Đề: Theo tác phẩm “Chiếc lược ngà”, kể lại cuộc gặp gỡ cuối cùng của hai cha con, theo trí nhớ của một nhân vật khác (ông Sáu hoặc bé Thu).

Đề: Theo tác phẩm “Chiếc lược ngà”, kể lại cuộc gặp gỡ cuối cùng của hai cha con, theo trí nhớ của một nhân vật khác (ông Sáu hoặc bé Thu).

Hướng dẫn

Đề: Theo tác phẩm “Chiếc lược ngà”, kể lại cuộc gặp gỡ cuối cùng của hai cha con, theo trí nhớ của một nhân vật khác (ông Sáu hoặc bé Thu).

Phân công

Thời gian trôi nhanh quá, khi tôi chỉ là một cô bé tám tuổi, trong nháy mắt, tôi đã trở thành một công văn dẫn đoàn cán bộ xuống những con đường gian nan. Cả đời này có lẽ tôi sẽ không thể nào quên được hình ảnh của bố và ngày cuối cùng được gặp bố mà mỗi khi nghĩ lại, tôi không cầm được nước mắt.

Tôi vẫn nhớ như in cái ngày bố tôi xa nhà chiến đấu suốt tám năm trời. Từ khi sinh ra tôi chưa một lần được gặp bố. Tôi chỉ biết mặt bố tôi qua bức ảnh ông chụp với mẹ. Rồi một hôm, khi anh về, bố anh ra hiệu cho xe dừng lại. Bố ôm tôi vào lòng và nói “bố đây”. Tôi ngạc nhiên quá, tròn xoe mắt rồi bỏ chạy la hét. Nó giống như một gáo nước lạnh dội lên người anh. Tôi không tin người đàn ông này là cha tôi, vì ông ấy có một vết sẹo dài trên má.

Xem thêm: Nghị luận về đức tính cần cù lao động – Ngữ văn lớp 9

Tôi luôn lạnh nhạt với bố trong suốt 3 ngày bố ở nhà. Bố luôn mong tôi gọi một tiếng “bố” nhưng tôi luôn nói to, nhưng không chịu gọi. Trong bữa ăn, bố tôi có cho tôi một miếng trứng cá nhưng tôi đã ném đi khiến cơm rơi vãi. Nhìn lại, tôi thật sự ân hận vì sự ương ngạnh và bướng bỉnh của mình. Sau khi nghe bà ngoại kể về vết sẹo dài trên má và tội ác của kẻ thù, tôi nghĩ đó là của bố. Nhưng trớ trêu thay, ngày tôi nhận bố cũng là ngày ông rời xa tôi mãi mãi. Tôi còn nhớ như in ngày hôm đó, nhiều người đến tiễn đưa bố tôi ra về. Mẹ cất đồ vào ba lô cho bố. Tôi cảm thấy mình bị lạc lõng, bị bỏ rơi, đứng canh cửa rồi ngồi thu lu trong góc. Tôi nhìn bố. Đến lúc chào tạm biệt, bố khoác ba lô lên vai, sau khi bắt tay mọi người, bố nhìn tôi. Tôi nhận ra có một nỗi buồn trong đôi mắt yêu thương ấy. Nhìn vào đôi mắt yêu thương ấy của bố, tôi chợt xao xuyến. Bố nói nhỏ:

– Bố, ​​đi thôi.

Cách ngưỡng cửa ba bước chân, giờ tôi thấy lòng mình như lửa đốt muốn bùng cháy. Tôi hét lên:

– Ba… ba… a… a…!

Tiếng khóc của tôi kéo dài, đứt quãng. Tiếng “ba” mà tôi đã đè nén trong lòng bấy lâu nay. Bố quay lại nhìn tôi, chân run bần bật. Nhanh như sóc, tôi chạy về phía bố. Tôi bật dậy và bóp cổ bố. Cơ thể tôi nóng lên, tôi nói nức nở:

Xem thêm: Kể về giấc mơ gặp lại người thân đã mất từ ​​lâu

– Ba, đừng để con đi. Bố ở nhà với lũ trẻ.

Sau đó tôi hôn bố tôi. Tôi hôn tóc, hôn cổ, hôn vai và hôn lên vết sẹo dài trên má. Bố lấy khăn lau nước mắt cho tôi và nói:

– Bố đi đây, con về với bố.

– Không! Tôi hét lên.

Tôi rất sợ hãi ngay bây giờ. Tôi sợ bố tôi sẽ lại bỏ rơi tôi. Tôi ghì chặt cổ bố rồi dang rộng hai chân ra, dùng hết sức để đỡ lấy ông. Mọi người đổ xô đến cưng nựng tôi, nhưng tôi từ chối. Tôi khóc, khóc to hơn, cả khán phòng chỉ còn biết nghe tiếng khóc của tôi. Tôi nói:

– Bố về rồi, bố mua cho con cái lược.

Tôi nói xong thì nức nở nức nở, rồi từ từ rơi xuống. Bố nhìn tôi âu yếm rồi hôn lên mái tóc vàng của tôi. Nước mắt bố không ngừng tuôn rơi và bố xách ba lô lên. Nhưng tôi không ngờ đây là ngày cuối cùng tôi được gặp bố. Ba anh dũng hy sinh trên chiến trường. Trước khi mất, lời từ chối cuối cùng của anh là gửi cho đồng đội chiếc lược ngà để mang về tặng tôi. Đó là chiếc lược chứa đựng tình cảm sâu nặng của anh dành cho em, anh đã giữ lời hứa. Nhìn lại mọi chuyện, tôi càng thấy thương bố và giận bản thân mình hơn.

Xem thêm: ĐỀ 4: Kể lại Kỉ niệm ngày đầu tiên đi học – Phát triển kĩ năng làm văn chọn lọc 9

Giờ đây, dù đã đi một chặng đường dài nhưng hình ảnh anh và vết sẹo dài trên má vẫn còn khắc sâu trong tâm trí tôi. Cha sẽ tiếp thêm sức mạnh để con đi trên con đường gian nan. Con sẽ cố gắng làm tốt mọi nhiệm vụ, trở thành người chuyển phát nhanh dũng cảm để ở thế giới mai sau bố có thể hạnh phúc và tự hào về cô con gái nhỏ của mình.

Nguồn: Bailamvan.edu.vn