Nàng tiên của tuổi thơ tôi

Đề bài: Cảm nghĩ về một người thân yêu, gần gũi của mình

231dinh - Cô tiên của tuổi thơ tôi

FANTASTIC CỦA CON TÔI

Đối với người khác, người giúp việc chỉ đơn giản là một người làm việc cho họ, không hơn không kém. Nhưng đối với tôi, cô Đào, người giúp việc, là một người rất quan trọng trong ký ức tuổi thơ của tôi.

Cô ấy đã ở bên tôi kể từ khi tôi được sinh ra. Cô ấy là một phụ nữ nhỏ bé nhanh nhẹn. Cô ấy ấm áp và tốt bụng. Trong ký ức tuổi thơ của tôi, cô ấy luôn ở bên cạnh tôi. Mẹ cho con ăn, mẹ đưa con đi khắp nơi, an ủi con khi con khóc, khiến con vui khi con cười. Cô ấy không bao giờ la mắng tôi. Cô ấy luôn dịu dàng với tôi… Ban đêm cô ấy ngủ với tôi, kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích và đưa tôi đến những giấc mơ ngọt ngào. Vào những ngày đó, tôi cảm thấy hạnh phúc và vui tươi. Mỗi lần tôi phạm lỗi với mẹ, mẹ đều cố gắng bao che cho tôi. Những lần tôi bị mẹ mắng, mẹ đều đứng ra can ngăn. Tôi yêu và trân trọng cô ấy rất nhiều. Cô ấy rời quê hương, gia đình để về đây chăm sóc tôi. Cô ấy như một người mẹ thứ hai đối với tôi. Cô ấy vẫn đang cố gắng biến những điều ước thời thơ ấu của tôi thành hiện thực, cho dù có vô lý đến đâu. Mẹ đã cho tôi một tuổi thơ êm đềm đầy bình yên. Nhưng không có gì tồn tại mãi mãi… Cô ấy giống như một làn gió ấm áp mang đến những điều tốt đẹp nhất. Nhưng cơn gió này đến và đi …

Chiều hôm đó khi tôi về đến nhà, tôi chợt nhận ra cô ấy không có ở cửa như mọi khi để chào tôi, một cảm giác lo lắng trào dâng trong tôi. Tôi chạy lên lầu và cô ấy đang nằm trên chiếc giường đơn của mình, khuôn mặt nhăn lại như thể đang đau đớn tột cùng. Cô ấy bị lệch đĩa đệm. Trời đã vào hè, khắp nơi nở rộ những bông hoa màu tím rất đẹp. Tôi yêu những sắc hoa này vô cùng, nhưng trước mắt tôi lúc này, mọi thứ dường như mất đi hết màu sắc dịu mát vốn có. Tôi không biết căn bệnh này như thế nào, nhưng từ cô ấy, tôi có thể cảm nhận được nỗi đau vô cùng. Tôi yêu cô ấy rất nhiều. Bà ngày càng yếu đi, đi lại cũng chậm chạp hơn, các nếp nhăn trên mặt ngày càng rõ. Nhìn cô ấy như thế này tôi đau lòng lắm, dù sao tôi mới 9 tuổi, vẫn chưa thể tự lo cho bản thân, nhưng đó không phải là lý do tại sao tôi lại đứng yên và nhìn cô ấy như vậy. Tôi cố gắng giúp cô ấy tốt nhất có thể. Khi cô ấy làm việc nhà, tôi cũng đến giúp cô ấy, phụ nữ mệt mỏi nằm trên giường, tôi mang nước và thức ăn cho cô ấy. Lần đầu tiên trong cuộc đời nhỏ bé của mình, tôi cảm thấy mình là một người thực sự có ích, giống như tôi đã làm được một điều gì đó rất to lớn cho người mình yêu. Tôi thực sự hạnh phúc và tự hào về bản thân. Nhưng khi nhìn thấy cô ấy đau khổ, tôi chưa bao giờ có thời gian để tự hào về bản thân mình. Tôi bắt đầu dọn dẹp với cô ấy thường xuyên hơn và đó là lúc tôi có thể nói với cô ấy mọi thứ. Những câu chuyện về trường lớp, điểm kém của tôi, cách mẹ tôi mắng khi tôi xấu, v.v. Dường như lúc đó tôi đã kể cho anh nghe tất cả mọi thứ về thế giới nhỏ bé của mình. Và cô ấy chỉ ngồi yên lặng và lắng nghe tôi nói với nụ cười ngọt ngào vẫn thường trực trên môi. Em nhớ anh lắm, nhớ nụ cười như nắng dịu, nhớ đôi bàn tay gầy guộc, nhăn nheo nhưng ấm áp của anh. Đây thực sự là những khoảnh khắc mà tôi trân trọng nhất trong cuộc đời mình. Mùa hè chậm rãi trôi qua mang theo cả một mùa thu dưới bầu không khí của thủ đô này. Dưới tán lá vàng và làn gió thu nhẹ nhàng, tôi cảm giác thời gian như đứng lại, mọi thứ dường như đều mang nét buồn man mác của mùa lá rụng này. Vào lúc đó, một cảm giác sợ hãi bắt đầu len lỏi trong trái tim bé nhỏ của tôi, cảm giác rằng tôi sắp mất đi một người thực sự quan trọng với mình…

