Cảm nhận về nhân vật Vũ Nương trong Chuyện người con gái Nam Xương của Nguyễn Dữ

Cảm nhận về nhân vật Vũ Nương trong Chuyện người con gái Nam Xương của Nguyễn Dữ

Hướng dẫn

Cảm nhận về nhân vật Vũ Nương trong Chuyện người con gái Nam Xương của Nguyễn Dữ

PHÂN CÔNG

Chuyện người con gái Nam Xương đã làm xúc động biết bao trái tim với số phận cay đắng, oan trái của người thiếu phụ Vũ Nương. Vốn là người trong sáng, hiền lành nhưng vì tính đa nghi và chế độ nam quyền của xã hội phong kiến ​​xưa, nàng đã phải tự tử để chứng tỏ tấm lòng trong sạch của mình. Như vậy, nhà văn Nguyễn Du muốn bày tỏ niềm thương cảm, xót xa cho Vũ Nương, cho những người phụ nữ có số phận đáng buồn như nàng. Ông đã sử dụng rất tài tình cách dẫn dắt câu chuyện kết hợp với những yếu tố gay cấn hấp dẫn khiến người đọc bị cuốn hút và đồng cảm với cuộc đời đầy bi kịch của người con gái Nam Xương trong truyện.

Nguyễn Du đã xây dựng hình tượng người con gái, người đàn bà, người vợ với đầy đủ những đức tính tốt đẹp: Công – dung – ngôn. Vũ Nương tên thật là Vũ Thị Thiết, vốn tính tình thùy mị, nết na, thùy mị nết na. Chính vì vậy mà nàng được Trương Sinh yêu quý và xin mẹ đem cho mình một trăm lạng vàng cưới. Vì vậy, dù vừa xinh đẹp, vừa có phẩm hạnh nhưng cô vẫn không có quyền tự quyết định hạnh phúc của mình. Và dù Trương Sinh – chồng nàng là người rất đa nghi, cẩn trọng đối với vợ nhưng Vũ Nương vẫn luôn giữ gìn đức hạnh, không bao giờ để vợ chồng xảy ra cãi vã. Từ một người con gái ngoan ngoãn, Vũ Nương đã trở thành một người vợ đảm đang, hiểu chuyện. Thật hiếm để tìm thấy một người như cô ấy. Vì vậy, theo quan niệm của nhiều người, vợ chồng có hòa thuận hay không là phụ thuộc vào người vợ. Trương Sinh tuy có bản tính đanh đá nhưng với tấm lòng đôn hậu và đức tính hiền lành, ngoan ngoãn, Vũ Nương luôn gìn giữ mái ấm gia đình.

Xem thêm: Đề 78: Phân tích nhân vật Phương Định trong tác phẩm “Những ngôi sao xa xôi” của Lê Minh Khuê – Rèn kĩ năng làm bài tập chọn lọc 9

Nhưng nay, cuộc hội ngộ chưa được bao lâu, Trương Sinh đã phải ra mặt trận đánh giặc. Khi từ biệt mẹ già và người vợ trẻ, anh cũng buồn lắm, nhưng vì nước không nỡ từ chối. Vũ Nương cũng lưu luyến không rời. Chị nói nhỏ với chồng: Em không dám mong được đeo ấn cô hầu, mặc áo gấm về quê cũ, chỉ xin anh khi trở về có thể mang theo hai chữ bình yên, thế là đủ. Chỉ sợ quân khó lường, địch ý khó lường. Giặc còn rình rập, nghĩa quân vẫn miệt mài, chẻ tre chưa có mà lại mua dưa chín khiến thần thiếp vừa kinh ngạc vừa lo lắng cho mẹ ngọt. Như vậy, Vũ Nương không tơ tưởng đến gấm vóc, tiền bạc, của cải như bao cô gái khác. Ngược lại, lòng chị chỉ cần bình yên trong ngày chồng trở về. Vũ Nương rất khiêm tốn với tấm lòng trong sáng, thuần khiết. Khi bữa tiệc chia tay vừa dứt, “khi ngẩng đầu, cảnh vật vẫn thế, nhưng lòng người đã nhuộm tình ngàn dặm”. Trái tim thiếu nữ bây giờ trống rỗng, buồn bã.

Suốt thời gian ở nhà với mẹ chồng, Vũ Nương cũng sống hết lòng với mẹ, không khác gì ruột thịt. Khi ốm đau, “bà dùng hết sức lễ Phật, dùng lời nói nhẹ nhàng, khôn ngoan để khuyên ông”. Vũ Nương một mình chăm sóc con nhỏ và phụ giúp mẹ già đau yếu. Nhưng cô ấy không bao giờ khóc trong im lặng. Vũ Nương một mình đảm đương cùng lúc bốn trách nhiệm cao cả: một người mẹ tần tảo sớm chiều, một người cha dỗ dành khi đứa con khóc, một người con dâu hiếu thảo, tận tụy với mẹ. nàng dâu Đồng thời cũng thay chồng làm con để đỡ đần mẹ già những lúc buồn phiền. Dù khó khăn nhưng Vũ Nương đã làm rất tốt. Thậm chí, bà mẹ chồng còn xúc động trước con dâu: “Trong tương lai, ông trời sẽ xét xử những tấm lòng nhân hậu, ban ơn cho họ. Chúng sẽ có một hạt giống tốt, đông con và mẹ xanh tốt. sẽ không giúp được gì cho các con bà, giống như tôi đã không giúp mẹ tôi. “.” Bà lão nói rằng bà đã chết. Nàng hết mực thương xót, lo liệu mọi việc chôn cất, cúng tế như đối với cha mẹ ruột của mình “Có được người vợ như Vũ Nương ở nhà là một phúc lớn.

