Kể lại câu chuyện Trọng Thủy tự tử và tìm gặp Mỵ Châu

Kể lại câu chuyện Trọng Thủy tự tử và tìm gặp Mỵ Châu

Hướng dẫn

Khai mạc:

Lông ngỗng dẫn giặc đi săn giết cha con Mễ Châu. Khi An Dương Vương biết được chính Mỵ Châu đã lấy giáo để giặt giũ, lấy gươm giết nàng rồi theo rùa xuống biển, Trọng Thủy đến nơi thì chỉ thấy xác vợ, chàng ôm chầm lấy. đau đớn và đưa vợ về quê an táng. Hối hận vì những việc làm của mình, có nước, nhưng ngày đêm vẫn buồn tủi, đau khổ. Một hôm, Trọng Thủy thấy bóng Mị Châu dưới đáy nước vẫy mình nên nhảy xuống giếng tự tử.

Nội dung thư:

Hồn Trọng Thủy lang thang không chốn dung thân, lạc vào thủy cung, may nhờ một con tôm báo tin Mỵ Châu lúc này đang ở thủy cung nên Trọng Thủy đã cầu xin tôm dẫn đường đến gặp vợ. Tâm hồn Trọng Thủy thật nhỏ bé trước thủy cung rộng lớn này. Trong dân gian anh chưa bao giờ nhìn thấy một cung điện nguy nga và lộng lẫy như vậy. Hồ cá cũng được bao quanh bởi một bức tường kiên cố, nhưng nó không được xây bằng đá mà là những lớp san hô cao lớn đủ màu sắc, những cây thủy sinh rất to chắn đường cho những ai không được phép đi qua nơi này. Xung quanh cây thủy sinh được bao bọc bởi một loại dây leo đỏ rực. Tôm Tinh nói với chàng rằng đó chính là sợi dây thông tin, mọi tin tức hay âm thanh từ bên ngoài đều được truyền trong cung đến vua Thủy Tề qua sợi dây này. Ngoài thành, trong thành, một đội quân tinh nhuệ ngày đêm canh gác luôn sẵn sàng đối phó với kẻ xấu đột nhập.

Qua tài hùng biện và sự kiên quyết của Tôm giỏi, cua canh mới từ từ bò vào cung để báo cho Mị Châu biết có người đang tìm mình. Về phần Mỵ Châu, sau khi xuống Thủy cung, thấy nàng bị oan vì thương chồng mà quên đi bổn phận đối với đất nước, mang vết nhơ của cuộc đời, vua Thủy Tề đã nhận nàng làm con nuôi và gả cho. quyền chăm sóc và quản lý thủy cung. Cuộc sống trong một thủy cung sang trọng đã không dập tắt được khao khát của anh ấy đối với quê hương cũ, cha anh ấy, đất nước của anh ấy, và thậm chí cả người đã ném anh ấy vào hỗn loạn. Đột nhiên hôm nay, khi nghe tin các vị trưởng lão đã đến, cô không khỏi bàng hoàng, lại bối rối không biết nên xử lý như thế nào, không biết có phải gặp hắn hay không. Bà tự nhủ: “Con trai là phải vậy, dù sao mọi chuyện đã xảy ra, chết cũng đến mình, sao mình lại trốn tránh”. Mị Châu rủ Trọng Thủy vào chính điện.

Xem thêm: Hãy bày tỏ ý kiến ​​của anh / chị về câu nói sau: “Tình yêu thương là hạnh phúc của con người”.

Trọng Thủy đi theo bước chân của người lính rùa, khoảng cách giữa cổng thành và cung điện rất dài, con đường lát đá xanh phản chiếu bóng dáng một người. Hai bên đường có cây và hoa rất lạ, lần đầu tiên anh nhìn thấy một loài hoa nở chín màu, tỏa hương thơm ngào ngạt. Thủy cung trước mặt không hề lạnh lẽo như anh tưởng tượng. Người lính rùa chỉ cho anh ta bên trái, có một lầu cao, trang hoàng phong phú, chính là cung điện. Lầu này được xây dựng cách đây không lâu vì công chúa ngày đêm khao khát trần thế nên vua Thủy cho xây lầu để công chúa có thể đứng đó ngắm nhìn toàn cảnh trên trần nhà. Trọng Thủy chợt nghĩ, không biết Mị Châu có thấy chàng ở chốn dân gian mà ngày nào vẫn khao khát, tiếc nuối không.

Đứng trước nhà thương điên, vừa thấy bóng Mị Châu, Trọng Thủy cúi đầu nói:

  • Tôi biết kiếp này mình không còn mặt mũi nào gặp lại cô ấy, tội lỗi của tôi quá lớn, tôi không đợi cô ấy tha thứ, tôi chỉ mong cô ấy cho tôi một cơ hội để bày tỏ tình cảm của mình.

