Cảm nhận của em về bài thơ Viếng lăng Bác của nhà thơ Viễn Phương

Đề: Cảm nhận của em về bài thơ Viếng Lăng Bác của nhà thơ. Viễn Phương

Phân công

Viếng Lăng Bác là một trong những sáng tác tiêu biểu và đặc sắc nhất trong tất cả những bài thơ viết về Bác Hồ kính yêu, nhà thơ Viễn Phương – tác giả bài thơ đã có những cảm xúc rất thật, đầy xúc động của một người con đất Việt đối với vị cha già dân tộc trong những giây phút chia ly. Tâm trạng, suy nghĩ, trăn trở của tác giả cũng là tình cảm chung của mọi người Việt Nam về Bác.

Bài thơ được viết vào tháng 4 năm 1976, một năm sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng và đất nước thống nhất. Cũng chính vào thời điểm này, lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh được khánh thành, thể hiện nguyện vọng thành kính của nhân dân cả nước được vào lăng viếng Bác, tác giả là một người con miền Nam, ba mươi năm hoạt động và chiến đấu ở phương xa. chiến trường miền Nam. Cũng như đồng bào, chiến sĩ miền Nam, nhà thơ khao khát được vào thăm Bác và chỉ đến bây giờ, khi đất nước đã thống nhất, ông mới thực hiện được ước nguyện này. Tình cảm của ông dành cho người chú đã trở thành nguồn cảm hứng để ông sáng tác bài thơ này.

Bài thơ mở đầu như một lời thông báo ngắn gọn, lời lẽ giản dị nhưng chứa đựng biết bao điều sâu sắc, nhà thơ nói rằng mình đang ở miền Nam, nơi tuyến đầu của Tổ quốc, nơi xương máu đã chảy mấy chục năm. Như vậy, không chỉ đơn thuần là tham quan các công trình kiến ​​trúc, không chỉ là chiêm ngưỡng hài cốt của một vĩ nhân, mà là cây tìm về cội, lá về cành, máu chảy về tim, thành sông. mà trở về nguồn. Đó là sự trở về bày tỏ lòng kính trọng với Bác, được các chú ôm và khen ngợi. Nhà thơ gọi “con” và từ “con” ở đầu câu thơ, đầu bài thơ. Không có một từ nào trong ngôn ngữ loài người giàu cảm xúc và sâu sắc hơn từ “son”. Cách xưng hô này thật gần gũi, thân thiết, ấm áp tình người mà vẫn rất đỗi trân trọng, thiêng liêng. Đồng thời, nó cũng diễn tả tâm trạng xúc động của người con về thăm cha sau bao năm xa cách.

Xem thêm: Tiểu luận về số phận và tính cách của Lao Hec

Sự xuất hiện của cây tre trong thơ Viễn Phương không chỉ mang ý nghĩa hiện thực, nhà thơ đã viết nên hình ảnh cây tre bằng một nét cọ tượng trưng, ​​một biểu tượng với hình ảnh rất đỗi thân quen, gần gũi của làng quê, đất nước Việt Nam.

Hình ảnh cây tre còn là biểu tượng của con người và dân tộc Việt Nam, là biểu tượng cho sức sống bền bỉ, kiên cường, bất khuất của dân tộc Việt Nam, của dân tộc Việt Nam. Dù mưa bom bão đạn, bao thăng trầm trong cuộc kháng chiến cứu nước và giữ nước, luôn “đồng đội”, luôn đoàn kết chiến đấu, chiến đấu anh dũng, không bao giờ bỏ cuộc.

Lời Tâm Sự Của Em Về Quê - Cảm Nhận Của Em Về Bài Thơ Viếng Lăng Bác của Nhà thơ Viễn Phương

Cảm nhận của em về bài thơ Viếng Lăng Bác.

Nhà thơ đã sử dụng một hình ảnh nghệ thuật ẩn dụ đẹp để nói lên cảm xúc của mình khi đứng trước lăng Bác:

“Ngày qua ngày, mặt trời đi qua lăng

Để nhìn thấy một mặt trời đỏ ở hướng như vậy ”.

