Hình ảnh người mẹ trong lời ru những đứa con thơ lớn trên lưng mẹ.

Đề bài: Hình ảnh người mẹ trong lời ru của những đứa con thơ dại trên lưng mẹ.

“Lời ru cho em bé lớn trên lưng mẹ” do Nguyễn Khoa Điềm sáng tác ngày 25 tháng 3 năm 1971, là một trong những bài thơ hay của ông. Bài viết nêu bật hình ảnh mẹ Tà Ôi là biểu tượng của người mẹ Việt Nam anh hùng. Ông là một người rất yêu thương con cái nhưng cũng vô cùng yêu nước. Dường như con yêu, đất nước thân yêu nuôi con nên người, đánh giặc giải phóng quê hương là điều quan trọng và cao quý nhất của người mẹ này trong những năm cả nước chống đế quốc Mỹ xâm lược.

ad579 - Hình ảnh người mẹ ru những đứa con thơ dại trên lưng

Bài thơ cũng là một bài hát ru. Tác giả đá để Cu Tai ngủ ngon (và miêu tả hình ảnh người mẹ). Người mẹ trong lời ru cho con ngủ ngon nhưng là lời ru trong lặng lẽ, lời ru trong lòng (Trở về đưa nôi mà lòng hát rộn ràng). Lời ru của tác giả và lời ru của mẹ nối tiếp nhau, đan xen, hòa quyện tạo nên những lời ru thân thương, nhẹ nhàng, đầy suy ngẫm và sâu lắng. Do cấu trúc của bài thơ như những lời ru, bài thơ tiếp tục lặp lại một số đoạn giống như những nét nhạc chính của một bài hát. Bài thơ có ba câu hát ru. Mỗi lời ru là một bài thơ. Ở khổ thơ đầu, người mẹ vừa địu con vừa cõng trên lưng giã gạo nuôi bộ đội. Giấc ngủ của con nghiêng theo nhịp chày, ướt đẫm mồ hôi mẹ vất vả. Người mẹ Tà Ôi, người yêu thương con nhất và không bao giờ rời xa con, đã dùng lưng làm nôi và bờ vai mảnh mai làm gối cho con. Và lời ru của mẹ bên cối xay lúa giữa lòng đất cũng là tâm sự, là lời mẹ nói với chính mình, mẹ nói với chính mình. Tình yêu của người mẹ đối với con mình gắn liền với tình yêu đối với bộ đội:

“Tôi thích A Kay, tôi thích quân đội

Tôi mơ được đưa cho bạn những hạt gạo trắng

Mai con lớn vung chày chìm sân… ”

Giấc mơ của người mẹ gắn với giấc mơ của đứa con và họ đã cùng nhau đến với nhau trong tình yêu thương sâu sắc của những người lính. Ở khổ thơ thứ hai, mẹ Tà Ôi bồng con đi đốn ngô trên núi Ka Lui. Tình yêu thương và niềm hy vọng vô bờ bến của người mẹ dành cho con mình được thể hiện qua những từ ngữ và hình ảnh độc đáo:

“Mặt trời ngô trên đồi

Mặt trời của mẹ con tựa lưng. “

Trong đoạn thơ trên, hình ảnh ông mặt trời là hình ảnh có thật. Mặt trời mang lại ánh sáng và sự sống cho cây cối, làm cho cây cối tươi tốt hơn, chẳng hạn như cây ngô đồng hạt to. Hình ảnh mặt trời trong câu thơ sau là hình ảnh ẩn dụ. Tác giả ngầm so sánh Cu Tai với mặt trời của mẹ. Xem con như mặt trời mới thật sự là tình yêu của mẹ dành cho con vô bờ bến, mong đợi ở con nhiều điều. Đó là ánh sáng, là nguồn sống, là niềm vui, hạnh phúc, là cả tương lai của mẹ. Hai câu thơ, hai hình ảnh vừa củng cố, vừa đối lập nhau đã làm nổi bật tình yêu thương sâu sắc và niềm hy vọng lớn lao của người mẹ dành cho đứa con của mình. Lời ru của Mẹ Tà Ôi ngân nga trong lòng mẹ bồng con đi tỉa ngô luôn hướng về đứa con yêu. Tình thương của người mẹ dành cho con trong hoàn cảnh này gắn liền với tình yêu thương dân làng – lao động nghèo:

