Cảm nhận về bài thơ Qua đèo

Đề: Cảm nhận của em về bài thơ Qua đèo

1 201072311240 Hà Tĩnh qua đường - Cảm nhận về bài thơ Qua đèo

Trong thơ ca Việt Nam, có hai nữ sĩ ghi tên mình vào văn học trung đại, đó là Hồ Xuân Hương và Bà Huyện Thanh Quan. Trong khi thơ Hồ Xuân Hương được cho là sắc sảo, góc cạnh thì thơ Bà Huyện Thanh Quan lại êm đềm, sâu lắng, hoài cổ, gửi gắm cảm xúc trong ca từ. Văn phong ấy đã khiến ta cảm nhận sâu sắc tình cảm của ông đối với quê hương đất nước qua bài thơ “Qua Đèo Ngang”.

“Bước tới Đèo Ngang, bóng xế.

Cây chen đá, lá chen hoa

Ngồi xổm dưới núi, tôi đã dành một ít

Thị trường nội địa lẻ tẻ bên sông

Tổ quốc đau xót, người con của dân tộc

Đổi miệng sao cho đỡ mệt

Dừng lại và đứng trên bầu trời, núi, nước

Một mảnh ghép của tôi với hoàn cảnh của chính tôi “

Bài thơ được viết theo thể bảy chữ, với giọng thơ nhẹ nhàng, êm đềm với nỗi buồn sâu lắng. Ca sĩ nổi tiếng lần đầu tiên xa quê, đặt chân đến Đèo Ngang trong một buổi chiều tà, một không gian khiến ai cũng bùi ngùi và gợi lên những cảm xúc riêng.

“Bước tới Đèo Ngang, Bóng Xe Cạn”

Ngay từ đầu, phong cảnh Đèo Ngang hiện ra trong ánh nắng cuối chiều thật hữu tình nhưng vẫn hoang sơ, vắng vẻ. Đó là khung hình hiện ra trước mắt người lạ với vẻ buồn bã. Khoảnh khắc “cỗ xe” xuất hiện như để bộc lộ tâm trạng buồn bã của một kẻ lữ hành đơn độc trước không gian mênh mông, hoang sơ và hoang sơ của Đèo Ngang.

“Chen đá cây, chen hoa lá”

Điệp từ “chen” của tác giả mang đến cho cây cỏ, hoa lá một sức sống mãnh liệt, nhưng nơi đây còn rất hoang sơ, ít dấu chân người. Bài thơ mang đến cho tôi một nỗi niềm da diết, khát khao được đặt chân đến mảnh đất xa xôi này. Nơi khơi gợi cảm xúc nhớ nhà da diết của nam ca sĩ. Cảnh tượng này đã vô tình gieo vào lòng người đọc một ấn tượng trống trải, lạnh lẽo cả về không gian và thời gian. Một bức ảnh đẹp về thiên nhiên nhưng đầy u buồn. Người phụ nữ bãi cát thanh lịch trong trang phục áo dài xưa đưa mắt buồn nhìn cảnh Đèo Ngang trong buổi chiều vắng lặng. Và leo lên đỉnh đèo, cảnh vật càng mở rộng

“Dùng dưới núi mấy chú

Thị trường nội địa lẻ tẻ bên sông “

Xem thêm: Những nét nghệ thuật trong tác phẩm Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân.

