Cảm nhận của anh / chị về nhân vật Vũ Nương trong tác phẩm Chuyện người con gái Nam Xương

Đề: Cảm nhận của em về nhân vật Vũ Nương trong tác phẩm Chuyện người con gái Nam Xương

Phân công

Nguyễn Du là một trong những tài năng văn học của nền văn học trung đại Việt Nam. Những sáng tác của ông có lối hành văn rất độc đáo, những câu chuyện rất thực nhưng được kể và miêu tả bằng cốt truyện mang nhiều yếu tố kỳ ảo, hoang đường. Vũ trụ văn học của ông vừa giả vừa thực. Tuy nhiên, dấu ấn sâu đậm mà ông để lại cho giới sáng tác là những sáng tác của ông có giá trị lớn về ý nghĩa và tư tưởng. “Chuyện người con gái Nam Xương” trong tác phẩm lớn “Truyền Kỳ Mạn Lục” cho ta thấy phần nào tài năng văn chương của bà. Câu chuyện xoay quanh nhân vật chính là Vũ Nương

Vũ Nương là người phụ nữ trung thành, đẹp đẽ trong tình nghĩa vợ chồng. Trong cuộc sống vợ chồng, biết Trương Sinh vốn đa nghi nên nàng “luôn giữ gìn kỷ cương, không bao giờ để vợ chồng bất hòa”. Cô luôn giữ cho gia đình mình êm ấm, hạnh phúc. Cô ấy là một người phụ nữ dịu dàng, khôn ngoan và chỉn chu! Hạnh phúc êm đềm tưởng chừng đã lâu, không ngờ đất nước suy vong, Trương Sinh phải ra trận nơi biên cương xa xôi. Khi tiễn chồng đi lính, Vũ Nương đã rót đầy chén rượu và dặn dò chồng bằng những lời yêu thương, trìu mến, nghiêm cẩn: “Anh đi chuyến này, em không dám không mong đeo ấn. của một vị hầu tước, khoác áo gấm trở về quê cũ, chỉ xin ngày trở về mang theo hai chữ bình yên, thế là đủ Mong ước của Người thật giản dị, những lời ngọt ngào ấy chứng tỏ rằng “Cô luôn coi trọng hạnh phúc gia đình. Cô đồng cảm với những thử thách, gian khổ mà chồng sẽ phải chịu đựng: “Quân tử khó lường, quân thù khó lường. Giặc còn rình rập, quân triều đình còn dai, lũy tre chưa chia lìa, nhưng mùa dưa chín quá khiến con ôm nỗi lo, mẹ già trăn trở thường trực. Qua lời lẽ ngọt ngào, nàng cũng bộc lộ nỗi niềm nhớ chồng: phố cổ, áo rét lại tiễn đưa người đi, nhìn hàng liễu giữa sa mạc, lòng lại thổn thức, thương con người và muôn vật! Dù có ngàn chữ, e rằng không có cánh hồng bay “. Đúng là lời nói, cách nói của người phụ nữ thật mềm mại và dịu dàng. Trái tim này giàu tình yêu thương, biết chịu đựng gian nan thử thách. biết chờ đợi để làm yên lòng người đi xa, thật đáng quý biết bao!

Xem thêm: Bàn về hiện tượng nghiện cờ bạc của học sinh và thanh niên hiện nay

Khi xa chồng, Vũ Nương ngày này qua ngày khác chờ đợi, háo hức thổn thức “Giữ lấy lòng thủy chung son sắt”, “trang điểm đã làm dịu lòng ta, những lối hoa chưa từng gót chân”. Nỗi nhớ theo năm tháng “Mỗi lần thấy bướm lượn ngoài vườn, mây che núi, nỗi buồn phía chân trời không dứt”。

