Đóng vai chú bộ đội kể lại tình bạn thắm thiết trong bài thơ “Đổng Chí”.

Đóng vai chú bộ đội kể lại tình bạn thắm thiết trong bài thơ “Đổng Chí”.

Hướng dẫn

Đóng vai chú bộ đội kể lại tình bạn thắm thiết trong bài thơ “Đổng Chí”.

Phân công

Chín năm là một Deen Good

Vì vậy, rìa của bông hoa đỏ nên là một câu chuyện vàng

Tôi là bộ đội tham gia kháng chiến chống Pháp. Câu thơ của Tố Hữu đã ghi lại giai đoạn lịch sử hào hùng của dân tộc ta trong cuộc kháng chiến chống Pháp. Mỗi khi tôi đọc nó, tất cả mọi cảm xúc của tôi đều trỗi dậy trong lòng, điều đó khiến tôi vô cùng thích thú. Trong vòng suy luận? Tình bạn keo sơn gắn bó là một trong những nguyên nhân góp phần làm nên niềm tự hào dân tộc chiến thắng.

Chúng tôi hầu hết là những người lính nông dân đến từ các vùng quê nghèo, tôi hỏi bạn:

– Quê hương bạn ở đâu

– Quê tôi ở vùng đồng bằng ven biển thấp, làm ruộng khó lắm!

– Tôi cũng vậy. Quê tôi ở vùng đồi trung du “chó ăn đá, gà ăn cuội”, cây cối cằn cỗi.

Có lẽ vì vậy mà chúng ta dễ dàng xích lại gần nhau? Chính sự đồng cảm giai cấp khiến mọi người gần gũi, dễ cảm thông và dễ chia sẻ.

Không những thế, chúng tôi còn có chung lý tưởng nhiệm vụ rời quê hương tay cày. Chúng tôi đã giang tay bảo vệ chính quyền non trẻ, nền độc lập, tự do vừa giành được. Hưởng ứng lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến của Bác Hồ kính yêu, đồng chí đã đứng vào hàng ngũ quân đội cách mạng …

Xem thêm: Suy nghĩ của tôi về tình mẫu tử

Những ngày ấy, cuộc sống còn nhiều vất vả, khó khăn, thiếu thốn nhưng chính cái khó ló cái khôn, cùng chung nửa cái chăn đã khiến chúng tôi xích lại gần nhau hơn từ lúc nào không hay. Tấm chăn bao bọc trái tim, mở ra, trở thành đồng loại để hiểu bạn hơn hiểu bạn, tất cả được gọi là đồng chí, hai chữ giản dị nhưng thiêng liêng. Nó khẳng định chúng ta cùng chung một tổ chức, lí tưởng và nhiệm vụ bình đẳng, khăng khít, đây có lẽ là sự kết tinh cao nhất của mọi tình yêu -> tình bạn, tình cảm giai cấp. Trên tất cả, tình người là của nhau.

Ồ! Tiếng gọi thiêng liêng “Đồng chí ơi”!

Là những người đồng chí, chúng tôi cùng chia sẻ những tâm tư, nỗi nhớ quê hương da diết, đối với chúng tôi ruộng đồng, nhà cửa là những gì quý giá nhất, giếng khơi thân thuộc, hơn hết là ở lại. Tất cả đều vì một lý do tuyệt vời. Bạn tôi kể: Căn nhà vốn không hoàn toàn trống vắng nay lại thiếu đi người trụ cột trong gia đình nên càng trống trải hơn bây giờ. Nhưng dù sao anh cũng quyết định ra đi. Còn quê, nhưng gia đình đều chung một suy nghĩ, không phải một thái độ ngẫu nhiên vì vô tình như vậy chúng ta không nhận được nỗi nhớ quê hương: mẹ già, vợ trẻ, con thơ.

Xem thêm: Phân tích hoàn cảnh lịch sử trong tác phẩm Làng của nhà văn Kim Lân

Là đồng đội, chúng tôi cũng chia sẻ những khó khăn, thiếu thốn về quân trang, quân phục để động viên nhau vượt qua cơn bạo bệnh, căn bệnh sốt rét hành hạ sức khỏe, thiếu thuốc men. Áo sơ mi của tôi bị rách vai, anh ấy có vài vết ố trên quần. Em không mang giày vào chân, anh không đội nón trên đầu, giữa núi rừng Việt Bắc lạnh giá, nhưng mọi người vẫn ánh lên nụ cười lạc quan sưởi ấm không gian lạnh giá.

Cụ thể là những người đồng chí, chúng tôi cũng chia sẻ những tình cảm sâu sắc nhất, không thể lay chuyển bằng cái nắm tay thay cho mọi lời nói thầm lặng, nhưng cái nắm tay có rất nhiều điều muốn nói: Nắm tay cho anh hơi ấm. Sưởi ấm đôi chân lạnh lùng, cao hơn là truyền sức mạnh vượt qua mọi khó khăn, gian nguy. Và đó cũng là một lời chào, một lời hứa sẽ ghi bàn trước khi vào trận mà chúng tôi hiểu không cần thành lời. Ôi, cái cảm giác nhớp nháp này cứ làm tôi xúc động mãi.

Nhưng có lẽ ký ức về những đêm nằm cạnh nhau trong chiến hào phục kích chờ địch đến là không thể phai nhòa trong tâm trí tôi. Thời tiết vô cùng khắc nghiệt, lạnh cóng, đầu ngón chân, ngón tay lạnh như kim châm. Tuy nhiên, tôi và đồng đội vẫn vững tay súng và tích cực chờ địch đến, thành đồng vách sắt xóa mờ mọi khó khăn ác liệt. Đêm đó là một đêm trăng sáng. Mặt trăng lơ lửng trên cao và xuống thấp, đôi khi có cảm giác như đầu súng đang treo lơ lửng.

Xem thêm: Nghị luận về câu hỏi tự chủ, chăm chỉ – Ngữ văn 9

Chúng ta chiến đấu để bảo vệ vầng trăng hòa bình, mang lại hòa bình cho dân tộc. Ngoài đồng đội, chúng ta còn có một người bạn khác là mặt trăng. Trăng soi lối đi, trăng giữ em dịu dàng ngọt ngào. Trước khi bắn, tôi vẫn bình yên nhìn trăng, tôi thấy đồng đội và tôi đẹp làm sao! Và có lẽ Súng, vầng trăng là một cặp đồng chí gợi nhiều liên tưởng thú vị. Súng và trăng gần và xa, chiến sĩ và trữ tình, chiến sĩ và thi sĩ, chất thơ thép, chiến tranh và hòa bình, cứng và mềm bổ sung cho nhau, khẳng định mục đích chiến đấu.

Chiến tranh khác xa với hòa bình, nhưng cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược đã ghi dấu ấn trong trang sử vàng son của dân tộc. Mong rằng thế hệ trẻ hiện nay kế thừa truyền thống của tổ tiên, học giỏi, xây dựng đất nước giàu mạnh, cảnh giác trước mọi âm mưu xâm phạm lãnh thổ của kẻ thù.

Nguồn: Bailamvan.edu.vn