Cảm nghĩ về truyện ngụ ngôn Ếch ngồi đáy giếng

Cảm nghĩ về truyện ngụ ngôn Ếch ngồi đáy giếng

Tổng hợp những bài văn cảm nghĩ về truyện ngụ ngôn Ếch ngồi đáy giếng hay nhất của các bạn học sinh giỏi. Mời các bạn đọc tham khảo và dựa vào đây viết cho mình một bài văn cảm nghĩ về truyện ngụ ngôn Ếch ngồi đáy giếng thật hay. Chúc các bạn luôn luôn học tập tốt và đạt được điểm cao nhé.

Cảm nghĩ về truyện Ếch ngồi đáy giếng – Bài làm 1

Truyện ngụ ngôn là những câu chuyện hài hước, châm biếm, nói bóng nói gió nhưng có ý nghĩa sâu sắc đối với đời sống của con người. Truyện “Ếch ngồi đáy giếng” là một câu chuyện như vậy. Mượn hình ảnh một con ếch sống ở đáy giếng để mỉa mai, châm biếm lối sống cạn của con người hiện nay. Đây là câu chuyện được lưu truyền từ nước này sang nước khác, có giá trị rất sâu sắc.

phat bieu cam nghi ve truyen ech ngoi day gieng - Cảm nghĩ về truyện ngụ ngôn Ếch ngồi đáy giếng

Cảm nghĩ về truyện ếch ngồi đáy giếng

Câu chuyện xoay quanh cuộc sống và suy nghĩ của chú ếch nhỏ sống ở đáy giếng và sau khi bước ra ngắm nhìn cuộc sống bên ngoài. Đó là hai cách sống, hai lối suy nghĩ trái ngược nhau nhưng tạo nên một thể thống nhất, thành bài học quý giá cho những ai có cách nhìn phiến diện, không chịu mở mang bản thân và mở mang suy nghĩ của mình ra bên ngoài.

“Ếch ngồi đáy giếng” là một câu chuyện rất ngắn nhưng lại có ý nghĩa đối với cuộc sống của mỗi người. Thứ nhất là kể về cuộc sống của chú ếch sống ở đáy giếng và thứ hai là kể về cuộc sống của chú sau khi phải bước ra khỏi cuộc sống nhỏ hẹp ở đó. Bài học mà câu chuyện này để lại khiến cho mọi người phải suy nghĩ và nhìn nhận lại bản thân.

Cha ông ta đã khéo léo mượn chuyện loài vật để nói nên chuyện của con người. Đây là sự tinh tế và thông minh của con người, rằng ngay từ xa xưa con người đã biết nhìn nhận cuộc sống theo nhiều chiều, chứ không phải chỉ theo một chiều nhất định. Đó là lối sống cần phát huy, trái ngược với lối sống của chú ếch chỉ quanh năm sống ở đáy giêng như vậy.

Khi sống một mình dưới giếng, ếch nhìn trời thật bé nhỏ, chỉ “bé bằng cái vung, còn nó thì oai như một vị chua tể”. Thái độ nghênh ngang, coi thường mọi vật xung quanh đã phần nào đánh giá thái độ sống phiến diện, có suy nghĩ thiển cận như vậy. CHính điều kiện sống đã khiến cho chú ếch có lối sống và suy nghĩ quá lạc hậu.

Tuy nhiên tình huống vào một năm mua to gió lớn, nước giếng dâng cao khiến cho chú ếch phải trôi ra ngoài. Cuộc sống lúc bấy giờ mới khiến chú ếch hoang mang. Nhưng vì giữ thói quen và lối suy nghĩ thiển cận ở dưới đáy giếng quá lâu nên chú ếch vẫn huênh hoang và không xem ai ra gì. Chú vẫn khư khư giữ cái suy nghĩ lạc hậu đó nên đã dẫn đến kết cục thê thảm: bị một con trâu đi qua dẫm bẹp.

Như vậy chỉ với vài tình huống truyện như vậy nhưng phần nào đã gợi nhắc và thức tỉnh những người đang có lối sống thu hẹp bản thân; sống không quan tâm đến những người xung quanh. Khi chúng ta chỉ ở một mình, chúng ta thấy mình là nhất, là số 1 và không xem ai ra gì. Nhưng khi cuộc sống hiện đại đặt ra nhiều yêu cầu, cần phải hòa nhập, cần phải hòa đồng thì lối sống kia không còn phù hợp nữa. Khi đó buộc chúng ta cần phải sống thoáng, biết nhìn nhận sự vật sự việc xung quanh. Đánh giá mọi việc bằng cái nhìn tổng quát chứ không bằng cái nhìn phiến diện như thế.

