Đọc đoạn trích Lê Vu (Trích Truyện Kiều – Nguyễn Du).

Đọc đoạn trích Lê Vu (Trích Truyện Kiều – Nguyễn Du).

Hướng dẫn

Trong Truyện Kiều, cô con gái đầu lòng của gia đình Vương Viện gặp gỡ ba người đàn ông và có ba mối quan hệ thân thiết. Nhưng các thuộc tính khác nhau. Nếu với Thúc Sinh đó là tình nghĩa thủy chung, với Từ Hải là tình nghĩa thủy chung – nghĩa là vì hoàn cảnh, thì với Kim Trọng nó trong như trăng giữa tháng. Có thể nói, Thúy Kiều đã yêu mến chàng trai “Tài sắc vẹn toàn” này ngay từ những phút đầu tiên của trận đấu. Chỉ một suy nghĩ mông lung mà ngại ngùng “Sao người ta gặp nhau – Chẳng biết trăm năm có duyên không?”. Không chỉ vậy, nó còn là mối tình đầu. Không phải ngẫu nhiên mà mười lăm năm sau, trong sâu thẳm trái tim cô, nỗi nhớ cha mẹ vẫn song hành cùng nỗi nhớ của Kim. Đó là chỗ dựa tinh thần duy nhất có thể an ủi, sẻ chia cùng chị trước cảnh “hoa trôi” phía chân trời.

Đồng cảm với tình yêu, trân trọng tình yêu, mục tiêu của tác giả Truyện Kiều là ghi lại những rung động của hai trái tim cùng nhịp đập. Và anh ấy đã thành công. Để tình yêu này sống mãi với thời gian. Còn về thân phận của Kiều, nó như một thứ ánh sáng lung linh đối lập với bóng tối của chính cuộc đời chàng sau đó. Ở đây, chúng ta phải ghi nhận những sáng tạo bậc thầy của Nguyễn Du.

Để hiểu hết về cuộc gặp gỡ quan trọng này, chúng ta phải quay lại bối cảnh, về cốt truyện. Đây là lần gặp gỡ thứ ba. Hai lần trước, tình yêu của họ đã gieo mầm. Từ “Quốc sắc dân hương – Trong sáng như bề ngoài nhưng E” đến hứa hẹn về một buổi sáng đẹp trời. Cho và nhận kim chỉ nam là trao và nhận tấm lòng vàng. Nhưng khi đã “lời hứa trọn vẹn” thì cả hai không còn liên lạc được với nhau. Cho nên:

Sông Xiang là một dải cạn

Một bên nhìn đầu kia, bên kia đợi đầu kia.

Một bức tường tuyết biến thành sương mù

Tin tức mùa xuân không dễ tìm.

Một tâm trạng sẻ chia, một khát khao được chia sẻ, một nỗi lo lắng cháy bỏng. Nhưng may mắn thay: đó cũng là buổi chiều. Một cơ duyên chợt đến: Nhà Thúy Kiều vắng bóng cha mẹ, hai anh em. Vậy nên không còn gì để ngăn cản hay kìm hãm nữa, cô gái đang yêu đã làm điều mà trước đây chưa ai dám làm;

Cửa ngoài nhanh chóng kéo rèm

Xăm lối đi vườn một mình đêm khuya.

