Nêu cảm nghĩ về bài thơ Trong đêm vắng lặng của Lí Bạch

Nêu cảm nghĩ về bài thơ Trong đêm vắng lặng của Lí Bạch

Hướng dẫn

Nêu cảm nghĩ về bài thơ Trong đêm vắng lặng của Lí Bạch

Thơ Lý Bạch đầy ánh trăng. Trăng trong thơ ông cũng rất đa dạng, phong phú và thường giàu ý nghĩa. Bài thơ Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh cũng được viết trên cung trăng. Nhưng cũng như một số bài thơ khác, trăng ở đây chỉ là phương tiện để nhà thơ thể hiện một cách nhẹ nhàng và sâu lắng tình cảm của mình đối với quê cha đất tổ. Cái nhìn sâu sắc của Lí Bạch trong việc bộc lộ nỗi nhớ nhà khiến ta tràn ngập tình yêu thương dịu dàng.

Đọc bài thơ gốc:

sẵn sàng để nhìn thấy mặt trăng

Sự nghi ngờ về sương mù vùng cao

Cử chỉ hy vọng đầu tiên đối với mặt trăng

Đầu tư vào quê hương.

Chúng tôi nghĩ rằng đó là một buổi lái thử tuyệt vời. Nhưng không, thơ Lí Bạch là một bài thơ cổ, một câu thơ rất tự do về vần và luật về thanh điệu. Cần lưu ý rằng bài thơ ra đời trong lúc tác giả đang sống lưu vong. Vì vậy, bài thơ được khơi nguồn từ nỗi lòng của một kẻ lữ hành.

Hai dòng đầu của bài thơ gợi tả nhiều hơn:

Đầu giường dưới ánh trăng

Mặt đất phủ đầy sương.

Hai dòng tả cảnh nhưng cũng vẽ nên tư thế của nhân vật trữ tình. Người đọc tự hỏi điều gì đã khiến nhà thơ trằn trọc trở mình, đứng, ngồi, rồi nằm mà vẫn không ngủ được. Đầu giường của tác giả tràn ngập ánh trăng. Trăng che mặt đất ngỡ là sương đêm. Cả hai từ “phân biệt đối xử” (được cho là) ​​đều rất hay. Nó chỉ ra một cảnh thực sự miêu tả trạng thái đau khổ của tâm trí, khơi lại sự lo lắng của con người một chút. Vì vậy, mặt trăng đã đến và không thể được chia sẻ. Chỉ là cho nỗi nhớ da diết hơn, đau lòng hơn này. Tác giả ngắm trăng, nhưng thực ra là đang nhìn về phương xa, vô tận, để tìm chút hương vị quê hương. Hai câu thơ tuy không tả trực tiếp nhưng đã nói lên sâu sắc nỗi niềm của người xa quê.

Xem thêm: Văn biểu cảm về sự vật và con người – Cảm nghĩ về màu sắc của hoa lá quanh em

Cho đến hai câu thơ cuối, nỗi nhớ quê hương thật như nước chảy:

Nhìn vào mặt trăng sáng,

Cúi đầu nhớ quê hương,

Hai hành động tưởng như đối lập nhau nhưng lại được liên kết hài hòa để hướng tới cùng một mục tiêu. Nhân vật trữ tình cố tìm một điều gì đó để xua đi nỗi nhớ. Và có vẻ hạnh phúc khi mặt trăng đến và chia sẻ. Tuy nhiên, “ngước mắt” thấy trăng lên, nỗi nhớ nhung trong lòng tang quyến lại đong đầy. Tình yêu của tác giả đến đây lắng đọng và dừng lại sâu sắc: cúi đầu nhớ quê hương;

Đêm tĩnh lặng mà lòng người tĩnh lặng. Trăng rất sáng, rất đẹp, rất trong, lòng người cũng vậy. Cảnh đẹp nhưng lòng người không thể vui hay nói chính xác hơn là “người buồn có bao giờ vui”. Cảnh vật đè nặng nỗi nhớ, nỗi buồn. Cả hai bài thơ tuy ít chữ, nhưng ý nghĩa vô cùng. Sự đau buồn thuộc về tác giả mà còn của tất cả mọi người. Nó gợi lên sâu sắc tình cảm của những người con xa quê. Nó ủ một cái gì đó lớn lao và đam mê.

Bài thơ của Lí Bạch thật buồn. Nỗi buồn cứ âm ỉ, đọng lại. Đoán xem ai trong chúng ta có thể sống mà không cần về quê hương? Ai xa quê mà không nhớ? Bài thơ của Lý Bôi một lần nữa cho chúng ta một bài học làm người trong cuộc sống. Bài học này thật sâu sắc như những lời triết lí của nhà thơ Chế Lan Viên:

Xem thêm: Bình luận về câu tục ngữ nói xấu gỗ hơn nước sơn

nơi chúng ta ở lại, người dẫn đầu ở lại

Khi chúng ta lấy trái đất khỏi linh hồn.

Nguồn: Bailamvan.edu.vn