Thế giới con người cũng như vậy, khi chúng ta đủ lông đủ cánh bay nhảy thì chúng ta cần phải biết nhìn nhận mọi thứ một cách đa chiều để không bị bỏ lại phía sau.

Chúng ta muốn tồn tại trong xã hội này thì yêu cầu phải có cách nhìn sâu sắc, nhìn mở rộng hơn để không trở nên lạc hậu và bị đẩy lùi phía sau.

Câu chuyện ngụ ngôn này lên án, phê phán những người luôn coi mình là nhất, không xem ai ra gì. Chắc chắn tương lai của họ sẽ không mấy tốt đẹp gì. Nếu nhận ra những điều này sớm thì cần thiết phải sữa chữa để giúp cho cuộc sống của mình tốt đẹp hơn.

Chúng ta cần phải học tập ở người khác nhiều bài học, nhiều kinh nghiệm để trau dồi thêm vốn sống của mình. Đây là điều cần thiết mà câu chuyện ngụ ngôn “Ếch ngồi đáy giếng” muốn nhắn gửi đến cho mọi người.

Cảm nghĩ về truyện Ếch ngồi đáy giếng – Bài làm 2

Câu truyện ngụ ngôn ếch ngồi đáy giếng không chỉ đem đến sự giải trí cho người đọc mà truyện ngụ ngôn ếch ngồi đáy giếng còn mang đến một bài học ý nghĩa cho những con người có tầm nhìn hạn hẹp, quen thói hống hách không coi ai ra gì.

Câu truyện ngụ ngôn ếch ngồi đáy giếng là một câu truyện dân gian xưa kia, mượn hình ảnh các con vật, sự vật nhằm nói bóng gió ám chỉ về chuyện con người với ý nghĩa răn dạy vô cùng sâu sắc, chính vì thế nó không chỉ là câu truyện ngụ ngôn được truyền từ đời này sang đời khác mà nó còn trở thành một câu thành ngữ của dân ta.

Xem thêm:  Cảm nhận của tác giả trong bài thơ Qua Đèo Ngang

Từ câu chuyện của chú ếch nhỏ sống dưới cái đáy giếng nhỏ hẹp quá lâu đến mức chú ta nghĩ rằng những con vật tồn tại xung quanh mình chỉ có cua, ốc, nhái, bầu trời chỉ nhỏ như cái miệng giếng mà không nghĩ rằng tất cả đó chỉ là một phần rất rất nhỏ của cuộc sống, của môi trường ben trên kia.

Chính vì được làm chúa tể tại nơi mình sống, với các thần dân là những con vật nhỏ bé mà chỉ cần nghe thấy tiếng ộp ộp của chú ếch đã khiếp sợ mà chú đã trở nên kiêu căng, hợm hĩnh từ lúc nào không hay. Tính cách ấy ăn sâu vào ếch, ếch coi trời bằng vung, chủ quan, khinh đời vì nghĩ rừng mình là to lớn nhất. Đến một ngày khi trời mưa lớn, dòng nước dềnh lên đưa ếch ra khỏi cái đáy giếng nhỏ bé đó thì mọi chuyện đảo lộn hết. Môi trường sống thay đổi không còn là phạm vi nhỏ hẹp nữa đòi hỏi ếch phải thay đổi, tuy nhiên ếch vẫn nghĩ rằng mặt đất kia cũng giống như đáy giếng mà ếch vẫn sống trước kia và nó vẫn nghĩ mình là chúa tể của nơi này.

Chính từ câu truyện nhỏ đó với nghệ thuật ẩn dụ khéo léo của tác giả dân gian mà mang đến bài học về cách nhìn nhận thế giới xung quanh cho con người, ngoài ra câu truyện cũng nhằm phê phán những người có thói huênh hoang, khoác lác, từ đó khuyên răn những con người đó bỏ tính cách ấy đi, mở rộng hơn tầm nhìn hạn hẹp của mình. Chính vì sự kiêu ngạo, không cẩn thận và không coi ai ra gì như vậy đã khiến nó bị một con trâu giẫm bẹp.

