Đóng vai cô Tâm kể câu chuyện cuộc đời mình

Đề bài: Đóng vai cô Tấm kể lại câu chuyện cuộc đời mình

Hôm đó là ngày giỗ của bố, tôi về nhà với bao nỗi nhớ nhung sao trong sâu thẳm tâm hồn lại trỗi dậy một chút sợ hãi. Tôi đang lo lắng về một điều gì đó rất mơ hồ mà chính tôi cũng không hiểu.

Tôi về nhà khi nắng chưa xuyên qua ngọn tre. Từng cơn gió se lạnh phả vào vạt áo như muốn gợi nhớ một điều gì đó xa xăm. Mây đen trôi cuối chân trời.

TamCam2 - Đóng vai cô Tâm kể câu chuyện cuộc đời mình

Dì và Cám tiếp đón tôi rất niềm nở, nhưng một lúc nào đó, tôi chợt cảm thấy sâu thẳm trong đôi mắt của dì có một điều gì đó rất lạ, dì kêu tôi trèo cau xé một miếng để làm bố tôi, tôi đã vâng lời tôi. dì à, bố cháu không muốn cháu thiếu tình thương của mẹ, nhưng bố cháu cũng bỏ cháu đi, vì dì cháu rất nghiêm khắc với cháu. Sáng dậy sớm ra đồng chăn trâu, tối về gánh nước, đến cắt khoai, vớt lục bình … Tối về vẫn phải xay lúa, nhưng công việc của tôi thì không. xong…

Có lần, dì tôi đưa cho tôi và Cám mỗi người một cái rổ, bảo hai đứa ra đồng xúc tôm, đứa nào xúc được nhiều nhất, dì tôi thưởng cho một cái yếm đỏ. Tôi mò cua bắt ốc nên chỉ chốc lát thôi nhưng vì nghe lời Cám nên tôi đã bị Cám lừa lấy hết tôm, tép. Tôi chỉ biết khóc, một bà tiên hiện ra hỏi tôi chuyện gì đã xảy ra, thì bà tiên này bảo tôi đi tìm trong giỏ xem có gì nữa không. Trong rổ chỉ còn một con cá bống. Tôi mang con cá về nuôi nhưng chưa được bao lâu thì bị người ta ăn thịt. Bà tiên xuất hiện trở lại và tôi tìm thấy xương cá bống và chôn dưới chân giường.

Ngay sau đó, anh mừng, dì và Cám không để chúng ngủ quên nên đã trộn một bát cơm với một bát cơm, rồi kêu tôi ngồi xuống chọn riêng từng loại. Tôi đã khóc và Đức Phật đến và sai chim sẻ đến giúp tôi nhặt nó. Nhưng nghĩ đến cảnh mình không có quần áo đi lễ hội, nước mắt tôi lại tuôn trào. Bụt hiện ra và bảo tôi đào bốn cái bình dưới chân giường. . Ồ, nhiều thứ quá. Đây là những bộ quần áo đẹp, đôi giày thêu, một con ngựa đẹp và một chiếc yên ngựa. Tôi nhanh chóng thay váy ngựa để tham gia lễ hội. Không may giữa đường bị mất một chiếc giày nên tôi đã quấn lại chiếc giày. đứa còn lại trùm khăn và nói tiếp. Cho đến ngày nay, tôi vẫn không biết tại sao anh ấy lại lấy chiếc giày đó của tôi. Nhờ vậy mà bây giờ tôi mới có cơ hội được làm vợ anh ấy.

Đột nhiên, toàn thân rung chuyển đưa tôi trở về thực tại. Tôi vội hỏi dì rằng dì đang săn kiến. Tôi chưa kịp nhổ cau thì cây đã đổ. Một thời gian trước khi tôi không còn biết gì nữa, tôi lại nhận ra rằng chính dì tôi đã âm mưu hãm hại tôi. Tôi bỗng thấy sốc và thất vọng. Tại sao anh muốn giết tôi, tại sao anh lại ghét tôi? Vậy thẻ nào bị tội gì?

Sau đó toàn thân tôi đột nhiên đau nhức lạ thường. Đôi mắt tôi từ từ nhắm lại và tôi cảm thấy như mình được đưa đến một thế giới khác. Một cảm giác bồng bềnh ập đến trong tôi. Tôi không nhớ mình đã ngủ quên bao lâu, nhưng khi mở mắt ra, tôi không còn là tôi nữa, mà là một chú chim nhỏ. Tôi đau như ngàn mũi kim châm. Tôi không muốn rời xa anh, rời khỏi cơ thể của mình. Tôi đã khóc, khóc cho số phận đáng thương của mình, khóc trong lốt một con chim … Của một người bình thường. Cũng như bao người khác, giờ tôi đã thành chim vàng anh, làm sao không cay đắng thất vọng. Nhưng tôi cũng lờ mờ nhận ra sự tiếp tay của một thế lực siêu nhiên nào đó. Tôi trở lại cung điện. với hy vọng rằng anh ấy nhận ra tôi hay chỉ là một chú chim nhỏ líu lo bên cạnh anh ấy. Cho đến khi anh ấy nói, “Vàng của anh ấy, vàng của anh, là do vợ anh đưa lên tay áo của anh,” thì tôi biết anh ấy vẫn còn nhớ tấm thẻ.

Xem thêm: Về câu ca dao: Ước gì sông rộng gang tấc, Cầu dải yếm sang chơi.

