Hãy nghĩ đến những lời của Tấn Tử

Đề: Em nghĩ gì về câu nói sau đây của Tuấn Tú: “Kẻ chê ta mà chê ta phải là thầy của ta, kẻ khen ta chê ta phải làm bạn, kẻ vuốt ve, nịnh hót ta phải là kẻ thù của ta”.

Phân công

Trung Quốc là một trong những cái nôi của nền văn hóa nhân loại. Từ xa xưa, người dân Trung Quốc có quyền tự hào về những học giả, những nhà giáo lỗi lạc, những người đã đúc kết ra nhiều triết lý nhân sinh trở thành chân lý của mọi thời đại. Tấn Tử là một trong những sinh mệnh vĩ đại đó. Và câu nói của Người: “Kẻ chê ta mà chê thì phải làm chủ, kẻ khen ta phải làm bạn, kẻ vuốt ve, xu nịnh là kẻ thù của ta”, cũng đủ để hậu thế suy nghĩ. .

Xã hội loài người ngày càng phát triển về kinh tế, tư tưởng, nhận thức và cả sự phức tạp trong mọi mối quan hệ đời sống. “Miệng lưỡi thiên hạ” là điều tất yếu. Mỗi con người sống trong cùng một cộng đồng phải biết chấp nhận những lời phê bình, khen chê của nhau. Nhưng nhận ra cái “đúng” – cái “sai” trong mọi lời khen và mọi lời phê bình, để ứng xử cho phù hợp, không phải là điều dễ dàng. Câu nói của Tuấn Tú đã giúp chúng ta với “tấm gương tình yêu” để biết đâu là “thầy”, đâu là “bạn”, đâu là “thù” trong câu nói phức tạp này.

Là con người, kể cả vua chúa, vĩ nhân, trong cuộc sống khó tránh khỏi những sai lầm. Những lúc như thế này, chúng tôi phải lấy ý kiến ​​từ mọi người. Tất nhiên, mỗi người mỗi khác, sẽ có những nhận xét và thái độ khác nhau về chúng tôi. Điều quan trọng là ở chính chúng ta: biết được cái tốt và cái dở của chính mình; quan trọng hơn, trong vô số lời “khen ngợi”, “chỉ trích” này, chúng ta nhận ra ai là “thầy của tôi”, ai là “bạn của tôi”, ai là “kẻ thù” của tôi!

Lời bài hát: Think Xun Tu

Lời dạy của Tuân Tử rất đúng: “Ai chê ta mà chê ta là chủ; ai ca ngợi, khen ngợi ta là bạn của ta ”. Bản thân mỗi người khi mắc lỗi đều không dễ dàng nhận thấy. Người nhận ra cái sai của chúng ta rồi “phản biện” – tức là khẳng định cái sai của chúng ta và chỉ cho chúng ta – phải là người có kiến ​​thức và hiểu biết hơn chúng ta. Người này thật xứng đáng là “người thầy” về trí tuệ của chúng ta. Hơn nữa, người nhìn thấy và dám chỉ ra lỗi lầm của chúng ta để chúng ta có cách khắc phục và sửa chữa phải là người có tấm lòng thực sự cao thượng: những người muốn chúng ta tiến bộ nhanh chóng. Chúng ta, về thái độ và tình cảm, không thể không tôn vinh con người này như một “người thầy” nhân cách để chúng ta học hỏi.

Xem thêm: Đọc “Trống cơm thành cổ” từ Tam quốc diễn nghĩa – La Quán Trung.

Người “khen mà chê” – tức là người này không những không đố kỵ, oán hận những điều tốt, ưu điểm của chúng ta, mà còn “ngợi ca”, chia vui, chia ngọt… Đây phải là người . bạn tốt của tôi, người bạn tốt nhất của tôi, người bạn tâm giao của tôi. Mỗi chúng ta nếu có được nhiều “người thầy” và “người bạn” thì chúng ta sẽ hạnh phúc biết bao.