Tuy câu truyện ngụ ngôn ngắn gọn nhưng mang đầy đủ ý nghĩa, được chia làm 2 phần rõ rệt với một phần nói về trình độ và cách sống của ếch phần 2 chính là hậu quả mà cách sống đó mang lại từ đó đem đến bài học ý nghĩa cho mọi người.

Tác giả dân gian khéo léo đặt bối cảnh vào nhân vật để nêu lên ý nghĩa tượng trưng qua những hình ảnh hiện thực. Tiếng kêu của ếch thì âm vang mà giếng lại quá nhỏ không đủ để cho ếch nhận ra sự hống hách và kém hiểu biết thái quá của chính mình. Chính vì vậy cơn mưa không phải là nguyên nhân gây nên cái chết của ếch mà chính và thói chủ quan không coi ai ra gì của nó gây nên.

Qua câu truyện ngụ ngôn ếch ngồi đáy giếng chúng ta có được một bài học đó là không nên có thói kiêu ngạo không coi air a gì dù trong bất cứ hoàn cảnh nào. Con người phải không ngừng học hỏi vì ở đời còn rất nhiều những thứ chúng ta không ngờ tới nếu không ngừng mở mang tầm hiểu biết của mình thì sẽ chuốc lấy những thất bại và hậu quả nghiêm trọng.

Cảm nghĩ về truyện Ếch ngồi đáy giếng – Bài làm 3

Câu chuyện ngụ ngôn Ếch ngồi đáy giếng là một câu chuyện mượn loài vật để ngâm kín đáo khuyên răn, châm biếm những tính xấu của con người.

Từ câu chuyện kể về cách nhìn nhận đánh giá thế giới quan bên ngoài qua cái miệng giếng bé nhỏ của chú ếch, kiêu ngạo hống hách. Dẫn tới một kết cục đau thương, bi đát.Thông qua truyện ngụ ngôn Ếch ngồi đáy giếng người xưa muốn phê phán thói huênh hoang khoác lác luôn tỏ vẻ ta đây của một số người chẳng biết gì nhưng lại tưởng mình biết nhiều lắm.Đồng thời truyện cũng ngầm khuyên nhủ mọi người hãy mở mang tầm nhìn, vốn hiểu biết của mình không nên tự tin thái quá, chủ quan, kiêu ngạo để rồi nhận lấy những hậu quả đáng tiếc.Truyện Ếch ngồi đáy giếng không dài nhưng bố cục của truyện được chia khá rõ nét, khiến người đọc có thể dễ dàng quan sát. Phần đầu kể về cuộc sống của chú ếch khi còn ngồi ở đáy giếng.Trong cái thế giới nhỏ bé ấy ếch là con vật lớn mạnh nhất nó thường là nỗi khiếp sợ của những loài vật nhỏ bé hơn mình như: Ếch nhái, ruồi muỗi, nhện.Mỗi khi ếch kêu là những loài vật khác đều khiếp sợ tưởng tiếng ếch là tiếng sấm của trời. Sống lâu trong đáy giếng nên ếch cũng được mình quyền lực lắm. Rồi nó nhìn bầu trời qua miệng giếng cho rằng bầu trời cũng chỉ to như cái miệng giếng kia mà thôi.Cuộc sống của chú ếch và những loài động vật nơi đáy giếng cứ êm ả trôi đi chẳng có gì đáng nói. Ếch sẽ mãi là loài chúa tể của vương quốc nơi đáy giếng. Nếu như không có sự việc bất ngờ xảy ra.Nhưng rồi một chuyện bất ngờ đã xảy ra, năm đó, trời mưa nhiều nước trong giếng dâng cao mãi lên, khiến cho nước tràn cả ra ngoài bờ giếng, làm cho các loài động vật sống nơi đáy giếng như ếch phải ra khỏi miệng giếng ra bên ngoài sinh sống.Đáng lẽ ra khi bước vào một thế giới mới chưa biết mọi việc như thế nào thì ếch cần phải quan sát tỉ mỉ, nhìn trước ngó sau mà xem xét tình hình. Nhưng vốn tính kiêu ngạo, tưởng mình là chúa tể muôn loài, nên nó vẫn giữ thái độ hống hách, ngang nhiên đi trên đường mà không nhìn trước ngó sau. Chính vì vậy, nó bị một con trâu giẫm chết, bẹp dí mất xác.Tác giả dân gian đã vô cùng tinh tế khi tưởng tượng ra bối cảnh cho câu chuyện để mọi nút thắt mở của câu chuyện trở nên khéo léo, tinh tế, mọi vấn đề đều được kết thúc lô gic mang tới cho người đọc những bài học ý nghĩa vô cùng sâu sắc.Khi một chú ếch sống ở đáy giếng nhìn lên bầu trời chỉ bé xíu như một cái vung nồi mà thôi. Nhưng ếch không biết rằng ngoài kia bao la rộng lớn vô cùng. Ngày nào cũng thấy như vậy nên chú ếch đã chủ quan khẳng định rằng bầu trời chỉ to như vậy mà thôi. Một sự khẳng định thiếu hiểu biết, chủ quan.

