Hãy tưởng tượng mình là nhân vật trữ tình trong bài thơ “Ánh trăng” của Nguyễn Duy để ghi lại những hình ảnh, tình cảm trong bài thơ như một bài văn tự sự.

Hãy tưởng tượng mình là nhân vật trữ tình trong bài thơ “Ánh trăng” của Nguyễn Duy để ghi lại những hình ảnh, tình cảm trong bài thơ như một bài văn tự sự.

Hướng dẫn

Hãy tưởng tượng mình là nhân vật trữ tình trong bài thơ “Ánh trăng” của Nguyễn Duy để ghi lại những hình ảnh, tình cảm trong bài thơ như một bài văn tự sự.

Phân công

Thời gian trôi nhanh quá, tôi đã từng là một cô gái mạnh mẽ đầy nhiệt huyết, giờ tôi đã là một bà lão sáu mươi. Đêm nay trăng sáng quá, ngồi trên sân thượng của Hà Nội nhộn nhịp, lòng tôi không khỏi bồi hồi nhớ về những kỉ niệm đã qua.

Tôi vẫn nhớ ngày còn nhỏ, tôi sống ở một vùng quê yên bình. Tôi sống với ruộng, với sông, với ao, những ngày rong chơi với con tôm, con cua. Để rồi khi lớn lên, gần mười năm tôi đi lính, sống với những bà mẹ đồng áng nghèo khó, chia sẻ cái nóng của đống cỏ khô và những gian khổ của đời lính. Như bao người, tôi cũng nhớ nhà. Buổi tối, mỗi khi đi dạo nghỉ ngơi, tôi lại ngồi một mình ngắm trăng cho vơi bớt nỗi nhớ nhà. Tôi luôn coi trăng là người hiền triết, bạn tâm giao, lúc vui buồn đều tâm sự với trăng. Tôi vốn là một người mơ mộng và thích làm thơ, vì vậy tôi luôn giữ một cuốn sổ để viết những bài thơ về trăng. Với tôi, ngần ấy năm đều là những kỉ niệm đẹp đẽ, đong đầy yêu thương.

Xem thêm: Đề 5: Tâm trạng của Thúy Kiều trong đoạn trích Truyện Kiều ở lầu Ngưng Bích – Văn mẫu chọn lọc lớp 9

Tôi đã nghĩ mình sẽ không bao giờ quên được người bạn tâm giao của mình. Nhưng rồi chiến tranh kết thúc, tôi về sống ở thành phố, đèn cửa gương vẫn sáng bỗng làm tôi quên đi vầng trăng tri ân. Vầng trăng vắt ngang lối đi như người dưng giữa phố. Rồi bỗng một hôm cúp điện, đèn các phòng đều tắt, tôi mở cửa sổ ra thì bỗng có một vầng trăng tròn đầy ánh sáng, vừa ngạc nhiên vừa quen thuộc. Tôi chợt dâng lên một làn sóng cảm xúc mãnh liệt đến nghẹt thở. Bao kỷ niệm với vầng trăng xưa bỗng dội về trong ký ức, như ruộng ao, sông rừng những ngày chiến tranh gian khổ, thiếu thốn. Trăng vẫn vẹn nguyên, vẫn tròn vành vạnh như xưa, trăng lặng như một lời trách móc nhưng vẫn bao dung, dịu dàng. Tôi chợt nhận ra lỗi lầm, tôi tiếc nuối tự hỏi “vầng trăng tri ân còn đó, sao người ta vô tình quên mất”. Sống trong cuộc sống tiện nghi, hiện đại như vậy, tôi chợt quên đi quá khứ muôn thuở, khó khăn nhưng đẹp đẽ. Nhìn vầng trăng tròn vành vạnh sáng lấp lánh, tôi chợt ứa nước mắt.

Nghĩ lại những kỉ niệm xưa, tôi chợt nhận ra một điều. Ngày nay, được sống trong cuộc sống sung túc và giàu có, chúng ta không được quên những năm tháng khó khăn, vất vả vì điều này. Cuộc sống luôn theo bánh xe thời gian lăn mãi, nhưng quá khứ đầy kỉ niệm đẹp sẽ luôn đong đầy và vĩnh cửu.

Xem thêm: Truyện ngắn của Kim Lân Em hãy cho biết những bước phát triển mới trong tình cảm của người nông dân Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược?

Nguồn: Bailamvan.edu.vn