Em có nhận ra anh ngay cả khi em không còn hình dáng như xưa không ?. Còn tôi, tôi có thể cảm nhận được tình yêu mà anh ấy dành cho tôi. Tôi đã phải có hình thức của một người anh em, nhưng cho đến nay, cảm ơn bạn rất nhiều. quyết không buông tha cho thê thiếp của ta. Cám vồ lấy, ăn thịt rồi vứt lông ra vườn. Từ đó mọc lên hai cây du, hai cây mà ông sai người hầu mắc võng cho ông. Với hình hài của cây đào, em chỉ có thể trở thành cái bóng cho anh ấy yên nghỉ. Dù không nói được gì ở dạng cây đào cũng như không hại được Cám nhưng Cám vẫn quyết định bắt cóc em. Cuối cùng, vào một ngày giông bão, những hạt mưa rơi trên lá xoan cũng lạnh buốt tim tôi lúc này, tôi gửi gắm tình cảm của mình vào những hạt mưa này. Tiếng mưa như tiếng lòng. Mưa réo rắt. Mưa dữ dội. Gió hú thảm thiết. Mọi thứ trộn lẫn vào nhau như một cơn thịnh nộ của thiên nhiên. Cũng trong đêm mưa gió ấy, Cám đã dùng dao cứa vào bản đồ, từng đoạn, tôi đau đớn nhưng không kêu cứu được, hay nhờ ai giúp đỡ. Từng nhát dao oan nghiệt cứa từng cành cây neem, lòng đau như cắt vào da thịt, nhưng tôi vẫn cố gắng không để Cám phá mình. Cảm ơn bạn đã đưa tôi đến làm một khung dệt. Vì quá tức giận nên tôi sợ hãi, “Cot kêu lên, lấy hình chồng mày đi, mày đang đục khoét mắt mày đấy”. Cám không biết tôi chỉ giận Cám, hay đang nói thế hay Cam nghĩ tôi có khả năng vạch mặt anh ta nên dẫn tôi đi thiêu anh ta thành tro. lưỡi lửa cuộn quanh để tóm lấy tôi, kéo tôi ra khỏi cuộc đời một cách tàn nhẫn. Cám ơn như ngọn lửa này, hung tợn giết chết ta. Cảm ơn bạn thật tàn nhẫn nhưng dù sao đó cũng là một người chị. Tôi có cùng cha khác mẹ với tôi nên tôi không nỡ lòng nào làm tổn thương anh ấy, nhưng anh ấy đã ngược đãi tôi và quyết liệt loại bỏ tôi khỏi cuộc đời mình. Có lẽ ông ấy muốn chắc chắn nên đã mang tất cả tro cốt tôi để lại khỏi hoàng cung, khỏi làng tôi, xa bạn. Tôi đã được đưa đến một nơi xa, nơi mà tôi không thể biết được. Nhưng có lẽ số phận không muốn anh và tôi phải xa nhau mãi mãi, nên từ đống tro tàn của tôi mọc lên một cây bách. Một lần nữa biến đổi. Tôi đã trở thành một loại trái cây rạng rỡ của nước hoa. Cho đến hôm cô phục vụ ngửi thấy mùi nước hoa, ngước lên nói: “Thi, Thi, nó rơi vào người, nó ngửi mà không ăn” thì tôi mới biết mình đã gặp được người thật tốt. Ngày nào bà lão cũng đi chợ, còn tôi thì ra ngoài phụ giúp bà dọn dẹp nhà cửa. Tôi hạnh phúc biết bao khi trở lại hình người.

Như thường lệ, khi bà cụ đi khỏi nhà, tôi ra ngoài giúp bà dọn dẹp nhà cửa, nhưng hôm nay bà cụ bất ngờ quay lại. Cô lập tức chạy đến ôm lấy tấm thẻ, xé nát lớp vỏ. Kể từ đó, tôi sống với bà cụ và bà coi tôi là con gái của bà. Dù có cuộc sống êm đềm nhưng lòng vẫn nhớ đến anh nên tôi vẫn mang trầu cau, cánh phượng mong có ngày vụt tắt. Bạn có thể “Tôi không tìm thấy thẻ của mình. Bạn thấy đó, cũng nhờ có cô ấy mà ngày đó anh ấy mới gặp và nhận ra tôi. Hạnh phúc như vậy đối với tôi là khá đủ rồi, tôi không còn muốn gì nữa.

Còn chuyện của Cám, tôi thực sự rất buồn. Dù Cám đã giết tôi 4 lần nhưng dù sao Cám cũng là em gái của tôi, nên ngày mai hãy đưa xác dì tôi về quê an táng đàng hoàng. Tôi tớ không biết ý của tôi mà hành động tùy tiện, tôi không trách vì nàng đã nhìn thấy tất cả những việc làm xấu xa của Cám đối với tôi. Tôi không thể cứu sống Cam. nên hài cốt của Cám xin cho tôi chôn cất tử tế. Tội ác của hắn coi như đã trả, ân oán kết thúc từ đây.

Trải qua bao nhiêu đau khổ, giờ tôi muốn sống phần đời còn lại của mình một cách bình yên và hạnh phúc với anh, vị Hoàng đế của lòng tôi.

Mọi thứ trên đời này đều có quan hệ nhân quả, có lợi, có hại.

Nguồn Edufly

Xem thêm: Hãy viết một bài văn bày tỏ suy nghĩ của anh / chị về ưu và nhược điểm của việc viết blog trong giới trẻ hiện nay