Cô ấy lặng lẽ bước ra khỏi cuộc đời tôi. Cô ấy để tôi đi bộ một mình. Cô ấy không còn ở bên tôi như trước nữa. Tôi đã bị tê liệt cảm xúc trong một thời gian ngắn. Sự vắng mặt của anh khiến căn nhà trở nên vắng lặng hơn. Sự vắng mặt của anh khiến tim tôi đau nhói. Sự vắng mặt của nó khiến một đứa trẻ như tôi mất đi những gì quan trọng nhất của tuổi thơ. Nhưng rồi thời gian như một liều thuốc thần, khiến tôi quên đi rất nhiều thứ. Giờ đây, khi lòng tôi đã bình yên, khi tĩnh tâm hơn, hình ảnh người bà ngọt ngào lại hiện về, mang theo những kỉ niệm tuổi thơ được giấu kỹ vào một góc khuất của trái tim. Tôi nhớ những lúc tôi hạnh phúc bên cô ấy, tôi nhớ những lúc tôi giận cô ấy, những lần tôi được sưởi ấm bởi tình yêu của cô ấy … Có lẽ những điều này làm tôi ứa nước mắt khi nghĩ về nó, có lẽ những điều này gợi lên trong tôi buồn và tiếc nuối, nhưng nó cũng an ủi tôi khi tôi đau. Cô ấy bây giờ đang ở một nơi nào đó rất xa mà tôi không thể với tới. Bà ơi, bà có biết bà đã mang gì cho cháu không? Em có biết rằng anh vẫn nhớ em, vẫn tưởng tượng rằng em vẫn ở bên anh không? Nếu có thể, tôi đã gửi cho bạn một lá thư để giúp bạn nhớ lại những năm tháng bạn đã ở bên tôi. Tôi hy vọng bạn nhớ điều đó. Bà ơi, con đã lớn như bà mong muốn, bà ạ. Cô ấy đã hứa sẽ ở bên tôi cho đến khi tôi trưởng thành, sẽ chăm sóc tôi mãi mãi, nhưng tại sao cô ấy lại thất hứa? Bà ơi, có lẽ cháu nên nói điều này từ lâu, nhưng cháu mong rằng vẫn chưa muộn: “Bà ơi, cháu yêu bà” …

Cô ấy bước vào cuộc đời tôi, rồi ra đi, để lại trong lòng tôi những kỉ niệm không thể phai mờ. Cô ấy đến như một người hầu rồi ra đi như một nàng tiên mang lại hạnh phúc cho tôi. Cô ấy đã cho tôi ước mơ, cô ấy cho tôi hy vọng, và giờ cô ấy ra đi, như một sứ giả để hoàn thành sứ mệnh của mình. Cô ấy đã để lại cho tôi những kỷ niệm tuyệt vời. Cô ấy sẽ không bao giờ quay lại nhưng hình ảnh của cô ấy, trái tim tôi đã cất giữ. Tạm biệt, cô tiên thân yêu của tôi!

Nguyễn Uyên Nhi
Học sinh lớp 8 Trường THCS Việt Úc, Hà Nội

Xem thêm: Từ văn bản Chiếu Lôi Đô và Hịch tướng sĩ, hãy nêu ý kiến ​​của anh / chị về vai trò của những người lãnh đạo anh minh như Lý Công Uẩn, Trần Quốc Tuấn đối với vận mệnh đất nước.