ĐỀ 12: Phân tích hình ảnh tiếng gà trưa trong bài thơ cùng tên của Xuân Quỳnh – Văn mẫu lớp 7

ĐỀ 12: Phân tích hình ảnh tiếng gà trưa trong bài thơ cùng tên của Xuân Quỳnh – Văn mẫu lớp 7

Hướng dẫn

TẶNG

1. Phát biểu vấn đề:

– Giới thiệu về Xuân Quỳnh – một nhà thơ của những tình cảm rất giản dị, đời thường, chân thành, nghiêm túc và yêu đời.

– Giới thiệu bài thơ Tiếng gà trưa được viết vào thời kì đầu của cuộc kháng chiến chống Mĩ, in lần đầu trong tập thơ Đường cùng chiến hào.

. Xuyên suốt bài thơ, tiếng gà trưa làm rung động lòng người: tiếng gà trưa gợi bao cảm xúc, tiếng gà trưa gọi kỉ niệm trở về, tiếng gà trưa khơi dậy tinh thần chiến đấu.

2. Khắc phục sự cố:

2.1 Tiếng gà trống buổi trưa gợi bao cảm xúc:

– Về không gian: trên con đường đi bộ dài, trong một xóm nhỏ, giữa trưa, tiếng gà – âm thanh quen thuộc của làng quê Việt Nam vang lên, khơi gợi cảm xúc và tạo nên chất thơ cho bài thơ.

– Chú ý: ẩn dụ nghe và ẩn dụ chuyển đổi cảm giác: Lắng nghe nắng trưa / Nghe chân cho đỡ mỏi / Nghe tiếng gọi tuổi thơ.

2.2 Tiếng gà trống buổi trưa gợi lại những kỉ niệm tuổi thơ cho tâm hồn và nỗi nhớ Xuân Quỳnh:

– Từ tiếng gà nhảy trên đường di chuyển đến tiếng gà ở ngôi làng thân yêu, nơi chứa đựng bao kỉ niệm tuổi thơ: quá khứ như ùa về, hiện tại.

– Nỗi nhớ của tác giả về những hình ảnh rất đỗi thân quen: trứng rơm hồng, gà mái non, gà mái vàng …

– Trung tâm của kỉ niệm này là hình ảnh bà lão chăm đàn gà lúc sáng sớm. Người bà trở về trong nỗi nhớ của tác giả bằng tất cả những gì bình dị nhất: từ tình yêu thương trách móc khi đứa trẻ nhìn con gà mái đẻ trứng đến hình ảnh bà tự tay vuốt trứng, giữ từng quả trứng cho con gà mái ấp. , để cuối năm bán gà được quần áo mới… Ở đây, tiếng gà trưa gắn với tình mẫu tử gần gũi, thiêng liêng, ấm áp…

2.3 Tiếng gà trống giữa trưa kêu gọi tinh thần chiến đấu:

– Tiếng gà trống buổi trưa trở thành niềm vui, sưởi ấm lòng tác giả, chính sức lay động sâu sắc ấy đã tạo nên: La nuit je rêve, Giấc ngủ màu quả trứng.

– Mạch cảm xúc của bài thơ đi từ: tiếng gà trưa – nỗi nhớ tuổi thơ, đến tình mẫu tử thiêng liêng, ấm áp và kết thúc bằng tình cảm bao trùm, sâu sắc: tình yêu quê cha đất nước. Chính tiếng gà trống buổi trưa đã trở thành tiếng quê cha gọi tinh thần chiến đấu của các chiến sĩ.

3. Kết thúc vấn đề:

– Khẳng định lại vị trí trung tâm, sự trở lại của cám gà | trưa đi làm.

– Sự kỳ diệu của tiếng gà trưa có lẽ là sự thăng hoa cảm xúc của điều tưởng chừng đơn giản nhất: một con gà cho bữa sáng.

SỨ MỆNH

Xuân Quỳnh thuộc lớp người lính làm thơ, ra trận trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Những vần thơ của anh luôn tự nhiên, giản dị, đằm thắm mà nồng nàn, sâu lắng. Vì làm thơ từ chính những trải nghiệm thực tế cuộc sống của mình, cô lồng ghép vào thơ, tìm thấy chất thơ trong chính những điều tưởng như không có chất thơ. Chỉ cần một giờ trưa gà trống lên đường ra trận đã chắp cánh cho nguồn cảm xúc dồi dào trong tác phẩm cùng tên. Xuyên suốt bài thơ, tiếng gà trưa làm rung động lòng người: tiếng gà trưa gợi bao cảm xúc, tiếng gà trưa gọi kỉ niệm trở về, tiếng gà trưa khơi dậy tinh thần chiến đấu.

Bài thơ được viết bằng ngôi sao năm cánh với giọng thủ thỉ nhẹ nhàng như một lời tự sự tình cảm:

Trên đường đi bộ dài.

Dừng lại ở ngôi làng nhỏ

Tiếng gà nhảy

Cục … Cục Cục

Xem thêm: Chuẩn bị cho bài 7: Bố cục trong văn bản

Trong không gian: trên con đường đi bộ dài, trong một xóm nhỏ, và lúc trời đã xế trưa, tiếng gà – âm thanh quen thuộc của làng quê Việt Nam lại vang lên, khơi gợi cảm xúc và tạo nên cái tứ cho bài thơ. Và có lẽ đó cũng là giây phút yên bình, tĩnh lặng hiếm hoi giữa bom đạn, nên người lính-nhà thơ Xuân Quỳnh đã dành trọn tâm huyết để lắng nghe thứ âm thanh bình dị này: Nghe nắng giữa trưa mưa bão 4 Nghe đôi chân vơi đi mỏi mệt / Nghe tiếng gọi của tuổi thơ. Tiếng gà điệp ấy cứ nghe mãi vọng lại tiếng gà trống như còn vọng mãi… Tiếng gà ấy làm dịu đi cái nắng trưa gay gắt, nâng đỡ bước chân người lính hành quân trên một nẻo đường dài và nhắc nhở. ký ức, một thời thơ ấu. Mạch cảm xúc trải dài từ tiếng gà trống nhảy hành khúc dài đến tiếng gà ở ngôi làng thân yêu, nơi chứa đựng những kỉ niệm tuổi thơ: quá khứ như ùa về để cùng hiện hữu với thực tại,

