sinh ra là một con người, bạn không có quyền được sống, học tập và làm việc như những người khác. Những căn bệnh hiểm nghèo và số phận bất hạnh ám ảnh họ suốt cuộc đời khiến cuộc sống vốn đã khó khăn nay lại càng khó khăn hơn.

Càng xót xa cho những nạn nhân, chúng ta càng căm phẫn những kẻ đã gây ra thảm họa cho đất nước này. Tội ác của chúng là tội ác hủy diệt, đi ngược lại quá trình tiến hóa của tự nhiên, chà đạp dã man quyền sống của con người. Tội ác khủng khiếp này đã được nhân loại tiến bộ trên thế giới đồng loạt lên án.

Từ năm 2004 đến nay, phong trào Chung tay xoa dịu nỗi đau chất độc da cam đã phát triển rộng khắp cả nước ta. Hàng triệu trái tim, hàng triệu bàn tay, hàng triệu chữ ký đã sẵn sàng giúp đỡ và đấu tranh cho quyền lợi của các nạn nhân. Các cơ quan, đoàn thể, trường học… đều nhiệt tình hưởng ứng phong trào để giúp chị em bớt khó chịu. Tình thương yêu đồng loại, tình cảm dân tộc được thể hiện rõ nét, đặc biệt là qua những mái ấm tình thương, những quỹ hỗ trợ gia đình nạn nhân xóa đói, giảm nghèo, chữa bệnh …

Mới đây, Ủy ban Nạn nhân chất độc da cam đã khởi kiện các công ty hóa chất sản xuất và cung cấp chất độc cho quân đội Mỹ trong cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam. Sự kiện này đã làm rúng động dư luận quốc tế và thức tỉnh lương tâm con người. Chắc chắn những kẻ phạm tội sẽ phải chịu trách nhiệm và sẽ phải bồi thường cho hàng nghìn nạn nhân. Chúng tôi tin rằng cuối cùng sự thật sẽ thắng.

Thiệt hại về vật chất và tinh thần đối với gia đình các nạn nhân là hết sức to lớn, không gì có thể bù đắp được. Những việc chúng ta làm cho họ dù ít đến mấy vẫn chỉ giúp xoa dịu nỗi đau chứ không thể ngăn được nỗi đau khủng khiếp mà họ phải chịu đựng!

Như nhà thơ Tố Hữu đã viết: Không có nỗi đau nào riêng (Máu và hoa), bất hạnh của những nạn nhân nói riêng cũng là bất hạnh của dân tộc Việt Nam nói chung. Chúng ta hãy đoàn kết cùng nhân loại lên tiếng phản đối chiến tranh phi nghĩa, ngăn chặn bàn tay ác độc để thảm cảnh “chất độc da cam” không bao giờ xảy ra nữa ở bất cứ đâu trên trái đất này.

Xem thêm: Giới thiệu đôi nét về cuộc đời và sự nghiệp sáng tác của Tố Hữu