Chia Tay Là Chút Buồn – Bình Luận Ngữ Văn 7

Chia Tay Là Chút Buồn – Bình Luận Ngữ Văn 7

Hướng dẫn

Trong đời người, đến lúc phải nói lời chia tay – người thân hay bạn bè – ai chẳng buồn. Trong các cuộc chia tay, tiễn biệt, có lẽ lời chia tay của những người thân yêu ra trận để lại nhiều nỗi buồn và sự lo lắng nhất trong lòng mỗi người. Tác phẩm Chinh phụ ngâm khúc ghi lại cuộc chia ly ấy và hơn thế nữa: người chồng ra đi không phải vì lợi ích nước nhà mà vì lợi ích của giai cấp thống trị, đàn áp các cuộc nổi dậy của giai cấp thống trị nông dân nửa đầu thế kỷ 18. trong xã hội phong kiến ​​Việt Nam. Vì thế, gạt bỏ được chồng, người vợ vô cùng buồn bã, u uất. Đoạn trích Chinh phụ ngâm khúc mà chúng ta đọc trong sách Ngữ văn 7, tập một là một đoạn chia tay đầy xót xa, u uất:

Anh rời xa mưa gió

Tôi quay trở lại phòng cũ của tôi để lấy một cái chăn

Hàng ngàn quả mọng xanh trong một màu

Trái tim nào buồn hơn trái tim nào?

Điều đầu tiên chúng ta cần lưu ý là: Tác phẩm Chinh phụ ngâm khúc do ông Đặng Trần Côn (khoảng 1741 – 1742) sáng tác bằng chữ Hán, theo thể thơ tự do cổ điển. Sau đó, tác phẩm đã được nhà thơ cùng thời là bà Đoàn Thị Điểm (viết bằng chữ Nôm) dịch ra tiếng Việt theo thể song thất lục bát. Song Thất lục bát là thể thơ do người Việt Nam sáng tác ra. So với các thể thơ tứ tuyệt, song thất lục bát và thơ lục bát, thì bài bảy sáu tám có tính nhạc phong phú hơn. GS. Phan Ngọc từng nhận xét: “Ở dạng này, cảm xúc có thể theo dạng sóng trào lên với hai câu, dừng lại ở một câu thơ ngắn để tỏa ra ở câu dài nhất, rồi lại mở rộng ra ở một khổ thơ mới, v.v.” ., làn sóng cảm xúc dâng trào hòa quyện với hình hài của ngôn ngữ. ”Tác phẩm Chinh phụ ngâm khúc là bài thơ dài 408 dòng, thể hiện muôn vàn sóng gió tình cảm của người chinh phụ – người vợ tảo tần. Đoạn trích trên tập trung thể hiện tình cảm vợ chồng trong những ngày đầu xa cách.

Xem thêm: Những Suy Nghĩ Về Tình Bạn Lớp 7 2 Bài Văn Ngắn Hay Nhất

Khổ thơ đầu:

Anh rời xa mưa gió

Tôi quay lại phòng cũ để đắp chăn.

Bị ám ảnh về cách bỏ thuốc lá

Mây xanh bồng bềnh, trải bạt ngàn núi xanh.

Viết lại cảm xúc của bạn trong phút đầu tiên chia xa. Tác giả sử dụng nghệ thuật tương phản: Người ra đi… người vợ lẽ trở về, miêu tả tài tình cảnh vợ chồng son, hai chiều trái ngược nhau mỗi lúc một xa. Chồng đi xa xứ mưa gió với muôn vàn khó khăn. Còn vợ thì phòng ngủ cũ kỹ trùm mền, sống một mình, vò võ, mệt mỏi vì đồ cũ sờn. Cuộc chia ly là sự thật phũ phàng. Nỗi buồn chia tay trĩu nặng dường như bao trùm cả màu xanh của mây trời, tràn vào màu xanh của núi rừng. Các động từ “đổ”, “xòe” kết hợp hình ảnh mây xanh, núi xanh gợi lên sự bao la, vần vò, uốn lượn những nét của thiên nhiên vũ trụ, khiến nỗi buồn chia ly càng thêm da diết, mênh mông, tưởng tượng hư vô cùng nhau.

Nỗi buồn chia ly cứ thế dâng lên dần, trở thành nỗi sầu dâng trào tràn ngập lòng người ra đi.

Thay vào đó là Hàm Dương, anh lại trở mặt

Ben Tieu Tuong, hãy quan tâm đến bản thân

Bến Tiêu Tương cách Hàm Dương

Cây Hàm Dương cách Tiêu Tương vài km.

