Hãy tưởng tượng cuộc gặp gỡ và trò chuyện với người lính trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính

Hãy tưởng tượng cuộc gặp gỡ và trò chuyện với người lính trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính

Hướng dẫn

Hãy tưởng tượng cuộc gặp gỡ và trò chuyện với người lính trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính

Phân công

Ngày tròn bốn mươi ba năm sáng tác bài thơ “Bài thơ tiểu đội không kính” của nhà thơ Phạm Tiến Duật, một nhà thơ trẻ trưởng thành trong thời kỳ kháng chiến. Thật vinh dự cho em khi được chọn là đại biểu trẻ tham dự buổi lễ long trọng này tại trung tâm văn hóa xóm. Khi nghe các vị đại biểu, khách mời trình bày, các bạn cảm thấy hạnh phúc biết bao khi có chú Sơn, một trong những cựu chiến binh tham gia lái xe ô tô không kính. Bạn vượt Trường Sơn vào năm nào? Tính ra tôi phải ra hỏi anh về những năm tháng bom đạn ở Trường Sơn, những năm tháng gian khổ mà anh và đồng đội đã phải trải qua.

– Bác trai! chú con trai! Tôi đã gọi lớn

– Em gọi cho anh à? bạn nói một cách bình tĩnh.

– Đúng! Tôi muốn hỏi bạn và đồng đội của bạn có nguy hiểm như thế nào khi vượt qua những chặng đường với Trường Sơn? Bạn có thể giúp tôi được không?

“Ồ, chắc chắn rồi,” anh ta nói.

– Năm đó bom đạn nhiều lắm. Lúc đó anh còn rất trẻ và khỏe mạnh.

Tôi nhìn anh một cựu chiến binh với bộ quân phục, trên ngực đeo nhiều huân, huy chương. Nhưng khi bạn nói giọng của bạn hùng vĩ, đĩnh đạc pha chút hóm hỉnh, tôi nghĩ bạn phải quay lại những ngày tháng huy hoàng để tràn đầy năng lượng như vậy.

Xem thêm: Loài hoa mà tôi yêu thích

– Làm ơn nói cho tôi biết thêm.

– Em đánh nhau dữ lắm anh yêu! Họ không cho chúng tôi sống. Chúng liên tục bắn phá, gây nhiều khó khăn cho cuộc kháng chiến của ta. Bọn Mỹ đang cày đường, phá rừng đốt rẫy mình ơi! Bác làm công việc vận chuyển hàng hóa, vũ khí từ miền Bắc, qua dãy Trường Sơn chi viện cho miền Nam chống Mỹ cứu nước nhưng ô tô của Bác đã bị bom Mỹ bắn nát. Không có mui xe, chỉ có thùng xe, nhưng nó bị trầy xước hết, con ạ! Xe lúc đó chẳng khác gì một con tàu nát bét, nhưng vì vào Nam thành phố nên các bác phải vất vả chở hàng.

–– Có khó quá không anh bạn?

– Vẫn chưa hết đâu nhóc! Tôi đã nghe thấy cụm từ:

“Sơn Sơn phía đông có nắng, phía tây có mưa.”

Ai mà không đến đó coi như không biết nhau… ”

Như vậy, Trường Sơn có nắng, có gió và có bụi. Lái xe gặp gió mà mắt cay xè, nước mắt chảy dài nhưng không biết phải làm sao. Bụi bay vào mắt và tóc như một ông già. Nhưng họ không rửa mặt, mà ngồi châm thuốc, nhìn nhau cười thoải mái. Ngoài trời mưa rơi như trút nước, lái xe trong mưa rất đau. Nhưng không nhất thiết phải thay tay lái hàng trăm km để chắn gió và khô ráo.

Xem thêm: Kể một câu chuyện cổ tích hoặc một câu chuyện ngắn mà bạn thích …

– Khó quá bạn ơi! Tôi không thể ngờ rằng những năm chống Mỹ năm 1969 lại khó khăn đến vậy.

– Nhưng không chỉ là khó khăn, còn có rất nhiều niềm vui!

– Nhiều sao?

– Đúng rồi! Xe không kính là do tôi lái vì không có kính nên tôi có thể nhìn thấy cả thế giới, nhìn thấy cả con đường như dài vô tận. Con đường chạy sâu trong tim mỗi người. Chiếc xe không kính giúp bạn có thể nhìn thấy các vì sao trên bầu trời, thậm chí cả những chú chim đang bay. Sau đó, qua tấm kính vỡ, bạn có thể bắt tay, trao yêu thương và đồng hành ở đó. Trên cabin của mỗi chiếc xe luôn là dòng anh em vượt bao khó khăn Trường Sơn vào giúp miền Nam ruột thịt. . Vũ khí, đạn dược gì cho kháng chiến, lương thực gì cho bộ đội, chỉ cần lòng yêu nước, yêu miền Nam là anh em đã vượt qua mọi khó khăn để thành lập một đội hình. Thức ăn rất thanh đạm. Họ ngồi gần bếp Hoàng Cầm vừa nấu vừa ăn. Họ chỉ nghĩ đến việc dùng chung bát đũa như một gia đình. Nghỉ ngơi đi các bạn, mắc võng giữa rừng, dưới đường, thú vị lắm!

– Ồ! Không ngờ ngay cả trong lúc bom rơi, đạn nổ, bạn vẫn có một tính cách ung dung và lạc quan như vậy, bạn thật đáng để mọi người khâm phục.

Xem thêm: Đề 64 – Trình bày quan điểm của anh / chị về điều gì có ích trong cuộc sống – Phát triển kĩ năng làm bài trắc nghiệm chọn lọc 9

– Không phải đâu nhé mọi người, từ các cô chú bộ đội vượt Trường Sơn đến các cô dẫn đường, các anh thanh niên xung phong, ai cũng vui vẻ, lạc quan và yêu đời.

– Tôi rất ngưỡng mộ mọi người.

– Ngừng lại! Buổi lễ sắp kết thúc, anh phải quay lại đây. Nhưng tôi đã nói với bạn rằng hãy tiết chế mọi thứ. Sống trong hòa bình thì phải giúp nước vươn lên. Các bạn là chủ nhân tương lai của đất nước nên phải làm sao cho xứng đáng với danh hiệu này. Bạn đã biết nó ?

– Đúng! Thưa chỉ huy. Tôi đặt tay lên trán anh ấy và nói to và rõ ràng. Cả hai cùng cười.

Khi tôi rời đi, tôi nghĩ lại những gì bạn đã nói, nó rất có ý nghĩa. Tôi tự nhủ: Mình đang sống trong thời bình, mình xoay xở để sống yên ổn là do các bô lão của mình đã hy sinh xương máu sương mù tạo nên. Vì vậy, em phải sống đàng hoàng, trước hết phải học tập thật tốt, để mai sau có thể cống hiến cho đất nước. Vì tôi là ai? Chủ nhân tương lai của đất nước. Đó là sự thật, đó là điều chắc chắn.

Nguồn: Bailamvan.edu.vn