Hãy kể cho chúng tôi nghe về một kỷ niệm mà bạn có với thú cưng của mình.

Hãy kể cho chúng tôi nghe về một kỷ niệm mà bạn có với thú cưng của mình.

Hướng dẫn

Gia đình bạn đã bao giờ nuôi thú cưng trong nhà chưa? Tôi chắc rằng sẽ rất vui khi có một người bạn đáng yêu như vậy. Riêng tôi, tôi vẫn nhớ một kỷ niệm sâu sắc với chú Moop.

Một ngày nọ, bà tôi đến chơi và mang về cho tôi một chú mèo con ngộ nghĩnh với lá cờ ba màu. Đôi mắt xanh của cô ấy trong và tròn như viên bi và rất dễ thương. Gia đình tôi gọi anh là Muội. Dưa mới sinh được mấy ngày thì mất mẹ nên gầy gò, ốm yếu rất nhiều. Nhưng chỉ trong vài tuần sau khi được gia đình tôi chăm sóc, dưa đã lớn hẳn ra, lớp vỏ vàng mỏng hơn.

Mọi người trong gia đình tôi đều yêu thích Melon. Nhưng ở đâu đó, tôi không thích nó một chút nào. Tiếng khóc của nó vào ban đêm rất giống tiếng trẻ khóc. Mấy đêm đầu, tiếng khóc dây dưa khiến tôi thao thức và thấy run. Mỗi đêm, nó khiến tôi khó chịu và từng chút một tôi thấy nó thật tệ hại.

Em gái tôi luôn mang dưa trên tay khi rảnh rỗi. Còn mẹ, ngày nào mẹ cũng đi chợ mua cá cho Meo. Một hôm tôi đòi mẹ mua cho tôi một đôi tất mới. Nhưng khi mẹ đi chợ về, mẹ có cá cho Meo, nhưng mẹ lại quên đôi tất cho con. Hàng xóm lại tấm tắc khen tôi dễ thương, nhưng không nói gì với tôi. Vì vậy, tôi ghen tị với Melon và ngày càng ghét anh ấy hơn.

Tuy nhiên, có vẻ như Meop thích ở bên tôi. Mỗi tối khi ngồi vào bàn học, Meop lại thu mình vào gầm ghế. Đầu anh cọ vào chân tôi như một cơ thể. Tôi không biết. Mõm ướt của anh chạm vào da tôi. Cảm giác thật khó chịu. Tôi dùng chân đẩy anh ta ra. Nhưng một lúc sau, anh lại chao đảo, nằm yên dưới chân tôi. Chỉ khi tôi lên giường tắt đèn đi ngủ thì nó mới trở về tổ của mình.

Xem thêm: Kể cho tôi nghe về người bà thân yêu của tôi

Cứ như vậy, không biết từ bao giờ, tôi đã quen với sự hiện diện của Melon. Không có nó, tôi vẫn hét lên “Meo meo, meo meo… Meo meo, meo meo đâu…” khắp nhà để tìm. Dần dần anh ấy đã chiếm được trái tim tôi. Vui vẻ với nó là cách tôi thư giãn sau giờ học. Quả dưa càng lớn càng nhanh nhẹn. Ông bắt chuột thành thạo đến mức đôi khi hàng xóm phải mượn ông để đối phó với lũ chuột phá hoại. Cây dưa thật sự là một thành viên tích cực không chỉ của hộ tôi mà còn của những người hàng xóm.

Một lần, do mất tập trung trong lúc dọn dẹp, tôi đã sơ ý làm vỡ mề đay pha lê của bố. Đây là kỷ niệm yêu thích nhất của bố tôi. Lòng tôi ngập tràn nỗi sợ bị bố mẹ mắng. Trong lúc dọn những mảnh thủy tinh vụn, tôi chợt nảy ra một sáng kiến: “Tại sao mình không trách quả dưa?”. Thế nên khi mẹ về, tôi đổ hết tiền vào dây dưa. Quả dưa tội nghiệp, nó đã bị ăn ba roi cho tôi. Nó tạo ra một âm thanh “méo mó” đau đớn. Nhưng Muội không biết giận mà vẫn giở trò đồi bại với ta. Lúc đó, tôi cảm thấy mình thật ích kỷ và cảm thấy thực sự có lỗi với Meop. Tôi ôm trái dưa vào lòng và thều thào: “Miu ơi, tha cho em!”.

Bây giờ Muội đã trở thành một thành viên không thể thiếu trong gia đình và là người bạn thân thiết, luôn ở bên cạnh ta trải qua những lúc khó khăn, thuận lợi. Nhưng khi đi học, Meop phải ở nhà một mình, chắc buồn lắm. Có lẽ tôi cần nhờ mẹ tìm một người bạn mèo khác cho Meo.

Nguồn: Vietvanhoctro.com

Xem thêm: Lăng Bác