Những ngày thơ ấu gắn liền với tiếng gà trưa nối tiếp nhau. Đầu tiên là hình ảnh tươi sáng của: rơm hồng, trứng, của. đàn gà mái tơ, hoa lấm tấm khắp nơi, con gà mái lông vàng óng như ánh mặt trời… Và giữa dòng hoài niệm, từ kí ức tuổi thơ sống lại là hình ảnh người bà với những gì gần gũi, thân thương nhất và ấm áp nhất. Tác giả – người cháu – người lính hành quân vẫn nhớ rõ nhất từng kỷ niệm về bà. Tiếng gà mái buổi trưa gợi cho ta những lời trách móc trìu mến, trìu mến của bà: Con gà mái trông mày bỏ đi. Nỗi lo hồi nhỏ khi lén soi gương vào ngày hôm sau khi bị bà mắng có thể đã trở thành nỗi nhớ đau lòng đối với đứa cháu gái nay đã trưởng thành.

Sau đó, khi điệp khúc tiếng gà trưa vang lên lần thứ ba, hình ảnh người bà hiện lên chính xác hơn với hình ảnh: Tay bà nâng niu những quả trứng, nâng niu từng quả trứng để con gà mái ấp. Bao nhiêu quan tâm, trìu mến, yêu thương và hy vọng đều ẩn chứa trong bàn tay trái táo đầy nắng này? Càng nghĩ về cô ấy, ký ức càng trở nên đau đớn và thấm thía:

Khi gió đông về

Cô ấy chăm sóc gà của tôi

Tôi hy vọng không có sương mù

Bán gà cuối năm.

Tôi có quần áo mới

Người bà hiện ra với gương mặt đầy dũng cảm, chịu thương chịu khó và có chút gì đó của ngày phụ nữ Việt Nam. Bà nâng niu, nâng niu từng quả trứng, chăm chút cho từng chú gà con cũng là chắt chiu, dồn hết tình yêu thương cho đứa cháu, với một hy vọng nhỏ nhoi nhưng cảm động: Cuối năm bán gà mái / Con được áo mới. Đứa cháu ngây thơ một thời được tung tăng trong bộ quần áo mới với niềm vui trong sáng, hồn nhiên giờ đã ý thức được rằng để có được niềm vui đó, dù chỉ là một chiếc quần bó, chân rộng, quét sàn và một chiếc áo sơ mi. , nhưng mẹ đã phải đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, công sức của ngày tháng… Và cứ như thế, tôi càng lớn lên trong tình yêu thương và sự che chở của mẹ. Những vần thơ chạm đến nhức nhối sống mũi người đọc bởi chính những điều bình dị. thực tế mà mỗi chúng ta có thể dễ dàng xác định được.

Bởi tiếng gà trống đã gắn liền với tuổi thơ êm đềm, bao tình cảm sâu nặng, nay lại mang đến niềm hạnh phúc, sưởi ấm lòng tác giả, xúc động sâu sắc: đêm về có mơ? Giấc ngủ màu hồng trứng. Hiện thực và quá khứ dường như đan xen và hòa quyện vào nhau. Mạch cảm xúc của bài thơ đi từ: tiếng gà trưa – nỗi nhớ tuổi thơ, đến tình mẫu tử ấm áp, thiêng liêng và kết thúc bằng một cảm xúc bao trùm, bao trùm: tình yêu quê cha đất nước;

Tôi chiến đấu hôm nay

Vì tình yêu Tổ quốc

Cho ngôi làng thân quen

Bà, cũng cho bạn

Vì vòi nước tát.

Tổ trứng hồng thuở ấu thơ.

Tiếng gà mái trưa lúc này mang theo ước vọng về một cuộc sống bình yên để bà chắt chiu từng ổ trứng gà, như để dành tình thương cho đứa cháu nội. Từ chỗ gắn với tình bà cháu sâu nặng, tiếng gà đã trở thành tiếng quê hương nghiêm trang, là động lực thôi thúc người chiến sĩ cầm súng chiến đấu bảo vệ quê hương, bảo vệ tiếng gà trưa trong trẻo mỗi khi về. xóm nhỏ.

Tiếng gà trống giữa trưa được lặp lại bốn lần ở đầu mỗi khổ thơ. Giống như một điệp khúc tha thiết, mỗi khi cất lên, tiếng gà trống lại gợi lên bao nỗi nhớ ấp ủ, tạo nên sự liên kết, nhịp nhàng cho mọi cung bậc cảm xúc của nhân vật trữ tình.

Tiếng gà trống buổi trưa gợi lại những kỉ niệm đẹp đẽ trong sáng của tuổi thơ và tình yêu thương của ông bà. Và tình cảm gia đình đã chắp cánh, hun đúc thêm tình yêu quê hương, đất nước. Điều kì diệu của bài thơ có lẽ là sự thăng hoa trong cảm xúc của điều tưởng chừng như đơn giản nhất, nhỏ bé nhất: một tiếng gà trống giữa trưa.

Theo Bailamvan.edu.vn

Xem thêm: Suy nghĩ về Bài hát “Mùa xuân của tôi” của Vũ Bằng