Đóng vai Vũ Nương kể lại cuộc đời mình

Đóng vai Vũ Nương kể lại cuộc đời mình

Hướng dẫn

Đóng vai Vũ Nương kể lại cuộc đời mình

Phân công

Tôi là Vũ Thị Thiết quê ở Nam Xương, nhân dân thân thương gọi tôi là Vũ Nương. Tôi xuất thân từ gia đình nghèo khó, nhưng được cha mẹ dạy dỗ chu đáo nên người trong làng khen tôi hiền lành, suy nghĩ tốt nên có nhiều chàng trai trong làng theo đuổi. Trong số đó có Trương Sinh, một người con nhà giàu, đã xin mẹ đem một trăm lượng vàng để cưới mình. Chính cuộc hôn nhân khập khiễng này đã khiến tôi gặp rất nhiều khó khăn. Ôi, thật bất hạnh biết bao nhiêu người phụ nữ trong xã hội phong kiến ​​này!

Lúc đó, tôi cũng biết chồng nghi ngờ hay ghen tuông quá mức với vợ nên ngăn cản nên tôi làm hết sức để giữ gìn kỷ cương của hôn nhân, không bao giờ xảy ra bất hòa. Vợ chồng tôi sống yên ổn, sắp có đứa con đầu lòng, hạnh phúc biết bao nhưng cuộc sống chưa bao giờ êm đềm, thoải mái như ở đời. Giặc Chiêm bất ngờ sang xâm lược nước ta, chồng tôi không biết chữ nên phải đi lính vào loại một, chia tay với mất mát đau thương mà chiến tranh mang lại. Lúc chia tay, tôi chỉ biết rót một chén rượu đầy để tỏ lòng mong anh bình an vô sự. Hiểu được những vất vả mà người chồng phải chịu đựng. Bày tỏ sự lo lắng và mong muốn của bạn.

Xem thêm: Ý kiến ​​của anh / chị về nhân vật anh thanh niên trong tác phẩm mới Lặng lẽ Sa Pa

Khoảng thời gian mặn nồng trôi qua cho đến khi tôi sinh bé Đan phần nào làm vơi đi nỗi cô đơn khi chồng mất tích. Còn mẹ chồng thương tiếc con trai mà sinh bệnh, khuyên bà ráng ăn miếng cơm, manh áo để Trương Sinh về, rồi bốc thuốc, lễ Phật. mẹ chồng khỏe. Vì mẹ tôi không qua khỏi trước khi mất nên mẹ luôn quan tâm ghi công cho tôi.

“Sau này … giúp mẹ”

Trái tim anh ấy tốt biết bao! Kể từ đó, chỉ có tôi và bé Dan. Nhớ thương chồng và muốn bù đắp cho con. Tôi thường chỉ vào quả bóng vào tường mỗi đêm và nói với con trai tôi: “Cha Đam đã về!” Bé Dan ngây thơ tin rằng mình có thật và thường xuyên nghịch trái bóng.

Đã 3 năm. Thật may mắn khi chồng tôi đã trở về bình an vô sự. Vợ chồng gặp nhau, vui có, buồn có vui. Khi hay tin mẹ mất, Trương Sinh rất đau buồn đưa con ra thăm mộ mẹ khi chàng vừa trở về thì “bão” nổi lên, chàng mắng nhiếc không tiếc lời, bảo rằng tôi hư hỏng, không trung thành và không chung thủy với anh ta. Nơi mà tai họa ập xuống đầu tôi quá khủng khiếp, tôi đã khóc và giải thích:

“Tôi vốn … như lời anh ấy nói”.

Có lẽ mọi lời giải thích của tôi đều không nghe được, người hàng xóm bênh vực tôi cũng không nghe. Tôi đã hỏi anh ấy và anh ấy đã giấu nó đi. Khiến tôi không thể thanh minh.

Xem thêm: Lớp em tổ chức thảo luận về chủ đề “Hạnh phúc”. Anh / chị hãy viết bài văn thể hiện quan niệm về hạnh phúc của thế hệ trẻ ngày nay

Ngọn lửa ghen tuông trong lòng anh bùng cháy dữ dội hơn là anh mắng nhiếc, đuổi tôi ra khỏi nhà. Ước mơ nhỏ nhoi mà cả đời tôi theo đuổi là hạnh phúc gia đình giờ đã tan thành mây khói. Gia đình không còn nữa. Danh dự bị hoen ố. Tuyệt vọng, tôi và anh chỉ biết tìm đến cái chết. Sau khi tắm, tôi ra bến Trường Giang kêu oan, làm chứng cho tấm lòng trong sạch của mình rồi ném xuống sông tự vẫn.

Chuyện kể rằng, khi gặp em, không ngờ nỗi oan của em đã động trời đất, các nàng tiên cá đã chuyển hướng một dòng suối đưa em đến Thủy cung Lương Phi, nơi có cung điện nguy nga này. Những con người đối xử với nhau rất tử tế, đó là những gì chúng ta mong đợi trong cuộc sống! Tại một bữa tiệc. Lương Phi đối xử với mọi người bằng tài năng cứu mạng, không ngờ tôi lại gặp được Phan Lang – Người cùng làng và cũng là ân nhân của Lương Phi. Khi nghe Phan Lang kể, mới biết Trương Sinh đang bồng con ngồi bên ngọn đèn, kẻ chỉ vào cha, chàng hiểu nỗi oan của ta. Cuộc đời sao mà nghiệt ngã như vậy, chính đứa con mà tôi hết mực yêu thương đã gieo mầm tai họa. Chính chồng tôi là người hết lòng yêu thương tôi, lại nghi ngờ hay ghen tuông và đẩy tôi vào chỗ chết.

Xem thêm: Dùng câu sau làm câu chủ đề để viết thành đoạn văn đầy đủ (khoảng 10-15 câu): “Đọc truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa, ta thấy cái tĩnh lặng ấy chỉ là bề nổi che giấu nhịp sống sôi động của những người hết lòng vì đất nước “

Phan Lang còn kể chuyện nhà mình bị phá khiến tôi không cầm được nước mắt, dù còn rất hận Trương Sinh nhưng tôi quyết tâm một ngày nào đó sẽ tìm được nàng. Tôi nhớ Phan Lang mang theo một bông hoa vàng với những lời ngọt ngào khi dựng kèn chịu tội gần bến Trường Giang, tôi được Phan Lang đưa về trong cảnh võng du đầy cờ hoa rực rỡ mà tôi chỉ biết cảm ơn. hắn vì giúp ta biện bạch thủy triều tuyết ban ngày nhưng ta không thể trở lại dương gian vì không muốn phản bội ân sủng của Phan Lang. Và cũng bởi ngoài đời người chết không thể sống lại, xuất hiện giữa dòng rồi mất tích. Xã hội phong kiến ​​bất bình đẳng này không có chỗ đứng cho những người như tôi.

Ồ! Cuộc sống trên trần gian thật đen và bạc! Hy vọng cái xã hội bất công này sẽ bị xóa bỏ, chính tư tưởng trọng nam khinh nữ đã dung túng cho thói gia trưởng của Trương Sinh đã đẩy em vào cuộc đời oan trái. Xã hội cần tiến bộ để xây dựng cuộc sống nam nữ bình đẳng, với tôi khi kể câu chuyện này cũng mong mọi người lấy đó làm bài học để giữ gìn hạnh phúc. Hạnh phúc chỉ được xây dựng trên nền tảng của sự tin tưởng, yêu thương và tôn trọng người khác. Ghen tuông và ghen tuông sẽ khiến gia đình tan nát.

Nguồn: Bailamvan.edu.vn