Xem thêm: Viết đoạn văn phân tích vẻ đẹp của cô gái Thuý Vân trong đoạn trích Chị em Thuý Kiều (Truyện Kiều) của Nguyễn Du

“Tôi thích A Kay, tôi thích làng đói

Tôi mơ thấy bạn nâng bắp đều

Mai này lớn lên, em sẽ cho mười Ka Loi ”.

Ở khổ thơ thứ ba, người mẹ bồng con trong tư thế “động cabin”, “đạp rừng”. Người mẹ băng rừng, cõng con trên lưng và dắt con “đánh trận cuối cùng”. Tình yêu thương con của người mẹ đến đây gắn liền với lòng yêu nước: “Con yêu A Kay, con yêu Tổ quốc”. Người mẹ gửi gắm ước mơ của con mình là mong được gặp Bác Hồ và nền độc lập tự do của Tổ quốc:

“Em mơ thấy anh được gặp Bác Hồ

Trong tương lai, tôi lớn lên sẽ trở thành một người tự do. “

Lời ru của mẹ Tà Ôi không được cất lên trên chiếc võng hay trên chiếc giường êm ấm trong phòng ngủ. Lời ru này ngân vang trong lòng người mẹ khi địu con giã gạo, tỉa ngô trên núi, khi “dọn chòi”, “băng rừng” hay hướng về trận địa đánh thắng trận cuối cùng. Như vậy, mẹ Tà Ôi là một người mẹ lao động, sản xuất và trực tiếp phục vụ chiến tranh của cả dân tộc. Tình yêu con, tình bộ đội, yêu dân làng, yêu quê hương hòa quyện trong trái tim người mẹ miền núi yêu nước trong những năm tháng chống Mỹ cứu nước đầy khó khăn, gian khổ.

Theo lời ru (và tình mẫu tử), theo bước chân của mẹ Tà Ôi, không gian cũng dần mở rộng: từ sân đình (khi mẹ giã gạo) đến núi Ka Lui (khi mẹ kích ngô). ) rồi trong rừng và suối khi mẹ chuyển vào rừng. Và ước mơ, khát vọng của một người mẹ được gửi gắm qua lời ru da diết và nặng trĩu này cũng lớn dần lên: “Mẹ mơ cho con hạt gạo trắng” thành “Mẹ mơ cho con hạt gạo”. ”. .. Từ khát vọng“ Ngày mai đại nhân vung chày chìm sân ”đến“ Tương lai đại nhân chơi mười Ka Lui ”cuối cùng đã bùng cháy thành khát vọng cháy bỏng“ Mai sau đại nhân trở thành người tự do ”.

Tinh thần, khí thế sôi nổi của đất nước trong những năm đánh Mỹ đi vào lời ru của các bà các mẹ. Chiến tranh nhân dân đã đẩy cả những bà mẹ miền núi có con nhỏ chiến đấu hy sinh, gian khổ. Biết bao người con đã “khôn lớn trên lưng mẹ” để ra “chiến trường” và trong số đó không ít người đã trở thành những dũng sĩ. Thông qua những lời ru với những điệp khúc đã trở lại nhưng vẫn còn phát triển, Nguyễn Khoa Điềm đã thể hiện một cách xuất sắc, bằng một sức mạnh nghệ thuật đầy mê hoặc, khát vọng độc lập, tự do mãnh liệt của toàn dân tộc.

Nguồn Edufly

Xem thêm: Phân tích Hình ảnh Anh hùng Quang Trung