Hãy tưởng tượng đóng vai anh Khoa kể câu chuyện “Sao anh không về đãi vàng”

Hãy tưởng tượng đóng vai anh Khoa kể câu chuyện “Sao anh không về đãi vàng”

Hướng dẫn

Đề: Trong bài thơ “Sao vàng không về”, anh Khoa rất nhớ con chó đã mất của mình. Hãy tưởng tượng và kể lại câu chuyện anh Khoa đi tìm chó … thì thấy một con vàng anh nằm chết giữa đồng vì trúng mảnh bom của giặc Mỹ.

PHÂN CÔNG

Đã bao nhiêu chục năm trôi qua… Ngày ấy giặc Mỹ rất dã man, ném bom xuống làng quê yên bình miền Bắc. Quê anh Khoa cũng ngổn ngang, nham nhở những hố bom. Chiến tranh đã tàn phá những đầm sen, thậm chí giết chết những con dế đậu gần gốc tre, vuốt râu nhìn hoa phượng. Và chiến tranh đã ngăn cản con trai của Khoa là Vang trở về nhà.

Hôm đó thầy Khoa đang đi học thì nghe tiếng máy bay kêu ở đầu làng nơi có cây cầu bắc qua sông, thầy hô hoán mọi người xuống hầm chui trốn. Và những cái đinh tai nhức óc, những cơn bệnh sởn gai ốc, những vụ nổ bom đã làm rung chuyển cả thế giới. Cả đường hầm như muốn bay. Các cô gái khóc dù bịt cả hai tai. Tuy nhiên, anh Khoa vẫn đứng yên khi đợt bom thứ hai đốt cháy không khí và nghe tiếng mảnh đạn rơi qua lũy tre. Anh Khoa nói to:

Xem thêm: Đề số 16: Em nghĩ gì về vấn đề an toàn giao thông đường bộ ở nước ta hiện nay – Bài giảng Văn mẫu lớp 7

– Trời ơi, không biết có ai trói cổ con Vàng không nhỉ? Ba bốn ngày nay anh mới nghe thấy tiếng pháo giao thừa, nhưng nghe tiếng bom nổ đó, có lẽ anh phải trốn cả năm …

Và nó không sai. Đi học về, chưa kịp ăn cơm, chưa kịp rửa mặt thì anh Khoa vội đi tìm Vàng. Linh tinh bảo anh xui xẻo. Anh cứ đi, lang thang từ khu vườn đó đến lùm cây. Bạn đang vượt qua lĩnh vực này để hướng tới lĩnh vực này? “Chỉ lo lắng về quả bom thứ hai, bởi vì nó phát nổ gần đó, và Gold lại phát điên lên vì sợ hãi và chạy đến gần quả bom của mình?” Anh Khoa nghĩ vậy liền đi về phía chị, giữa trưa nắng lúa như rẽ đường nói với chị. Xa xa giữa hai bờ lúa, một màu vàng quen thuộc mà Khoa không thể không nhận ra. Anh ta chạy lại. Đứa con Vàng của bà nằm ở bên kia ngọn đồi nhỏ, thấp. Anh nhìn anh chằm chằm, im lặng. Không nghi ngờ gì nữa, anh ta đã bị thương trong khi chạy trốn.

Anh nằm nghiêng quay mặt về phía nhà mình, mắt nhìn về ngôi nhà thân yêu của mình. Anh ta dường như nghe thấy tiếng kêu của Khoa “Vàng, Vàng!” cậu quay đầu lại và nhìn chủ nhân của mình với đôi mắt tĩnh lặng. Anh Khoa ngồi bên cạnh vuốt ve bộ lông dính đầy bùn và máu của nó. Trời nắng gay gắt, nhưng những cột điện xung quanh thì lạnh lẽo và tăm tối. Bàn tay anh không còn ấm như ngày anh bắt Gold nằm ngoài hiên để giết bọ chét trên đó.

Xem thêm: Phát biểu cảm nghĩ của mình trong ngày tựu trường

Đôi mắt của Gold hôm ấy ấm áp, long lanh, lấp lánh như tinh nghịch, như cầu xin trước đừng phạt nó nếu nó làm sai vì quá mừng khi chủ về. Bây giờ đôi mắt đó đã ướt và đờ đẫn, trông trắng bệch. Chiếc đuôi như chiếc chổi lông vũ và xoay tròn mỗi khi gặp chủ, nay lơ lửng để nhúng một đầu xuống nước và một con cua nhỏ đã chui vào chiếc chổi kỳ lạ này. Khoa đưa tay lên mu. Nơi chiếc mũi đen bóng ấy từng lúng túng thúc vào chân chủ nhân của nó với hy vọng anh ta sẽ rơi một khúc xương, nó lạnh, và hai lỗ mũi đó chứa đầy chất lỏng giống như nước mũi bị cháy bởi ánh nắng mặt trời, nó nhầy nhụa, tanh và có mùi ruồi đã đến.

Vàng vẫn thở khò khè, vết thương nhỏ ở bụng của Vàng đã khiến bé chảy nhiều máu. Vàng chưa chết, nó dường như đang hôn mê trong trạng thái hấp hối. Nó không nhận ra chủ nhân của nó hoặc đuôi của nó không có đủ sức mạnh để đánh bay những con cua khó coi để nói với chủ nhân rằng nó vẫn còn sống. Anh Khoa cứ ngồi thẫn thờ trên ruộng lúa như trút được nỗi buồn, không còn rượt đuổi tận chân trời nữa.

Xem thêm: Mô tả trường mà bạn học

Anh ta liên tục đặt tay lên xác chị Vang, vừa khóc vừa nói:

“Golden, tại sao bạn lại rời bỏ tôi?” Từ nay, ai sẽ đợi tôi với nhiều nhiệt tình như bạn mỗi khi tôi đi học về? Làm thế nào bạn có thể để tôi nhận bọ chét từ bây giờ? Từ giờ bạn không thể chơi với mèo Miu ở nhà nữa?…

Nhưng Gold vẫn không nghe. Khoa phát hiện chị Vang đã tắt thở. Anh hy vọng Gold đã nghe thấy những lời cuối cùng của anh.

Anh lặng lẽ ôm xác Vàng vào lòng rồi về nhà. Mặt trời đã dịu đi và những đám mây đen kéo đến. Vang vừa chôn xong dưới gốc khế mềm, trời gầm lên những tiếng kêu đau đớn hòa cùng tiếng lái xe mưa hòa với giọng thổn thức của Khoa. Những bọt nước dưới mái hiên cũng vỡ ra, vỡ òa.

Nguồn: Bailamvan.edu.vn