Mị Châu giấu những giọt nước mắt đau buồn khi gặp lại Trọng Thủy, nàng tức giận đáp:

  • Không! Nếu không có anh, có lẽ đó là tội lỗi lớn của chúng ta. Tôi đã tin tưởng quá nhiều để bán đất nước của tôi. Tôi đã tin tưởng ông quá nhiều để chết một cái chết đau đớn và nhục nhã bởi lưỡi kiếm của cha tôi.

  • Đừng nói vậy, tội lỗi của tôi có thể chết ngàn lần không rửa sạch. Nhìn thấy bà nằm trên bãi biển và người dân tang tóc vì chiến tranh, tôi thực sự sực tỉnh. Trước giờ tôi chỉ nghĩ đến việc giúp cha lấy lại nước chứ chưa bao giờ nghĩ cuộc chiến nào cũng tốn máu và nước mắt. Tôi là tội đồ của nhân dân và là người chồng bất xứng của cô. Nhưng hãy tin ở anh, anh sẽ không phản bội tình yêu của em. Thật đau đớn biết bao khi sống thiếu cô ấy.

Xem thêm: Cảm nhận bài thơ “Cảnh ngày hè” (Báo Kính Tình – bài 43)

Nghe những lời Trọng Thủy nói, Mị Châu không cầm được nước mắt, nàng không biết phải làm sao khi trong lòng tràn đầy một nỗi uất hận bị phản bội, một giọt nước mắt cho sự cả tin của mình nhưng cũng là một nỗi nhớ âm ỉ khôn nguôi. ghét và yêu.

  • Bây giờ anh có hối hận hay ăn năn thì cũng đã muộn, đất nước chúng ta đã thuộc về cha con anh, sao anh không sống vinh quang của kẻ chiến thắng mà lại tìm kiếm nó trong bể cá lạnh lẽo này?

Trọng Thủy cúi đầu buồn bã:

  • Tôi cầu xin cô ấy, tôi không thể sống hạnh phúc nếu không có cô ấy. Không có vinh quang nào dùng thủ đoạn cướp nước của mình, không có vinh quang khi ở trên ngôi cao mà dân chúng ghét cay ghét đắng. Giá như ngày này một lần nữa đến, tôi sẽ bất chấp cha tôi và không phụ lòng tin của ông. Mỵ Châu! Trọng Thủy xưa mà nàng biết đã chết, bây giờ ta không còn là người của Triệu Đà, không còn là chàng rể gả nàng vì một bí mật quốc gia. Tôi muốn sống một cuộc sống bình thường với cô ấy ở bất cứ đâu, miễn là cô ấy ở bên cạnh tôi.

Nghe Trọng Thủy nói vậy, Mị Châu vội lấy khăn lau đi những giọt nước mắt còn nhỏ, nàng thực sự xúc động.

  • Câu nói của anh khiến tôi cảm động, tôi gần như đã tha thứ cho anh. Nhưng, Trọng Thủy, giá như tội lỗi của chàng đã khiến ta đau khổ, đã khiến ta chết đi sống lại cả trăm lần, thì ta đã tha thứ cho chàng rồi. Rốt cuộc, anh ta không chỉ khiến tôi xấu hổ mà còn khiến cha tôi mất nước, mất hồn. Ta chỉ là công chúa đặt lòng lên hàng đầu, sao có thể vui vẻ mà không nghĩ đến tổ quốc. Mừng không được, ngày nào cũng phải lên để cầu cho dân tộc Việt Nam được sống thái bình thịnh trị, để chúng ta tìm được sự thanh thản cho tâm hồn.

Xem thêm: Đọc Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn.

Trọng Thủy hiểu rằng tinh thần Mị Châu không thể nào lay chuyển, lặng lẽ cúi đầu chào nàng lần cuối rồi từ biệt.

Trọng Thủy đến gặp vua Thủy Tề để cầu xin ông cho phép mình được ở bên cạnh Mỵ Châu, Mỵ Châu để chuộc lỗi, dù đó chỉ là một hòn đá. Vua Thủy biết chuyện, thương cảm cho hai người không đến được với nhau vì duyên nợ nước nhà, vua đã ban phép cho Trọng Thủy. Như lời Thủy nói, Trọng Thủy đã biến thành một chiếc chuông trong suốt. Vua sai người đến đặt ngay giữa thư phòng và báo cho Mị Châu biết tình hình.

Kêt thuc:

Biết rằng quả chuông kia là hiện thân của chồng, Mị Châu vẫn ngày đêm kề cận, dường như mối hận được hóa giải, Mị Châu không còn sầu thảm như trước. Tương truyền khi Mỵ Châu rung chuông sẽ ngăn không cho linh hồn siêu thoát tìm nơi trú ngụ.