Xem thêm:  Soạn văn lớp 7: Cách làm bài văn lập luận giải thích

Những loài vật sống chung với ếch nơi đáy giếng chỉ có những loài nhỏ bé như nhái, ốc, cua, nhện,…Nên mỗi khi ếch kêu là vang động một vùng trời, những loài vật kia vô cùng kinh hãi hoảng sợ. Chúng đều coi ếch là anh hùng, ếch là chúa tể của chúng. Mỗi lời của ếch, những tiếng kêu của ếch làm chúng khiếp vía không dám ho he.Chính vì sống trong môi trường nhỏ bé đó lâu ngày, nên ếch nào biết thế giới bên ngoài miệng giếng nó bao la rộng lớn như thế nào. Còn biết bao loài vật to lớn khác, hơn ếch gấp trăm nghìn lần, sức mạnh vô cùng nguy hiểm.Ếch mắc bệnh chủ quan cho rằng mình tài giỏi, oai vệ hơn người có thể không cần sợ bất kỳ điều gì. Mọi chuyện sẽ chẳng thế nào nếu ếch cứ sống nơi đáy giếng quen thuộc của mình. Nếu như không mùa lụt nước mưa, làm tràn ngập nước ra ngoài mặt giếng, thì ếch cũng không ra ngoài làm gì.

Truyện ngụ ngôn “Ếch ngồi đáy giếng dậy người ta phải biết mình biết ta có như thế mới sống được trong xã hội bao la rộng lớn này. Không nên tự kiêu coi mình là dũng mãnh, là giỏi nhất, bởi núi cao lại có núi cao hơn mình. Trên đời này không có cái gì là tuyệt đối cả. Chính vì vậy, con người cần phải biết khiêm tốn, học hỏi, quan sát những điều hay lẽ phải từ những người xung quanh mình.

Thông qua câu chuyện người xưa muốn phê phán những con người chủ quan, kiêu ngạo tự cho mình là giỏi, là mạnh.. Nhưng thực chất chẳng bằng ai cả, chỉ cần một khó khăn thử thách thì tính kiêu ngạo chủ quan kia đã cho họ những bài học đắt giá.Sự chủ quan, kiêu ngạo dễ đưa con người tới những thất bại trong sự nghiệp và trong cuộc sống. Chính vì vậy, chúng ta cần phải suy ngẫm thật khĩ khi làm việc và hành động, đừng như con ếch ngồi đáy giếng coi trời bằng vung thì hậu quả sẽ vô cùng đáng tiếc.

 

Cảm nghĩ về truyện Ếch ngồi đáy giếng – Bài làm 4

Trong xã hội hiện nay, có một bộ phận người “thùng rỗng kêu to”, luôn cho mình là người có kiến thức sâu rộng mà không coi trọng ý kiến của người khác. Câu truyện ngụ ngôn Ếch ngồi đáy giếng đã nhẹ nhàng phê phán những con người như thế.

Có một chú ếch do sống trong một chiếc giếng nhỏ bé nên ếch nghĩ bầu trời chỉ bé như một cái vung nhỏ, bởi xưa nay ếch chưa từng ra khỏi miệng giếng. Trong môi trường đó, chỉ có những con vật nhỏ bé hơn nó. Mỗi khi ếch kêu ộp ộp thì nhái, cua, ốc đều rất hoảng sợ. Bởi thế, nó nghĩ mình là người mạnh nhất, là chúa tể của các loài vật. Nó luôn ngạo mạn với tất cả mọi vật và cho mình là nhất. Một năm nọ, khi trời mưa to, miệng nước dâng lên cao đưa ếch ra ngoài. Vẫn quan thói cũ, ếch nhâng nháo đưa mắt nhìn lên trời, chẳng thèm để ý xung quanh nên đã bị một con trâu đi qua giẫm bẹp.