Giữa không gian mênh mông và vắng vẻ của Đèo Ngang, không phải là không có sự sống, vẫn có người và chợ, nhưng thưa thớt quá. Từ láy, lác đác và từ láy, ít ỏi nghe thật đạm bạc, thưa thớt, chắc hẳn cuộc sống nơi đây còn nhiều khó khăn, vất vả. Sự tồn tại này không làm cho không gian trở nên dễ chịu mà ngược lại càng làm tăng vẻ hoang vắng và hiu quạnh cho cảnh vật! Tác giả đã sử dụng nghệ thuật đảo ngữ mà đặc thù là đối ngẫu để khắc sâu thêm nỗi buồn man mác trong lòng nhà thơ. Là một người phụ nữ đoan trang giữa phố đông người nhưng nay lại chứng kiến ​​cảnh tượng trái ngược với cảnh thường ngày, cảnh tượng buồn bã lại bộc lộ nỗi buồn chất chứa trong lòng. Mọi thứ như hòa vào nhau trong tâm hồn thi nhân – một tâm hồn cô đơn, trống trải vì nhớ nhà, nhớ nhà. Đến đây, ta cảm nhận được một vẻ đẹp hoang sơ, đượm buồn của Đèo Ngang qua con mắt của nhà thơ. Nữ ca sĩ đã mượn được cảnh để diễn tả tình yêu của mình, thể hiện nỗi nhớ nhung da diết. Cảnh buồn, người buồn, cả những âm thanh vang vọng trong buổi chiều tà cũng làm tăng thêm nỗi buồn sâu thẳm trong lòng người xa quê.

“Đau lòng nhớ nước, hỡi người con của dân tộc.

Thương bằng miệng nên mỏi mòn “

Tác giả sử dụng khéo léo lối chơi chữ “nước – nước” “gia – nhà”. Tiếng chim kêu, tiếng chim nghẹn ngào đầy lo lắng và xót xa hay tiếng lòng của người ca sĩ? Cảnh vật thể hiện một tình yêu kín đáo, nhẹ nhàng nhưng nghiêm túc, sâu lắng, nỗi nhớ quê hương, gia đình. Niềm khao khát lớn lao của nhà thơ chợt bùng lên một thời rồi lại trở về với sự hoang vắng vốn có của đất trời, nỗi cô đơn tột cùng của nhà thơ đã làm xúc động lòng người.

“Dừng lại và đứng trên bầu trời, núi non, nước

Một mảnh ghép của tôi với hoàn cảnh của chính tôi “

Thành ngữ “dừng lại, dừng lại” là sự ngập ngừng vương vấn khi vượt qua “ranh giới hai miền”, đối lập khi đứng giữa đất trời bao la, con người trở nên nhỏ bé. Nỗi buồn của con người như tự tiêu, không ai chia sẻ, nỗi buồn ấy do chính nhà thơ chịu đựng. Tác giả đã làm cho tôi ý thức được sự cô đơn, nhỏ bé và cô đơn của người ca sĩ. Cụm từ “tôi và tôi” nghe thật cô đơn, nó tự miêu tả nó, đó là nỗi cô đơn đến mức, đó là nỗi buồn sâu thẳm. Nó hoàn toàn khác với “Có em” của Nguyễn Khuyến trong “Bạn đến chơi nhà”. Đọc bài thơ, ta đồng cảm với nỗi buồn sâu kín của tác giả và nhận ra một điểm đáng quý trong tâm hồn của người nữ sĩ tài hoa, đó là tình yêu quê hương, đất nước sâu sắc. Huyền Thanh Quan đã miêu tả vẻ đẹp hoang sơ của Đèo Ngang năm xưa, thể hiện nỗi cô đơn, khao khát quê hương của chính mình mà chỉ những người đi xa mới cảm nhận được. Đó là bài thơ trữ tình, được yêu thích và thành công nhất của Bà Huyện Thanh Quan.

Đây là bài thơ tả cảnh ngụ tình đặc sắc, một tác phẩm hay của nền thơ ca trung đại Việt Nam. Tôi yêu ngòi bút rất thanh nhã của cô Huyện Thanh Quan. Bài thơ để lại cho chúng ta rất nhiều cảm xúc vui buồn nhưng đáng nhớ. Nó đáng được ghi nhớ và trân trọng mãi mãi

Nguồn Edufly

Xem thêm: Một lần trong giấc mơ, tôi thấy mình đang đi thăm một giàn khoan dầu khí. Khi nàng tiên biển xuất hiện, nàng kể cho tôi nghe về cung điện nguy nga dưới biển, về mỏ dầu quý giá mà nàng đã hứa ban tặng cho đất nước chúng ta. Thức dậy, kể giấc mơ cho bé