Xem thêm: Dưới đây … một khổ thơ trong bài Đoàn thuyền đánh cá của Huy Cận: “Chỉ là … hương”. Em hãy viết tiếp khoảng 8-10 câu để hoàn thành đoạn văn theo phép suy luận, gồm một câu ghép và một câu có thành phần phụ ngữ.

Nhưng suy cho cùng, bất hiếu, không có đức… những tưởng nàng sẽ được hưởng hạnh phúc trọn vẹn khi Trương Sinh bình yên trở về. Bất hạnh ập xuống người thiếu nữ nghèo đức hạnh và đáng thương. Trương Sinh, khi nghe đứa con thơ ngây của mình nói điều này, hàng đêm có một người đến gặp mẹ chàng. Sinh nghi và ghen tuông, Trương Sinh tất nhiên sẽ làm ầm ĩ với vợ, nhất quyết không cho nàng tự giải thích. Mọi niềm tin về một người vợ ngọt ngào, thủy chung giờ đã tan thành mây khói. Tiếc rằng Trương Sinh không chịu nói ai bảo Vũ Nương hư hỏng ở nhà. Về phần Vũ Nương, nàng tự giải thích nhưng không sao nghe, không hiểu. Cho đến chặng cuối cùng, cô phải tìm đến cái chết để chứng minh mình vô tội. “Sau đó, bà tắm rửa sạch sẽ, ra bến Hoàng Giang, nhìn lên trời và than rằng: Tội nghiệp này con dữ, chồng con đã bỏ, con còn bị cưỡng bức đâu, tiếng bẩn thỉu, thần sông có linh. , hãy làm chứng. Nếu xứng thì giữ trinh tiết, đoan chính, giữ lòng trung, nếu vào đất xin làm ngọc Mỵ Nương, xuống đất xin làm cỏ Ngu Mê. Bà muốn lấy lòng chồng, lừa dối chồng, xin làm mồi cho tôm cá và nhất là kiếm cơm cho diều, quạ. Nói xong, nàng ném xuống sông tự vẫn. “Như vậy, người phụ nữ trẻ đã phải tìm đến cái chết một cách oan ức và đau đớn. Cái chết của nàng là do người chồng mà nàng hết lòng yêu thương gây ra, phần lớn là do oan trái. của chế độ phong kiến ​​xưa đã đẩy thân phận người phụ nữ xuống thấp nhất xã hội, dù có giỏi đến đâu cũng không được ai công nhận hay bảo vệ, Nương chỉ có một cách duy nhất để chứng minh tấm lòng trong sạch của mình, đó là cái chết.

Xem thêm: Đề 77: Phân tích nhân vật ông Hai trong tác phẩm “Làng” của Kim Lân – Rèn kĩ năng làm bài văn chọn lọc 9

Vũ Nương chết trong oan ức và đau đớn tột cùng, nhưng vì phẩm giá và phẩm hạnh cao quý của mình, Vũ Nương đã được các nàng tiên cứu thoát và cho hưởng một cuộc sống mới ở một nơi hoàn toàn mới, nơi không còn nỗi đau và nước mắt. không còn nghi ngờ hoặc lời cay đắng từ thế giới vật chất. Đây là nơi mà một người tài đức vẹn toàn như cô ấy thuộc về.

Thông qua nhân vật Vũ Nương, Nguyễn Du vừa tố cáo hệ thống xã hội phong kiến ​​cũ đã đẩy người phụ nữ vào những hoàn cảnh bất hạnh, đau thương, ngăn cản họ có quyền được sống, quyền tự do. Ngược lại, đàn ông vẫn dựa vào quyền lực của mình để đàn áp phụ nữ. Mặt khác, Người cũng ca ngợi những phẩm chất đạo đức cao đẹp của người phụ nữ Việt Nam truyền thống. Đây là tấm gương cho các thế hệ phụ nữ sau này noi theo. Hòa nhã, tốt bụng, hết lòng yêu thương mọi người. Kết thúc có hậu của câu chuyện một lần nữa khẳng định quy luật bất biến của tự nhiên: lòng tốt gặp lòng tốt. Vì vậy, mong mọi người hãy sống lành mạnh, yêu thương nhau để cuộc sống này luôn ấm no, hạnh phúc.

Nguồn: Bailamvan.edu.vn