Tuy nhiên, trong cuộc sống, không phải ai khen hay chê cũng là “thầy”, “bạn” của chúng ta. Tấn Tử một lần nữa chỉ cho chúng ta cách nhận ra “bộ mặt thật” của những “con người” xấu xa này. Vốn là “kẻ vuốt ve, nịnh hót ta”, Tuân Tử tỏ rõ thái độ dứt khoát, dứt khoát khi gọi những hạng người này là “kẻ thù của ta”. Nhưng nhận ra đâu là bạn “khen mà chê” với “kẻ hay vuốt ve, nịnh nọt” thì không dễ chút nào. Trước hết, những người vuốt ve và xu nịnh tôi, họ khen ngợi tôi để mưu cầu lợi ích riêng của họ. Vì vậy, thành tích của chúng tôi chỉ là một, chúng tăng lên ba, bốn hoặc nhiều hơn. Thậm chí, đôi khi chúng còn nguy hiểm, “phù phép” những khuyết điểm, sai lầm của chúng ta thành “thành công”. Những người này, luôn dùng lời “nịnh hót” để đi trước, khiến cho những người mà chúng ta khen ngợi càng ngày càng lạc lõng và xa rời lẽ phải… Thật tệ những người này không có thời đại. Sử sách đã ghi lại không biết bao nhiêu vị vua chúa bị triều thần lừa gạt, dẫn đến thành kiến, khuynh gia bại sản, xã hội suy tàn … Lời dạy của Tuân Tử khiến ông nhớ lại điều này một lần nữa. phải khôn ngoan để nhận ra đâu là “kẻ kêu trời” để ta thật lòng khen ngợi, và đâu là “kẻ vuốt ve, nịnh nọt ta”.

Không chỉ đúng với xã hội xưa mà ngày nay và với tất cả mọi người, trên mọi lĩnh vực, lời dạy của Tuân Tử như một “tấm gương nhân ái” giúp chúng ta nhận ra người tốt, kẻ xấu trong cuộc sống. , Học hỏi. Khi nền kinh tế thị trường mở cửa, ngày càng có nhiều người chạy theo lợi nhuận, danh, lợi. Nhân viên nịnh nọt cấp trên, cấp dưới luôn vuốt ve, phục tùng ý muốn của cấp trên; Nếu lười học sẽ phải động viên học sinh giỏi nhờ “cứu cánh” trong các kỳ thi, kiểm tra… Hành động của những người này có thể khác nhau, nhưng đều có chung một bản chất: mưu cầu lợi ích riêng. Nhưng bạn không nên mất niềm tin vào cuộc sống vì những hiện tượng này. Bởi vì những người phù hợp, những người xứng đáng là “thầy của tôi”, “bạn của tôi” luôn ở bên cạnh chúng ta.

Câu nói của Tuân Tử cũng là một lời nhắc nhở chân thành và chí lý đối với mỗi chúng ta trong cách đối nhân xử thế. Chúng tôi muốn mọi người phê bình chúng tôi một cách nghiêm túc – như lời Tuấn Tú đã dạy – chúng tôi nên tôn những người này là “thầy của tôi”. Đối với bạn bè, đồng đội cũng vậy, chúng ta phải sống với tấm lòng chân thành, dám chỉ ra những khuyết điểm của bạn mình mà mình nhận thấy, với ý thức cầu mong bạn mình ngày càng hoàn thiện hơn. Mỗi chúng ta cần biết “chia ngọt sẻ bùi” giữa bạn bè, coi thành quả của mình là niềm hạnh phúc sẻ chia.

Nguyễn Thị Hảo

Lớp 12 – Trường THPT Thanh Chương 1 – Nghệ An

Xem thêm: Bạn nghĩ sao về hiện tượng nhiều học sinh coi nhẹ các môn khoa học xã hội và nhân văn?