Đầu tiên, vai trò chủ động lần này trở lại với Thúy Kiều, cô ấy đi theo con đường mà trái tim mình chỉ dẫn cho cô ấy. Nhưng trái tim này mạnh mẽ và hồn nhiên biết bao! Mạnh mẽ và dứt khoát trong hành động đóng rèm, trong tư thế “xăm trổ” và cả trong suy nghĩ. Trong xã hội xưa, người con gái thường ở thế dựa dẫm, phụ thuộc vào người khác, kể cả việc cưới xin cũng tùy theo hoàn cảnh, vì họ là những người “liễu yếu đào tơ”. Nhưng trong Truyện Kiều, có một cô gái dám vượt qua hai chướng ngại vật này. Thứ nhất, Kiều đã làm quá quyền của cha mẹ mình. Ngay trong lần gặp gỡ thứ hai khi Kim Trọng ngỏ lời, Kiều đã lưỡng lự vì một nguyên tắc chung: “Dù có nở lá chỉ cành hồng – Nên chăng cũng là ở tấm lòng của cha mẹ”. Nhưng bây giờ cô ấy đã quên những gì cô ấy nói. Câu thơ “cửa ngoài vội khép rèm” là khép lại một không gian nhưng cũng là khép lại mọi quy tắc ràng buộc. Đây là sự nghiêm ngặt của phép xã giao. Thứ hai là hoàn cảnh làm gái khuya nhiều que. Sau đó, khi trốn khỏi nhà Hoạn Thư cũng là lúc đêm hôm xảy ra thi thể cô gái này, cô vô cùng lo sợ: “Đêm khuya trông xác cô lâu – Đoạn đường, đoạn đường. , một phần của vết dầu loang. ” Nhưng bây giờ, dù “vườn tược một mình” thì đã khác. Mạnh dạn, tự tin và không thể ngăn cản. Ngay cả lối đi vắng, khu vườn khuya vắng như một thương vụ. Cứ thế, Kiều đi từ cõi thực đến cõi mộng:

Nhặt sương đầu cành.

Đèn có vẻ sáng mờ!

Thế giới thực như tôi vừa nói. Đó là bãi cỏ, là khu vườn, là cánh cửa vừa đóng lại. Còn thế giới trong mơ là cảnh cánh cửa khép hờ phía trước. Đằng sau cánh cửa khép hờ này ẩn chứa cả một thế giới thần tiên. Hơn ai hết, cô hiểu rằng trái tim mình đang ở đó. Không biết Nguyễn Du có lý không khi miêu tả hai lớp ánh sáng: ánh trăng và ánh sáng: ánh trăng thuộc về thiên nhiên và ánh sáng thuộc về kiếp người. Đặc biệt, ánh sáng trong ca dao thường được dùng để chỉ nỗi niềm nhớ nhung: “Khăn thương nhớ ai”. Chính vùng ánh sáng này đã tạo nên chất thơ cho thiên nhiên, chất nhạc “Nhặt sương đầu cành”. Chắc chắn rằng trong Truyện Kiều, thiên nhiên hiếm khi vô cảm. Nhưng cách thể hiện tình yêu như ở đây thì chỉ những trái tim yêu mới có thể tiếp cận được.

Xem thêm: Suy nghĩ của em về mối quan hệ giữa thiện và ác trong cuộc sống

Về phần Kim Trọng lúc bấy giờ, có lẽ khác với Kiều, chàng từ trong mộng đi ra. Giấc ngủ không yên, mơ màng của ông được nhấn mạnh trở lại ở nhiều khía cạnh. Có sáu câu thơ về trạng thái mơ này. Đầu tiên, giấc mơ sinh học:

Sinh ra như một cụm từ bẩn thỉu

Buổi trưa như khi thức dậy, buổi chiều như khi hôn mê.

Thức, ngủ, thức và ngủ về bản chất là những khái niệm trái ngược nhau. Nhưng ở đây dòng không rõ ràng như vậy. Khoảng cách để phân biệt chúng là vô cùng mỏng. Và nguyên nhân nào gây ra hiện tượng này thì chúng ta đã biết. Hóa ra hạnh phúc mà anh có được, nó thật trọn vẹn, thật lớn lao, nhất là nó đến đột ngột, nó làm đảo lộn những bữa ăn, giấc ngủ thường ngày. Và sự thức tỉnh của Kim Trọng cũng là sự thức tỉnh trong mơ:

Tiếng sen sẽ đánh thức bạn

Bóng trăng đã đưa những bông hoa lê lại gần nhau hơn.