Hình ảnh “vầng thái dương qua lăng” là hình ảnh có thật. Nó là mặt trời của sự sáng tạo, hành tinh quan trọng nhất trong vũ trụ, nó gợi lên vẻ tráng lệ, sự bất tử, vĩnh hằng. Mặt trời là nguồn sống, là ánh sáng. Hình ảnh “mặt trời trong lăng” là một hình ảnh ẩn dụ sáng tạo và độc đáo – đó là hình ảnh Bác Hồ, giống như “mặt trời” Bác Hồ cũng là nguồn sáng và sức mạnh. “Mặt trời” – Bác Hồ soi đường cho sự nghiệp cách mạng giải phóng dân tộc, giành độc lập, tự do, thống nhất Tổ quốc.

Xem thêm: Phân tích bài thơ “Lượm” của nhà văn Tố Hữu

Từ láy ở đầu câu vừa thể hiện sự liên tục bất biến của thiên nhiên vừa góp phần tô thắm, bất tử hình ảnh Bác Hồ trong lòng người và giữa thiên nhiên, vũ trụ. Hình ảnh mọi người vào Lăng viếng Bác được nhà thơ miêu tả độc đáo và để lại nhiều ấn tượng:

“Ngày ngày dòng người đi trong tình yêu

Cúng hết bảy mươi chín mùa xuân ”.

“Tràng hoa” ở đây còn mang ý nghĩa ẩn dụ chỉ việc từng người một xếp hàng vào Lăng viếng Bác hàng ngày là hoa thơm cỏ lạ. Những dòng người vô tận vào Lăng Bác ngày này qua ngày khác nối nhau trong những tràng hoa bất tận. Những bông hoa này – những vòng hoa tỏa sáng dưới ánh mặt trời của Bác đã trở thành những bông hoa đẹp nhất – những tràng hoa dâng lên “bảy mươi chín mùa xuân” – 79 năm cuộc đời của Người.

Bên trong lăng, phong cách trang trí và không khí như ngưng tụ cả thời gian và không gian. Hình ảnh thơ đã diễn tả một cách chính xác và tinh tế sự tĩnh lặng, trang nghiêm và ánh sáng dịu nhẹ của không gian lăng Bác, đứng trước lăng Bác, nhà thơ có cảm giác như đang ngủ yên, bình yên giữa ánh trăng sáng dịu êm.

Nếu ở khổ thơ đầu nhà thơ thể hiện mình là một người con miền Nam vào thăm Bác thì ở khổ thơ cuối nhà thơ nhắc đến cảnh xa Bác, nghĩ đến ngày mai miền Nam xa ‘Bác Hồ, xa Hà Nội, tình cảm của nhà thơ không kìm nén, giấu kín trong lòng mà bộc lộ ra bên ngoài:

Xem thêm: Đề 68: Viết bài văn trình bày suy nghĩ của anh / chị về ý nghĩa bài Quốc ca của cố nhạc sĩ Văn Cao – Phát triển kĩ năng làm bài văn chọn lọc 9

“Ngày mai vào Nam sẽ rưng rưng nước mắt”.

Từ “trào dâng” diễn tả một cảm xúc rất mãnh liệt, nhớ nhung, không muốn rời nơi Bác đã yên nghỉ. Đây không chỉ là tâm trạng của riêng tác giả mà còn là của hàng triệu trái tim khác. Được gần Bác dù chỉ trong giây phút nhưng chúng tôi không bao giờ muốn xa Bác vì Bác quá ấm áp, bao la.

Dù khao khát được ở bên Bác mãi mãi, nhưng dường như tác giả cũng biết đã đến lúc phải về phương Nam. Và chúng tôi chỉ có thể gửi gắm nỗi lòng của mình, mong muốn được hóa thân và hòa vào không gian trang trí xung quanh lăng để luôn được ở bên anh trong thế giới của anh. Thành ngữ “muốn làm” và những hình ảnh đẹp đẽ của thiên nhiên “chim”, “hoa”, “tre” đã thể hiện khát vọng chân thành, mãnh liệt của tác giả.

“Bạn muốn làm một con chim hót quanh lăng Bác?”

Bạn muốn làm một bông hoa tỏa hương thơm ở đâu?

Muốn cho nơi đây hương vị của tre ”.

Bài thơ Viếng Lăng Bác thể hiện niềm xúc động thiêng liêng, thành kính, tự hào và đau xót của một nhà thơ miền Nam vừa được vào Lăng viếng Bác.

Minh Anh