Kể lại cuộc gặp gỡ với anh bộ đội lái xe trong Bài thơ về tiểu đội xe không kính

Đề: Tưởng tượng cuộc gặp gỡ và trò chuyện với anh bộ đội lái xe trong bài thơ Tiểu đội xe không kính của Phạm Tiến Duật. Viết một bài văn về cuộc gặp gỡ này.

Trong một dịp nhà trường tổ chức đi thắp hương tại nghĩa trang liệt sĩ, tôi gặp một cán bộ đang đứng thắp hương cho một đồng đội đã hy sinh vì quê cha đất tổ. Tôi và viên sĩ quan này đã có một cuộc trò chuyện rất vui vẻ và tình cờ tôi phát hiện ra người sĩ quan này chính là người lính lái xe trong bài thơ viết về chiếc xe tuần tra không kính của Phạm Tiến Duật.

tieudoixe342 - Kể lại cuộc gặp gỡ với chú bộ đội trong bài thơ Tiểu đội xe không kính

Người cán bộ cho tôi biết, cuộc kháng chiến của dân tộc ta vô cùng ác liệt. Trên trục giao thông Bắc Nam, đó là nơi ác liệt nhất. Bom đạn Mỹ ngày đêm trút xuống những chốt chặn này hòng cắt đứt sự chi viện của hai miền Nam – Bắc. Lúc là bộ đội lái xe tải làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực, thực phẩm, vũ khí … Trên con đường Trường Sơn này. Bom đạn của kẻ thù không còn làm kính ô tô của anh em… Nghe anh kể, tôi càng hiểu rõ hơn những thử thách mà những người lính ngày đêm phải chịu đựng. Nhưng không phải vì thế mà họ rút lui, họ vẫn lặng lẽ lái những chiếc xe không kính này qua các chốt chặn. Họ nhìn đất, thấy trời, nhìn sao đêm, thậm chí cả chim chóc, họ nhìn thẳng về phía trước, nơi giải phóng tương lai của đất nước, con người hạnh phúc, thịnh vượng và tự do. Người tài xế bảo xe không kính cũng bất tiện, nhưng họ vẫn chịu khó chạy xe ngày đêm, hạt mưa, hạt bụi bay ra khiến tóc xanh đen ngả trắng như người già không cần gội cũng cười. tại nhau haha. Ồ! tiếng cười của họ thật nhẹ.

Xem thêm: Trong đoạn thơ trên, đúng là Bác Hồ đã mất, nhưng tại sao nhà thơ vẫn dùng từ thăm và biểu hiện giấc ngủ yên bình? Hãy viết một đoạn văn nêu ý kiến ​​của bạn

Những thử thách ác liệt và bom đạn của kẻ thù khắp nơi đã không lay chuyển được họ. Xe không kính cứ lao vào trận địa, trời mưa thì phải ướt áo. Mưa vẫn rơi nhưng họ vẫn không cần thay quần áo và cố gắng lái xe thêm vài trăm dặm nữa, vượt qua những con đường khốc liệt và bắn phá, đảm bảo an toàn cho chuyến thám hiểm của mình, rồi họ nghĩ mưa sẽ tạnh, gió sẽ tạnh. dừng lại, cuộn, và áo sơ mi sẽ khô nhanh chóng. Khi đọc bài thơ về bộ đội mà không nể nang, tôi cứ ngỡ những gian khổ ác liệt ấy chỉ có ở những nhân vật trong truyện cổ tích, bài thơ mới vượt qua được nhưng đó là những suy nghĩ không tốt của tôi vì đã từng gặp gỡ, trò chuyện với những người lính phi công năm xưa, tôi mới hiểu. Họ luôn nghịch ngợm và láu cá, tiếng bom đạn vẫn ngày đêm nổ bên tai, phá tan con đường tử thần rình rập bên cạnh nhưng họ luôn lạc quan, yêu đời.

Người lái xe kể cho tôi nghe về những cung đường vận chuyển, họ còn được gặp những người đồng đội của mình, có cả những chiến sĩ hy sinh … Những giây phút gặp gỡ, trao đổi ấy, những cái bắt tay qua ô cửa kính vỡ vụn. Để tình cảm của họ trở nên thấm thía hơn thì những bữa cơm trên bến Hoàng Cầm với bát đũa chung, quây quần như một đại gia đình của những người lính lái xe Trường Sơn. Rồi những giây phút nghỉ ngơi trên những chiếc võng đung đưa. Vị cán bộ này còn nói với tôi rằng xe không những không có kính mà còn không có đèn pha, không mui, cốp xe bị trầy xước, những khuyết điểm này không ngăn cản họ tiến lên vì vùng miền. Dòng nam của họ đầy dũng khí và lạc quan, nhưng họ vẫn sống và chiến đấu vì nước vì dân. Cuộc viễn chinh của họ đã góp phần làm nên chiến thắng mùa xuân năm 1975 giải phóng miền nam thống nhất đất nước.

Tôi và người lái xe tạm biệt sau cuộc gặp gỡ này và nói chuyện rất vui vẻ. Cảm phục những người lính lãnh đạo bằng lòng yêu nước, ý chí quật cường, chúng tôi luôn ghi nhớ công lao to lớn của họ. , chúng ta cần cố gắng nhiều hơn nữa.

Nguồn Edufly

Xem thêm: Cuộc đời của Chủ tịch Hồ Chí Minh là nguồn cảm hứng sáng tạo nghệ thuật vô tận. Mở đầu … viết: “Bác ở … Bác ơi …” Và: “… Bác ơi … lòng! …” Những câu thơ trên được trích trong tác phẩm nào? Viết đoạn văn kể về tác giả và hoàn cảnh ra đời bài thơ.