Kể lại nội dung bài hát Ngôi nhà tranh bị gió phá của Đỗ Phủ bằng văn xuôi biểu cảm.

Kể lại nội dung bài hát Ngôi nhà tranh bị gió phá của Đỗ Phủ bằng văn xuôi biểu cảm.

Hướng dẫn

Kể lại nội dung bài hát Ngôi nhà tranh bị gió phá của Đỗ Phủ bằng văn xuôi biểu cảm.

Du Fu là một nhà thơ hiện thực Trung Quốc thời nhà Đường, thời kỳ mà thơ ca và nghệ thuật phát triển mạnh mẽ và đạt được nhiều thành tựu. Đỉnh cao của thơ ca thời này có thể kể đến hai nhà thơ Lí Đạt và Đỗ Phủ, Đỗ Phủ được mệnh danh là thánh thơ và Lí Bạch là tiên nữ. Thơ Lý Bạch thường bay bổng lãng mạn, ngợi ca vẻ đẹp của thiên nhiên đất nước, còn thơ Đỗ Phủ thường nói về hiện thực đầy đau khổ, bất hạnh qua đó ta thấy được phần nào cuộc đời của chính nhà thơ. Một trong những bài thơ tái hiện cuộc đời bất hạnh của ông là bài thơ Bài ca về những mái nhà tranh bị gió phá. Bài thơ như một lời kể chân thực về cuộc đời nhọc nhằn, tủi nhục của ông khi ngôi nhà tranh bị gió thu thổi bay.

Vào một đêm giông bão tháng 8, trời bất chợt đổ mưa, kèm theo những âm thanh khủng khiếp như sấm sét, gió hú. Mái tranh nép mình ở bìa rừng tưởng chừng không thể chống chọi nổi với sức mạnh của cuồng phong, trong phút chốc mái tranh bay lên trời khiến căn nhà trơ trọi, chòng chành. Những mái tranh ngổn ngang khắp nơi, một số bay về phía sông, tỏa ra khắp bờ, một số bay cao và treo cao trên những ngọn cây trong khu rừng xa. Các mảnh bay ra khỏi mương. Để có được căn nhà này, ông phải nhờ đến sự giúp đỡ của bạn bè, những người mong ông được sống yên ổn khi tuổi già sức yếu, nhưng chỉ sau vài tháng một trận cuồng phong đã tước đi sự bình yên hiếm có của ông. Hoàn cảnh của nhà thơ thật đáng thương. Trước tình hình đó, anh rất cần sự động viên, an ủi của bạn bè, hàng xóm. Tuy nhiên, lũ trẻ trong làng thấy Đỗ Phủ yếu nên chạy đến vơ lấy những mảnh còn lại, rồi nhanh chân bỏ chạy, nấp sau lũy tre. Kiệt sức, mệt mỏi, chán nản, anh chỉ biết đứng ôm con khóc. Đọc những câu thơ này, người ta có thể hình dung ra hình ảnh một cụ già quần áo rách rưới, tay chống gậy, bơ vơ nhìn lũ trẻ bay chạy tán loạn. Hình ảnh này gợi cho ta liên tưởng đến sự mâu thuẫn và hỗn loạn của xã hội thời bấy giờ. Đồng thời, chúng ta cũng thấy được sự đồng cảm của tác giả đối với những người vừa làm việc xấu, bởi ông hiểu rằng họ cũng thật tội nghiệp, họ chỉ là nạn nhân của cái xã hội bất công, thối nát bấy giờ.

Xem thêm: Tham luận: bảo vệ môi trường tự nhiên cứu lấy sự sống trên trái đất

Nếu 8 dòng đầu của bài thơ nói lên nỗi bất hạnh và nỗi đau trước sự bất hạnh của những đứa trẻ trước những đau khổ, bất hạnh của anh thì ở khổ thơ thứ ba nhà thơ lại đưa chúng ta về nhà sau trận cuồng phong của anh. Bầu trời đã dịu lại sau những giờ quay cuồng, bầu trời tối đen như mực, và cơn mưa lại hú lên suốt đêm dài:

Hàng rào lâu năm lạnh như sắt

Tôi nằm xuống và đá quần lót của tôi

Đầu giường rò rỉ không rời.

Hạt mưa nặng hạt, mưa không dứt.

Một khung cảnh tăm tối hiện ra trước mắt nhà thơ. Chỗ nào cũng ướt hết, chiếc giường con chị đang nằm giờ cũng ướt đẫm nước, đầu giường cũng ướt chăn, không còn chỗ để nằm. Cả nhà phải trùm lên mình chiếc chăn cũ lạnh như sắt. Nhà thơ ngồi trong căn nhà rách nát mà đau đớn, xót xa, thương vợ con, thương thân đến cuối đời vẫn phải vật lộn với cái nghèo.

Nhưng ở câu thơ cuối cùng, tính nhân văn của anh thực sự bộc lộ ra rất rõ ràng. Trong căn nhà dột nát và khốn khó này, lẽ ra anh có quyền mơ về một cuộc sống ấm no, hạnh phúc cho riêng mình, nhưng trong hoàn cảnh này anh mơ về một ngôi nhà to lớn “nghìn gian” không phải để dành cho anh, mà là để “bao trọn”. thế giới, người nghèo và người nghèo sẽ vui mừng ”. Chúng tôi rất ngạc nhiên trước giấc mơ của anh ấy. Đó là một giấc mơ cho nhân loại. Ông không chỉ nói đến nỗi đau khổ của cá nhân mình, mà qua đó, ông nói đến nỗi đau khổ của tất cả những người nghèo khổ trên thế giới.

Xem thêm: Suy nghĩ về ngôi trường yêu dấu

Chao ôi, ngôi nhà này sẽ đứng trước mắt tôi đến bao giờ?

Còn cái lều của tôi thì hỏng, tôi không chịu được lạnh.

Tôi thấy một tiếng thở dài, một nỗi đau đớn khôn nguôi. Điều này có nghĩa là không chỉ lều của ông bị hỏng mà tất cả các học giả trên thế giới đều phải sống trong những túp lều đổ nát, một tình trạng phổ biến trong xã hội. Khi nào tất cả những người nghèo trên thế giới có thể sống trong một ngôi nhà tiện nghi với hàng nghìn phòng? Ở đây ta cũng thấy được một tấm lòng quan tâm đến con người đến tột cùng, sẵn sàng chấp nhận hy sinh, mất mát để người khác được hạnh phúc, yêu thương người khác nhưng chỉ quan tâm đến bản thân.

Đoạn thơ thể hiện rõ bản chất nhân đạo của nhà thơ Đỗ Phủ. Anh luôn nghĩ đến hạnh phúc của mọi người. Qua bài thơ, ta cũng có thể cảm nhận được lí tưởng cao cả của Người, đó là khát vọng thay đổi chế độ, cải tạo xã hội và xóa bỏ hiện thực đen tối này. Suy nghĩ của nhà thơ làm xúc động và làm ta ngạc nhiên.

Nguồn: Bailamvan.edu.vn