Địa danh Hàm Dương và Tiêu Tương không dùng để tả thực mà chỉ tượng trưng cho hai vị trí xa cách của đôi trai gái. Ở khổ thơ thứ hai này luôn nói ngược lại “Người luôn về… Hãy chăm sóc Người” kết hợp sự ám chỉ và đảo ngữ của hai địa danh “Nơi Hàm Dương – Bến Tiêu Tương, Bến Tiêu Tương”. – Cây Hàm Dương ”, tác giả muốn chia đều tình cảm của hai người, nhấn mạnh nỗi buồn chia ly. Cảm giác xót xa, nhớ nhung cứ tăng dần, cứ tăng dần lên. Điều đó cho thấy chia ly ở đây là chia ly về sinh mệnh nhưng trong tình yêu tâm hồn lứa đôi vẫn gắn bó khăng khít với nhau. Họ vẫn nhìn nhau, dõi theo nhau, tìm thấy nhau, nhìn thấy nhau. Nhưng càng đến gần, không gian và thời gian càng ngăn cách họ. Trong đoạn văn trên, nó chỉ là “làm thế nào để ngăn chặn” ở đây sự tách biệt trở thành “bao nhiêu lần”. Như vậy, lời thơ không chỉ thể hiện nỗi buồn chia ly mà còn nhấn mạnh sự trớ trêu, đối lập: gắn bó với nhau mà lại phải chia xa, càng nhìn nhau càng chẳng thấy nhau …

Xem thêm: Cảm nghĩ về câu ca dao, bạn như bủn rủn tay chân.

Ở khổ thơ thứ ba, nỗi buồn chia ly và nghịch cảnh càng tăng lên gấp bội:

Chúng ta cùng nhau nhìn mù mịt

Xem bao nhiêu ngàn quả dâu tây xanh tươi

Hàng ngàn quả mọng xanh trong một màu

Trái tim nào buồn hơn trái tim nào?

Trong đoạn văn này, nghệ thuật tương phản được bổ sung bằng những ám chỉ và ám chỉ rất ấn tượng: chẵn, thấy, xanh xanh, xanh xanh, ngàn dâu, v.v. Trên đây có ít nhất tên hai địa danh do Hàm Dương và Tiêu Tường gợi ý một ý về địa danh cụ thể, vị trí của hai người để có thể đối mặt với nhau. Tại thời điểm này, tất cả các vị trí và vị trí bị xóa, hai hình bóng của anh chàng và bản đồ của anh ta cũng bị mờ. Chỉ còn lại hàng nghìn quả dâu tây, vài nghìn quả dâu “xanh mướt” vươn mình ngút trời. Cả vũ trụ xanh biếc, xanh đến mức choáng ngợp, xanh thẫm, đau đớn tận đáy lòng. Từ ghép “xanh” với thanh “băm” trong tiếng “dừng” như kim châm vào da. Cả mười một câu thơ trên đều tập trung tả cảnh và cử chỉ của đôi trai gái, từ đó bộc lộ tâm tư, tình cảm. Đó là một lối viết giàu tính biểu cảm, mượn cảnh vật để diễn tả tâm hồn. Thông qua những khung cảnh, sự việc, người đọc đắm chìm vào cảm xúc của nhân vật và tác giả. Nhân vật trong đoạn thơ này là một đôi trai gái ra trận, chủ yếu là những nhân vật chinh phụ, phu quân ra trận. Họ tách biệt nhau về hình thể, nhưng tình yêu, sự khao khát và sự gắn bó không hề tách rời hay tách rời nhau. Họ cố gắng dõi theo nhau, tìm nhau để được gặp nhau mãi mãi.

Xem thêm: Nêu cảm nghĩ về dòng sông của tuổi thơ quê em.

Tuy nhiên, càng cố gắng, họ càng trở nên tuyệt vọng. Vì vậy, trong khổ thơ cuối cùng, một tiếng kêu cất lên:

Trái tim nào buồn hơn trái tim nào?

Không còn sử dụng lối tả cảnh ngụ tình, nhà thơ nói thẳng từ nỗi lòng của nhân vật và niềm thương cảm của chính mình. Từ “xót xa” trong câu thơ cuối này dường như tổng hợp tất cả những cung bậc cảm xúc của mười một câu thơ trên, Nỗi buồn chia ly nhân lên, tuôn trào và trở thành một khối sầu, gánh nặng trong tâm hồn người dưới xuôi.

Đoạn trích cảnh chia ly của đôi trai gái trong bài “Chinh phụ ngâm” cho ta thấy: cuộc chia ly đau đớn của kẻ thống trị và người vợ tiễn chồng ra trận, như thấm vào mây, trời, núi, cảnh quan, thực vật. Nỗi buồn này vừa có ý tố cáo cuộc chiến tranh phi nghĩa vừa thể hiện khát vọng hạnh phúc lứa đôi của người phụ nữ. Bài thơ có giá trị nhân đạo, nhân văn sâu sắc, về nghệ thuật, đồng thời cho ta biết về một thể thơ dân tộc với nhiều từ ngữ gần gũi, nhiều biện pháp tu từ (đối lập, điệp ngữ, …) hài hoà với nhạc tính của câu thơ, song rất linh hoạt, vừa biểu cảm vừa truyền cảm …

Xem lại bài bình luận hội nghị Hai hình ảnh thiên nhiên – hai hồn thơ tình quê

Nguồn: Bailamvan.edu.vn