Khuôn mặt đầy yêu thương của tôi trong phim

Cảm nhận của em về nhân vật Vũ Nương

Khi hạnh phúc gia đình có nguy cơ tan vỡ: Vũ Nương ra sức cứu chữa. Khi bị chồng trút cơn ghen bằng cách nói bóng gió vào đầu mình, Vũ Nương đã làm hết sức mình để thanh minh, giải thích. Cô đã dùng cả thân phận và tấm lòng của mình để thuyết phục chồng: “Em là con nhà nghèo, không biết dựa vào nhà giàu. thể hiện thái độ tôn trọng chồng, kính trọng gia đình nhà chồng, tấm lòng chân thành muốn giữ gìn gia đình của Vũ Nương. Dù bao năm sống trong cảnh làng mây nước hạnh phúc, bà vẫn không nguôi nỗi nhớ chồng con. . Vừa gặp lại Phan Lang, nghe Lang kể về hoàn cảnh gia đình, cô đã rơi nước mắt xót xa. Dù đã thề nguyện sinh tử với Linh Phi nhưng cô vẫn cố gắng để phút chốc trở về bên chồng con để nói lời cảm ơn tấm lòng của chồng. Rõ ràng trong lòng người phụ nữ này không có hận, chỉ có tình yêu và sự tha thứ.

Xem thêm: Trong lời ru của Tà-ôi … người mẹ yêu nước. Phân tích bài thơ Lời ru cho em bé lớn trên lưng mẹ – Nguyễn Khoa Điềm để chứng minh ý kiến ​​trên

Vũ Nương còn là một người con dâu hiếu thảo với mẹ chồng, một người mẹ ngọt ngào hết mực yêu thương con cái. Suốt 3 năm chồng đi chinh chiến, một mình chị tần tảo, vừa làm cha, vừa làm mẹ chăm sóc mẹ chồng, nuôi dạy các em. Với mẹ chồng, cô là một người con dâu hiếu thảo, chồng vắng nhà, cô đã thay mặt chồng chăm sóc mẹ. Khi ốm đau, bà bốc thuốc lễ Phật và dùng những lời lẽ khôn ngoan để khuyên bà bớt mong con. Đến khi bà ngoại qua đời, cô mới hết lời xót thương, khóc lóc và hy sinh cẩn thận, giống như cha mẹ ruột của mình. Tình yêu này thật sự có thể cảm nhận được cả thiên hạ, nên trước khi qua đời, người mẹ già đã dành những lời yêu thương, động viên và kính trọng cuối cùng dành cho con dâu “Sau này, trời sẽ xét xử nhân lành, ban phúc lành cho con cháu. .. tươi tốt, đông con cháu, lầu xanh này sẽ không phản bội con như đứa trẻ không phản mẹ ”.

Với một đứa trẻ, cô ấy rất tình cảm và quan tâm. Xa chồng một tuần, chị sinh bé Dần, một mình cáng đáng cả việc nhà chồng nhưng chị chưa bao giờ chểnh mảng việc chăm sóc con cái. Chi tiết cô chỉ lên tường rằng anh là bố của Đan cũng xuất phát từ tấm lòng của người mẹ: để con trai mình bớt đi cảm giác thiếu vắng tình cảm của người cha.

Xem thêm: Cuộc đời của Chủ tịch Hồ Chí Minh là nguồn cảm hứng sáng tạo nghệ thuật vô tận. Mở đầu … viết: “Bác ở … Bác ơi …” Và: “… Bác ơi … lòng! …” Những câu thơ trên được trích trong tác phẩm nào? Viết đoạn văn kể về tác giả và hoàn cảnh ra đời bài thơ.

Viết về cuộc đời và số phận bi thảm của Vũ Nương và những người phụ nữ trong xã hội phong kiến, tác giả Nguyễn Du đã vạch trần, tố cáo xã hội bất công, phi nhân tính, chà đạp lên quyền sống của con người. . Đó cũng là tiếng khóc đầy nước mắt, niềm thương cảm của tác giả trước những bất công mà người phụ nữ phải gánh chịu.

Minh Anh