Bóng một người phụ nữ xinh đẹp xuất hiện, nhưng trong trạng thái mơ màng đan xen này, bóng trăng và bóng đen dường như đã hòa vào nhau. Có một cái gì đó thật bình dị, gần xa mà khó có thể nắm bắt được. Đó là bức tranh. Đặc biệt, câu thơ và âm thanh cũng rất mơ hồ. Bởi vì bước chân của anh ấy thật mềm mại. Chỉ như một chiếc lá rơi, một cơn gió thoảng. “Dream” thực sự chỉ có nghĩa là một giấc mơ. Nhưng một âm thanh nhẹ như hơi thở chỉ là “sắp di chuyển”. Khi giấc mơ “chuyển động”, trạng thái tâm trí mơ màng này không phân biệt được đâu là bóng trăng, đâu là bóng người. Ngay cả khi bóng mờ của một người đã hình thành, đã có thể nhận diện được, nghĩa là Kim Trọng đã biết người đó là ai, thì chàng vẫn tin rằng mọi chuyện đều không phải là sự thật. Dường như một thế giới kỳ lạ xuất hiện khiến người xem không khỏi thắc mắc và hoang mang:

Thương tiếc đỉnh Giáp trơ trọi,

Vẫn mơ một đêm xuân thơ mộng.

Bốn câu thơ tiếp theo là của Thúy Kiều. Rõ ràng là có, nhưng với giấc mơ của Kim Trọng, nó như một âm thanh réo rắt, nối tiếp giấc ngủ và thao thức:

Bây giờ cả hai chúng tôi phải đối mặt với vết đốt

Biết đâu, đó không còn là giấc mơ nữa?

Như vậy, giấc mơ của Kim Trọng có hai tầng ý nghĩa. Một là “giấc mộng đêm xuân” của tình yêu đích thực. Và thứ hai: hạnh phúc tưởng như nắm chắc trong tay chỉ là ảo ảnh. Không phải ngẫu nhiên mà để xác định ước mơ, Nguyễn Du sử dụng hai câu chuyện kinh điển. Và cả hai đều ám chỉ những giấc mơ hão huyền. Toàn cảnh “giấc mơ” về ngọn núi của nữ thần Vu Sơn. Chính vì vậy mà nhà thơ đã giới thiệu cho Kim Trọng và Thúy Kiều giá trị của những gì có thực. Điều thực sự là tình yêu của họ bây giờ. Tám câu thơ cuối đoạn trích chỉ là nghi thức cắt tóc, thề nguyền bằng câu chuyện quan họ về ước mơ trung thành, trọn đời thủy chung. Nhưng Nguyễn Du không chỉ là một người kể chuyện. Thái độ đồng cảm của nhà thơ, nơi nuôi dưỡng những người trẻ tuổi, chính là ông đã cho họ một vầng trăng. Thực ra trăng cũng là cách để người tình thề non hẹn biển, nhưng điều lạ là vầng trăng ở những câu trước vẫn hơi khuất khi Thúy Kiều nhìn xuống. Và bây giờ nhìn lên, ông hoàn toàn bị thuyết phục như một nhân chứng: mặt trăng bay trên bầu trời Đinh Ninh hai miệng và một từ song song.

Hãy trân trọng tình yêu như vậy. Nguyễn Du đứng về quyền sống của con người. Trong một xã hội phong kiến ​​khắt khe như vậy, quan điểm nhận thức của nhà thơ mới rộng mở làm sao. Không chỉ với con gái Thúy Kiều mà cả người cha của nàng khi biết chuyện sau này cũng không một lời than trách mà chỉ tỏ ra thông cảm. Điều đau lòng duy nhất là với Thúy Kiều và Kim Trọng: Giấc Mộng Đẹp Đã Không Thành Sự Thật. Tất nhiên, đó không phải là lỗi của họ. Lỗi tại trời xanh vì “trời xanh thì thường, còn hồng thì ghen”. Lỗi của “người thanh niên”: “Người thanh niên ghét chính mình. Nhưng thực ra đằng sau thế lực vô hình này có biết bao nhiêu cái xấu, cái ác đang hoành hành. Chúng thù địch với con người, với hạnh phúc của con người. Đó là một xã hội đầy rẫy sự bất công và áp bức.

Nguồn: Vietvanhoctro.com

Xem thêm: Thuyết minh về quần thể di tích Cố đô Huế – di sản văn hóa thế giới.