Câu truyện tuy ngắn nhưng đã phê phán một cách nhẹ nhàng, hài hước những con người có tầm nhìn hạn hẹp nhưng lại huênh hoang, ngạo mạn, luôn cho mình là nhất. Đồng thời, câu truyện còn khuyên nhủ mọi người phải luôn luôn trau dồi kiến thức, mở mang hiểu biết của mình, không nên chủ quan vì kiến thức là vô tận, không bao giờ có thể học hết được.

Tác giả đã khéo léo miêu tả môi trường sống của chú ếch để nói rằng, môi trường sống cũng ảnh hưởng tới nhận thức của chúng ta. Từ dưới đáy giếng nhìn lên, đương nhiên bầu trời sẽ chỉ nhỏ xíu như cái vung. Ngày nào cũng thấy như vậy thì đương nhiên nó sẽ khẳng định trời chỉ to bằng chừng ấy. Hơn nữa, ở dưới giếng lại chỉ có những con vật nhỏ bé hơn nó, yếu đuối hơn nó nên việc tự đắc là hoàn toàn có thể. Sống trong môi trường không có sự va chạm, không có gì để học hỏi thật trái ngược với môi trường rộng lớn ngoài kia, bởi thế ếch đã phải nhận lấy hậu quả cho sự cao ngạo của mình. Chi tiết này có ý nghĩa hiện thực, lại có ý nghĩa tượng trưng.

Thông qua câu truyện, người xưa muốn khuyên chúng ta dù sống trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng phải cố gắng học tập để mở rộng tầm hiểu biết. Chúng ta không thể chỉ ngồi im một chỗ mà phán đoán thế giới vạn vật luôn luôn chuyển biến xung quanh mình. Cuộc sống là để chúng ta học hỏi. Ngoài trường học, chúng ta còn có trường đời. Trường đời thì vô vàn kiến thức. Chúng ta phải biết đứng lên từ những lần vấp ngã để trưởng thành hơn, để biết mình còn nhiều điều thiếu sót và học được cách không chủ quan, kiêu ngạo.Câu truyện ngụ ngôn Ếch ngồi đáy giếng là một bài học để chúng ta tự nhìn nhận, đánh giá lại bản thân. Đừng bao giờ trở thành “ếch ngồi đáy giếng”!

Xem thêm:  Chứng minh sức mạnh tinh thần đoàn kết qua câu tục ngữ: Một cây làm chẳng nên non. Ba cây chụm lại nên hòn núi cao

Cảm nghĩ về truyện Ếch ngồi đáy giếng – Bài làm 5

Truyện Ếch ngồi đáy giếng là ngụ ngôn mượn chuyện loài vật để bóng gió, kín đáo nói về chuyện con người.

