Cảm nhận về nhân vật Nhĩ trong chiến dịch Bến lao

Đề: Cảm nhận về nhân vật Nhĩ trong tác phẩm Bến chiến dịch

Là một trong những cây bút tiêu biểu của nền văn học kháng chiến chống Mỹ, Nguyễn Minh Châu đã có nhiều phát hiện quan trọng góp phần chấn hưng nền văn học nước nhà, những truyện ngắn của ông thường chứa đựng những suy tư, trải nghiệm sâu sắc về con người và cuộc đời. “Ben chiến dịch” là một tác phẩm tiêu biểu cho đề tài này.

Toàn bộ câu chuyện xoay quanh nhân vật Nhĩ trong những ngày cuối đời và chuỗi ngày nghịch lý bắt đầu từ lúc này. Bị trói trên giường bệnh, Nhi khám phá vẻ đẹp lạ lùng của bãi bồi bên kia sông. Cảnh vật ở đó đẹp như thơ và tranh vẽ: Hoa cuối mùa thưa thớt nhưng đậm nét, dòng sông Hồng đỏ rực, những tia nắng đầu tiên, vùng phù sa cổ thụ bên kia sông .. Những cảnh tượng quen thuộc với anh, quen thuộc nhưng dường như rất mới mẻ đối với anh. Chính khi nhận ra vẻ đẹp và sự trù phú của vùng quê, Nhĩ mới đau đớn thấu hiểu, với một người “bôn ba khắp nơi” chưa một lần đặt chân đến đó. Sông ngay bên ngoài cửa sổ của tôi ”.

Tin 1348459410 - Cảm nhận nhân vật Nhĩ trong tác phẩm nghệ thuật Bến chiến dịch

Bại liệt trói Nhĩ vào giường bệnh. Mọi sinh hoạt của anh đều phụ thuộc vào sự chăm sóc của vợ con. Buổi sáng hôm đó, anh trực giác nhận ra thời gian không còn bao lâu nữa anh đã cảm nhận được sâu sắc vợ mình. Nhĩ nhận xét “thấy Liên mặc chiếc áo vá”, “những ngón tay mảnh khảnh vuốt ve bờ vai anh dịu dàng”, anh nói những lời buồn ân hận với vợ: “Cả đời này anh chỉ làm khổ em thôi”. Bây giờ Nhĩ mới thực sự hiểu và biết ơn vợ vô cùng vì “tâm hồn Liên vẫn giữ nguyên vẹn những nét nguyên sơ, đức hy sinh của nhiều thế kỷ trước và cũng nhờ vậy mà sau bao tháng ngày lang thang tìm kiếm, Nhi đã tìm được nơi nương tựa chính là gia đình. ” Nhĩ – người đàn ông một thời vang bóng, đến khi không còn đi được nữa, anh mới phát hiện ra vẻ đẹp chân quê và sự tận tụy, hy sinh của người vợ. Trước khi bệnh tật, anh chỉ biết đến những chân trời xa vời với những công việc trên cao mà thờ ơ, vô cảm với mọi thứ xung quanh, kể cả người vợ một đời yêu thương, hết mực. Tuy nhiên, sự thấu hiểu muộn màng về những ngày cuối đời đã mang lại cho anh sự bình yên và tự tin sau một đời lang bạt, kiếm tìm.

Xem thêm: Hướng dẫn viết luận

Nhưng nghịch lý của lịch sử không chỉ có vậy. Cũng trong buổi sáng hôm đó, khi nhận ra vẻ đẹp qua khung cửa sổ, Nhĩ thức dậy với niềm khao khát và vô vọng được một lần đặt chân đến bãi bồi bên kia sông. Khát vọng ấy có một ý nghĩa sâu sắc bởi nó là sự thức tỉnh những giá trị sống lâu bền, giản dị nhưng sâu sắc, những giá trị dễ bị bỏ qua, bỏ qua và lãng quên, nhất là khi một người còn trẻ khi những ước muốn xa vời gọi và cuốn con người ta đi. . Nhận thức này chỉ có thể đến với chúng ta khi chúng ta đã trải qua nó. Đối với Nhi, đó là dấu chấm hết cho cuộc đời khi cô phải bó tay trên giường bệnh. Vì thế, nó là một sự thức tỉnh xen lẫn những tiếc nuối cay đắng: “Chẳng lẽ một mình bạn đã thử nghiệm và in dấu gót mình trên mọi chân trời xa lạ mới thấy hết được vẻ đẹp trù phú của bãi bồi? Sông Hồng chỉ là bờ bên kia, cả những nét thô sơ của anh và những gì bản thân anh thấy là một niềm đam mê xen lẫn những tiếc nuối đau đớn. Với anh, giờ đây thực sự là một miền đất xa xôi bởi Er “không thể buông bỏ trái tim mình”. Không thể tự mình làm theo ý mình, Nhị nhờ con trai qua sông cho mình và đặt chân lên vùng phù sa màu mỡ. Trớ trêu thay, cậu con trai vì không hiểu ý cha nên đành miễn cưỡng đi đến đó và bị bắt gặp đánh cờ trên vỉa hè. Cậu bé có thể bỏ lỡ chuyến phà duy nhất trong ngày. Từ đó, Nhi rút ra được một quy luật khá phổ biến của đời người “Con người ta khó tránh khỏi những điều quẩn quanh trong đường đời”. Ông không trách con trai mình vì “qua sông nó chẳng thấy gì hấp dẫn cả”.

Cuối truyện, khi Nhi tưởng tượng mình là một nhà thám hiểm đang đi chầm chậm trên vùng đất phù sa. Anh vô cùng xúc động, bức chân dung của anh thật khác thường “khuôn mặt đỏ bừng, đôi mắt ánh lên niềm đam mê đau đớn”. Thuyền sắp chạm đất bên này, Nhĩ dồn hết sức lực, bám vào thành cửa sổ, giơ cánh tay gầy guộc “kiên quyết như ra hiệu khẩn thiết với ai đó”. Có phải ông đang sốt ruột giục con trai nhanh lên kẻo lỡ chuyến phà duy nhất trong ngày? Và dường như nó còn mang một ý nghĩa khái quát hơn: Muốn thức tỉnh con người ta vượt qua những khúc quanh, khúc khuỷu của đường đời để hướng tới những giá trị hiện thực rất gần gũi, giản dị mà bền lâu!

Bằng cách tạo ra hàng loạt nghịch lý để nhân vật tự nhận thức và phản ánh, đồng thời xây dựng nhiều hình ảnh, chi tiết mang ý nghĩa tượng trưng, ​​tác giả đã tạo nên ý nghĩa sâu sắc cho tác phẩm. Ngòi bút tiêu biểu cho thiên nhiên cao đẹp, tinh tế, giọng văn sâu lắng của tác giả chứa đựng những suy ngẫm, chiêm nghiệm đã góp phần không nhỏ tạo nên ấn tượng riêng cho tác phẩm.

Những dòng cuối cùng của “Bến quê” đang khép lại, nhưng dư âm về những trải nghiệm sâu sắc của nhà văn về cuộc đời và con người dường như vẫn còn văng vẳng đâu đây, đánh thức trong ta một niềm cảm kích về cái đẹp cái đẹp, cái bình dị, gần gũi của gia đình. , quê hương, đất nước. .

Nguồn Edufly

Xem thêm: Nhận xét về tác giả Nguyễn Du và Truyện Kiều