Chứng minh và giải thích câu tục ngữ Có công mài sắt, có ngày nên kim.

Chứng minh và giải thích câu tục ngữ Có công mài sắt, có ngày nên kim.

Hướng dẫn

Chứng minh và giải thích câu tục ngữ Có công mài sắt, có ngày nên kim.

Câu tục ngữ bình dân là kho tàng trí tuệ cho muôn đời, mỗi câu là một bài học lớn. Một trong những bài học này được nhân dân ta đúc kết và khuyên răn trong câu:

Bàn ủi mài tạo nên sự hoàn hảo

Câu tục ngữ thường xây dựng chân lý dựa trên những ẩn dụ tượng trưng. Câu tục ngữ này cũng vậy. Tác giả bình dân nói về một quá trình mài một thanh sắt lớn và cứng thành một cây kim nhỏ. Công việc tưởng chừng như không thể làm được vì vừa khó vừa tốn nhiều công sức. Tuy nhiên, vẫn có những người không màng đến khó khăn, luôn nỗ lực và thành công. Nghĩa đen của câu tục ngữ là nói mài sắt nên kim, nhưng nghĩa bóng của nó là một bài học cuộc sống quý giá. Câu tục ngữ của ông cha ta khuyên chúng ta: làm bất cứ việc gì cũng phải kiên trì, nhẫn nại, cố gắng và quyết tâm cao. Với tinh thần như vậy thì công việc dù khó đến đâu chúng tôi cũng hoàn thành được.

Chúng tôi đã đọc và nghe nhiều câu chuyện. Trong những câu chuyện này, chắc hẳn chúng ta đã bắt gặp rất nhiều tấm gương về lòng kiên nhẫn và sự kiên trì. Chúng ta hãy nhớ lại tấm gương của anh Ký, dù bị liệt cả hai tay nhưng khát khao được đến trường đã thôi thúc anh ngày đêm miệt mài học tập. Anh tập viết bằng chân một cách khó khăn và khổ sở. Những dòng viết nguệch ngoạc, ngoằn ngoèo và ngoằn ngoèo đầu tiên khiến anh rất buồn. Nhưng anh vẫn quyết tâm và cuối cùng anh đã vượt qua được số phận. Thầy đã trở thành một nhà giáo ưu tú, được nhiều thế hệ học sinh kính trọng và yêu mến.

Xem thêm: Tục ngữ – trí tuệ bình dân, những kinh nghiệm quý báu – Bình giảng ngữ văn 7

Bên cạnh tấm gương của ông Nguyễn Ngọc Ký, chúng ta hãy nhớ đến cuộc đời của nhà thơ Đỗ Phủ. Chắc hẳn không ai trong chúng ta có thể phủ nhận được tài năng thơ ca đặc biệt của ông. Nhưng nhà thơ nổi tiếng nhất của Trung Quốc đã có một cuộc đời rất khó khăn và đau khổ. Ông đã dành phần lớn cuộc đời của mình để lang thang và sống lang thang. Nhà nghèo lại phải lánh nạn chiến tranh, có lúc Đỗ Phủ muốn dừng bút ngay. Bởi những bài thơ của ông không thể sưởi ấm trái tim trẻ thơ và không thể chữa khỏi bệnh tật cho cha mẹ già. Nhưng cũng với quyết tâm cao độ, nhà thơ đã vươn lên vừa để duy trì cuộc sống, vừa theo đuổi sự nghiệp văn chương.

Trong công việc cũng phải trân trọng những tấm gương như nhà bác học Lương Định Của – một kỹ sư nông nghiệp xuất sắc của nước ta. Những năm đất nước còn đói kém, các kỹ sư nông nghiệp không thể ngày đêm lặn lội ruộng đồng thử nghiệm, nghiên cứu để tìm ra những giống lúa mới cho năng suất cao hơn. Và sau đó là những tấm gương như Einstein, Nobel, Mendeleïev… tất cả những nhà khoa học này để thành công, họ cũng đã phải trải qua hàng trăm lần thất bại! và chắc chắn nếu không có đủ niềm tin và nghị lực thì họ đã không thể trở thành những nhà khoa học nổi tiếng với những phát minh có ý nghĩa to lớn.

Xem thêm: Giải thích câu tục ngữ: Phòng bệnh hơn chữa bệnh

Câu tục ngữ của nhân dân ta quả là một lời khuyên quý giá. Nó nhắc nhở chúng ta phải luôn rèn luyện tính kiên nhẫn và lòng quyết tâm. Có như vậy chúng ta mới dễ dàng vượt qua khó khăn để trở thành những công dân tốt, làm được nhiều việc có ích trong cuộc sống.

Nguồn: Bailamvan.edu.vn