Kể cho tôi nghe về lần bạn mắc lỗi

Chủ đề: Hãy kể cho tôi nghe về một lần bạn mắc lỗi.

Cuối năm học vừa rồi, tôi nhận được giải thưởng thành tích học tập của học sinh. Thầy cô và bạn bè đã chúc mừng tôi, nhưng cũng chính những lời khen đó khiến tôi xấu hổ vô cùng. Đó là những gì đã xảy ra:

Tôi là một học sinh giỏi toán. Với mỗi bài kiểm tra, tôi được 9 điểm, 10. Mỗi lần giáo sư cho điểm, tôi đều trả lời rất rõ ràng trước sự thán phục của đồng đội. Một hôm trong giờ ôn tập, em chủ quan không học bài cũ. Như thường lệ, giáo viên gọi học sinh lên bảng. Tôi đã có kết quả cho bài kiểm tra nói, vì vậy tôi chắc chắn rằng giáo viên sẽ không gọi tôi. Thế là tôi lặng lẽ ngồi nhìn bầu trời ngoài cửa sổ và tưởng tượng ra trận đá bóng giữa lớp tôi và lớp 6B chiều hôm đó.

Nhưng một điều bất ngờ đã xảy ra. Cô giáo yêu cầu cả lớp lấy giấy ra làm bài. Tôi có thể làm gì bây giờ? Mỗi khi tôi làm bài, giáo viên thường thông báo trước cho tôi. Và hôm nay, tại sao lại như vậy? Đây đó, trong lớp có tiếng xì xào và thắc mắc của một số bạn. Tôi nhìn quanh, bối rối. Cô Hoa ngồi cạnh huých vào người cô nhắc nhở: “Thấy chưa, chép đề đi!

thcs222 - Hãy kể cho tôi nghe về một lần bạn mắc lỗi

Tôi cảm thấy như thời gian thử nghiệm sẽ kéo dài mãi mãi. Tôi đã gặp sự cố khi viết và sau đó xóa. Vì mất bình tĩnh nên đầu tôi cứ rối tung lên. Hết thời gian, tôi nộp bài mà lòng vẫn băn khoăn, lo lắng.

Xem thêm: Giới thiệu một công cụ trong học tập hoặc trong cuộc sống hàng ngày

Tuần sau, cô giáo giao bài tập. Như mọi khi, tôi nhận bài của cô giáo để phát cho các bạn. Nhìn lướt qua bài của mình, thấy điểm 3 mà lòng tôi chùng xuống. Tôi không để ai nhìn thấy và cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, vẻ mặt đó che giấu bao nhiêu hoang mang trong lòng. Đó là điều chưa từng có. Tôi phải nói chuyện với thầy cô, bạn bè và cha mẹ như thế nào bây giờ? Tôi quay lại suy nghĩ và đột nhiên nảy ra một ý tưởng…

Giáo viên ghi điểm vào vở. Đến tên mình, tôi bình tĩnh hô: Tám. Tôi đã gọi cho một người bạn khác. Tôi thở phào nhẹ nhõm và hình như cô giáo sẽ không để ý vì có gần chục bài tập bị điểm kém!

Để xóa hết dấu vết, tối hôm đó, tôi làm lại bài và lấy bút đỏ chấm điểm 8 theo nét chữ của cô giáo. Ngày qua ngày, cứ nghĩ đến cảnh cô giáo yêu cầu sửa bài là tôi lạnh sống lưng. May mắn thay, mọi thứ trôi qua và tôi nghĩ rằng tôi đã quên nó.

Cuối năm em đạt danh hiệu Học sinh Giỏi. Những tiếng vỗ tay, những lời khen ngợi chân thành, sự hài lòng và niềm tự hào của bố mẹ… Tất cả những điều đó đã vô tình khiến tôi day dứt và xấu hổ. Tôi không xứng đáng với nó. Tôi muốn nói ra sự thật khủng khiếp này nhưng tôi không đủ can đảm.

Thời gian đã đẩy lùi mọi thứ, nhưng nỗi tiếc nuối vẫn còn đó. Bây giờ kể lại câu chuyện này, lòng tôi không còn bao nỗi muộn phiền nữa. Rất mong các thầy cô giáo, các bậc phụ huynh và các bạn tha thứ cho em. Tôi hứa sẽ không bao giờ phạm phải sai lầm đó nữa.

Xem thêm: Bình luận xã hội về sống có trách nhiệm