Từ câu chuyện kể về cách nhìn nhận, đánh giá thế giới bên ngoài chỉ qua cái miệng giếng nhỏ hẹp của chú ếch, truyện ngầm phê phán những kẻ hiểu biết hạn hẹp mà lại hay huênh hoang, khoác lác. Đồng thòi khuyên nhủ mọi người phải cố gắng mở rộng tầm nhìn, tầm hiểu biết của mình, không nên chủ quan, kiêu ngạo. Tuy ngắn nhưng bố cục của truyện cũng chia thành hai phần rõ rệt. Phần đầu kể về hoàn cảnh sống và trình độ hiểu biết ít ỏi của con ếch. Phẩn hai kể về hậu quả tai hại của thái độ chủ quan kiêu ngạo. Từ đó rút ra bài học cho mọi người. Nội dung truyện có thể tóm tắt như sau: Vì sống lâu trong một cái giếng nhỏ hẹp nên ếch cứ tưởng bầu trời trên đầu chỉ bé bằng cái vung, còn nó thì oai như một vị chúa tể. Một năm nọ, trời mưa to, nước giếng tràn bờ, đưa ếch ra ngoài. Quen thói cũ, nó nhâng nháo đưa mắt nhìn lên bầu trời, chẳng thèm để ý gì đến xung quanh nên đã bị một con trâu đi qua giẫm bẹp. Tác giả dân gian đã khéo léo tưởng tượng ra bối cảnh của truyện và tâm lí nhân vật. Tại sao con ếch lại có những suy nghĩ thiển cận như vậy? Bởi ếch sống dưới đáy một cái giếng nhỏ nên từ dưới giếng nhìn lên, nó thây bầu trời bé xíu như cái vung nồi. Ngày nào cũng thấy như vậy nên nó khẳng định bầu trời chỉ to bằng ngần ấy mà thôi. Dưới giếng lâu nay cũng chỉ có một vài loài vật nhỏ bé tầm thường như nhái, cua, ốc… Mỗi khi ếch cất tiếng kêu Ồm ộp vang đông, các loài vật kia đều hoảng sợ. Chi tiết này vừa có ý nghĩa hiện thực vừa có ý nghĩa tượng trưng. Giếng nhỏ lại sâu, khi có tiếng động thi âm vang rất lớn. Giống như ở nông thôn xưa, hễ nhà ai có việc gi thì cả xóm, cả làng đều biết. Làng lại xa vua, xa quan nên bọn cường hào ác bá tha hổ tác oai tác quái, nhũng nhiễu dân lành. Trong thế giới quá nhỏ bé ấy, ếch tự cho mình là chúa tể nên chẳng coi ai ra gì. Chưa bao giờ nò được biết thêm về một môi trường khác, một thế giới khác, cho nền tầm nhìn của nó rất hạn hẹp, trình độ hiểu biết ít ỏi, thấp kém. Thế nhưng ếch lại chủ quan, kiêu ngạo, tự cho là mình tài giỏi hơn tất cả. Điều đó đã thành thói quen, thành tật xấu của nó. Một tình huống bất ngờ xảy ra làm đảo lộn tất cả. Sau một cơn mưa lớn, nước giếng đầy tràn, đẩy ếch ra ngoài. Hoàn cảnh sống của ếch đã đột ngột thay đổi, từ một phạm vi rất hẹp là đáy giếng tới một phạm vi rất rộng là không gian mênh mông. Lúc đầu, ếch cứ tưởng mặt đất cũng giống như đáy giếng kia, bầu trời trên đầu nó lúc này cũng chỉ là bầu trời mà nó đã quen nhìn qua miệng giếng bấy lâu nay và nó vẫn là chúa tể. Nhưng mặt đất thì mênh mông mà bầu trài thì bát ngát. Muốn tồn tại, ếch phải thay đổi cách nhìn, cách sống. Nhưng quen thói cũ, ếch nghênh ngang đi lại khắp nơi và cất tiếng kêu Ồm ộp. Cơn mưa lớn chỉ làm thay đổi hoàn cảnh sống chứ không phải là nguyên nhân dẫn đến cái chết của ếch mà nguyên nhân chính là thói kiêu ngạo, chủ quan của nó.

Thông qua truyện, người xưa khuyên chúng ta dù sống trong hoàn cảnh nào thì vẫn phải cố gắng học tập để mở rộng tầm nhìn và tầm hiểu biết. Chúng ta không chỉ học tập ở nhà trường, mà còn phải học nhiều điều trong cuộc sống. Bên cạnh trường học còn có trường đời. Trường đời là biển cả bao la về tri thức và kinh nghiệm. Chúng ta phải biết khắc phục những hạn chế của mình và không ngừng học hỏi để có được trình độ học vấn cao và tầm nhìn xa rộng; không nên chủ quan, kiêu ngạo vì chủ quan! kiêu ngạo dễ dẫn đến thất bại trong sự nghiệp và trong cuộc đời. Chúng ta nên suy ngẫm kĩ về những bài học mà truyện đặt ra, chớ nên tự biến minh thành Ếch ngồi đáy giếng, coi trời bằng vung.

Cảm ơn các bạn các bạn vừa đọc xong top những bài làm văn cảm nghĩ về truyện ngụ ngôn Ếch ngồi đáy giếng hay nhất. Chúc các bạn viết cho một bài văn cảm nghĩ về câu truyện Ếch ngồi đáy giếng thật hay và đạt được kết quả cao nhé.