Hãy kể cho tôi nghe về một lần bạn mắc lỗi khiến giáo viên của bạn khó chịu

Đề: Hãy kể cho tôi nghe về một lần bạn mắc lỗi làm phiền thầy cô.

Câu chuyện buồn này quay trở lại năm học trước, nhưng mỗi khi nhớ lại, tôi lại thấy như mới đây. Giờ kiểm tra môn toán hôm đó tôi sẽ nhớ suốt đời. Kết thúc của câu chuyện diễn ra như thế này:

Giáo viên dạy Toán lớp 7 là thầy Thảo. Tôi thực sự thích môn toán một phần vì giáo viên giảng dạy dễ hiểu và hấp dẫn. Từ đầu năm đến giữa học kỳ I, tôi liên tục đạt điểm 9, điểm 10. Bố tôi cũng là giáo viên dạy Toán ở trường, thường tự hào về cậu con trai yêu quý của mình.

Bất ngờ, thầy Thảo đổ bệnh phải nằm viện và bất ngờ hơn, người được ban lãnh đạo cử đi dạy thay lại chính là… bố tôi. Tất cả các vấn đề bắt đầu từ đó.

th23233y - Kể cho tôi nghe về một lần bạn mắc lỗi khiến giáo viên phiền lòng

Mặc dù cha tôi là một giáo viên tốt, tôi muốn học với ông ấy. Mỗi khi đến giờ toán, tôi lúng túng và mất tự nhiên. Khi thầy Thảo còn đi dạy, tôi thường xung phong lên bảng giải bài tập và luôn được thầy khen. Bây giờ thì khác, bố giảng bài, tôi nghe kỹ nhưng im lặng, không tỏ thái độ gì. Có vẻ hiểu tâm trạng của tôi nên bố tôi không vui.

Tôi còn nhớ, trước khi kiểm tra giữa học kì 1 môn toán, tôi có trong tay tập truyện ngắn hay của năm 2004 mà con anh Đức và chú Hai cho nó mượn với lời khen nức nở không nguôi. tìm bất kỳ cuốn sách thú vị. Thế là tôi bí mật đọc đến tận khuya, bất chấp lời nhắc nhở ôn tập của bố. Kết quả là sáng hôm sau làm bài thi, tôi không thể tập trung tư tưởng, bối rối rất lâu. Cuối cùng, tôi đã tính toán sai câu trả lời.

Xem thêm: Kể về kỷ niệm đáng nhớ với thú cưng yêu thích

Trong vài ngày, tôi đã rất lo lắng và sợ hãi. Tôi không chỉ lo lắng về việc bị điểm kém, tôi còn lo lắng về danh tiếng của bố tôi. Bố sẽ nói chuyện với học sinh và đồng nghiệp khi con trai không khỏe. Đến ngày về, cầm bài kiểm tra trên tay tôi đạt điểm 3 khủng, tôi thực sự choáng váng. Tôi vừa xấu hổ, vừa xấu hổ và giận bố. Bố có thể sửa điểm, nhưng tại sao bố lại thẳng thắn như vậy? Ngoài ra, sau bữa cơm tối, trước mặt cả nhà, bố tôi buồn bã nói rằng do tôi chủ quan, ngoan cố, không nghe lời nên mới tủi thân.

Nghĩ lại, tôi thấy những điều bố tôi nói là rất đúng. Tôi chỉ có thể tự trách mình. Điểm thứ 3 đầu tiên và duy nhất giống như một lời cảnh báo nghiêm khắc đối với tôi: không được kiêu căng, tự mãn trong học tập và phải nghiêm túc, cẩn thận trong mọi công việc, dù là việc nhỏ.

Sau đó, tôi nhanh chóng xóa bỏ mặc cảm, mê toán và cũng mê “bố cô giáo” như Thảo trước đây. Cuối năm lớp 7, tôi vẫn đạt danh hiệu Học sinh Giỏi. Ngày nhận giải thưởng và bằng khen, tôi đã trịnh trọng trao tận tay bố tôi bằng cả hai tay. Bố khen con đã cố gắng rất nhiều, xứng đáng là con của bố. Tôi xúc động đến mức không nói nên lời.

Câu chuyện này giờ đã trở thành kỷ niệm, dù là kỷ niệm buồn nhưng ý nghĩa của nó vô cùng thấm thía và lâu dài. Đây không chỉ là bài học sâu sắc đối với tôi trong quãng đời sinh viên mà nó sẽ là bài học quý giá cho cả cuộc đời.

Xem thêm: Phân tích bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu