Nghị luận về truyền thống uống nước nhớ nguồn của dân tộc.

Nghị luận về truyền thống uống nước nhớ nguồn của dân tộc.

Hướng dẫn

Những câu tục ngữ, ca dao cha ông ta để lại là những bài học, lời khuyên trí tuệ sâu sắc mà cha ông ta muốn truyền lại cho con cháu sau này. Cha ông ta đã để lại nhiều câu tục ngữ nhắc nhở thế hệ sau phải có tình cảm trân trọng, biết ơn những người đã tạo dựng nên thành quả của mình, ắt hẳn chúng ta đều ghi nhớ câu: Uống nước nhớ nguồn. , nó đã trở thành một truyền thống quý báu của dân tộc.

Nói đến cội nguồn là chúng ta nghĩ ngay đến mạch nguồn, mạch núi, từ rừng xuống suối, đến sông rồi đến biển cả mênh mông không bao giờ cạn. Nước ban đầu này là nước ngọt nhất, tinh khiết nhất. Khi chúng ta uống một dòng nước để làm dịu cơn khát của mình, chúng ta phải nghĩ xem nước đến từ đâu. Từ những hình ảnh cụ thể như vậy, các bô lão cũng muốn đề cập đến một vấn đề tổng quát hơn. “Nguồn” có thể hiểu là những người đã tạo ra kết quả vật chất và tinh thần cho xã hội. Và “uống nước” sử dụng và nhận được kết quả này. Câu tục ngữ khuyên chúng ta phải biết ơn những người đã tạo ra cho chúng ta những thành quả trong cuộc sống

Tất cả chúng ta phải khẳng định rằng không có hiện tượng nào không có nguồn gốc, không có kết quả mà không có công của ai đó, mọi thành quả đều có được phần lớn là do chúng ta làm ra. Mọi người làm. Chúng ta không thể tạo ra mọi thứ bằng chính bàn tay và khối óc của mình, vì vậy chúng ta phải nghĩ đến những người đã tạo ra nó. Mặt khác, người tạo ra thành quả phải đổ mồ hôi, công sức, thậm chí phải chịu mất mát, hy sinh. Trong khi đó, người nhận không nỗ lực, vì vậy chúng ta phải được Đây là sự công bằng trong xã hội.

Xem thêm: Em tên là Oanh Liệt …. Dựa vào những lời văn trên, anh / chị hãy viết bài văn theo ngôi thứ nhất, kể về số phận và tình cảm của một chú gà chọi bị bỏ rơi. (Bắt buộc viết phần thân bài)

Khi đánh giá cao thành quả của mình, chúng ta không nên chỉ xem đó là công sức của bản thân mà nên biết rằng có được thành quả như ngày hôm nay phần lớn là nhờ công sức của thế hệ đi trước. Nếu chúng ta biết bày tỏ lòng biết ơn sẽ giúp chúng ta gắn bó với cha anh, với tập thể, tạo nên một xã hội thân thiện và tương trợ. Cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn biết bao nếu truyền thống này được duy trì và tôn trọng. Người sống nhân hậu sẽ được người khác kính trọng, xã hội tôn vinh. Nếu một người sống bất hiếu và quên việc làm, con người trở nên ích kỷ và vô trách nhiệm, họ sẽ bị thế giới chỉ trích, chế giễu, bị gạt ra ngoài lề xã hội và chính lương tâm của họ sẽ lên án họ. .

Phải khẳng định rằng, uống nước nhớ nguồn cũng là đạo lý của dân tộc, là lẽ sống của các thế hệ nên thế hệ sau phải kế thừa và phát huy. trong kho tàng văn học dân gian: “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”, “Uống nước nhớ người đào giếng”, “Ơn giời chẳng đội lốt”, “Người quên công lao, mặc ai. trăm cánh hoa hồng mà không bị hỏng. ”thơm”…

Dù uống nước nhớ nguồn là đạo lý của con người nhưng một số người vẫn đi ngược lại truyền thống này. Sống dưới mái ấm gia đình, có những người con chưa cảm nhận được hết công sức của cha mẹ thì cứ bình tĩnh tiêu xài. để đổi lấy mồ hôi nước mắt của cha mẹ, một số người còn đi xa hơn là ngược đãi những người đã tạo ra họ. Dưới mái trường, nhiều học sinh vẫn đang mất phương hướng. bỏ qua việc học. Đó là gì, nếu không phải là lòng biết ơn đối với thầy cô giáo? Trong xã hội cũng có không ít người vì “uống nước” mà quên “cội nguồn”.

Xem thêm: Bonasus nói: “Vũ trụ có rất nhiều điều kỳ diệu, nhưng điều kỳ diệu nhất chính là trái tim của người mẹ”. Trình bày ý kiến ​​của bạn

Câu tục ngữ không chỉ là lời khuyên, mà nó còn là tín hiệu cảnh báo những ai đã đối xử vô ơn, bất công với những người đã tạo ra thành quả cho mình. Đặc biệt, học được câu tục ngữ này là phải biết ơn, bảo vệ và sử dụng có hiệu quả những gì người khác đã tạo ra. Là những người con, trước hết chúng ta phải biết ghi nhớ công ơn sinh thành, dạy dỗ của ông cha ta. Người mẹ, còn là người học trò, là người biết ơn công ơn dạy dỗ của thầy cô, sự giúp đỡ của lớp, của trường. Sống ở đời phải biết ghi nhớ công ơn sinh thành, dưỡng dục. Chúng ta nên tự hào về truyền thống đấu tranh anh dũng của dân tộc ta. cuộc sống tự do, thanh bình, biết khắc ghi công lao của các anh hùng, liệt sĩ, khi “gồng gánh cơm đầy” mới thấu hiểu nỗi “đắng cay” của người nông dân… Không chỉ biết ơn các bậc tiền nhân, chúng ta còn biết ơn các bậc tiền nhân. phải có ý thức trân trọng, giữ gìn những giá trị mà quá khứ đã tạo dựng bằng mồ hôi, nước mắt và xương máu, tiếp tục phát huy những thành quả đã đạt được. Quốc gia. Để mai sau, đem tài năng của mình xây dựng quê hương, hàn gắn vết thương chiến tranh là cách “đền đáp” quý ​​giá nhất.

Xem thêm: Truyện An Dương Vương và Mỵ Châu – Trọng Thủy phản ánh bi kịch nước mất nhà tan cũng như bi kịch tình yêu. Phân tích tác phẩm, anh / chị hãy làm sáng tỏ nhận định trên

Đồng thời cũng phải biết đấu tranh chống lại những biểu hiện vô ơn “ăn cháo đá bát” thì có lẽ xã hội sẽ tốt đẹp hơn, mọi người sống chan hòa với nhau bằng tình cảm chân thành hơn.

Qua câu tục ngữ, ông cha ta đã đưa ra lời khuyên phải biết ơn các bậc tiền nhân, những người đã tạo nên cuộc sống như ngày hôm nay. Mỗi chúng ta hãy có ý thức tự giác, không nên trở thành những con người vô trách nhiệm với xã hội, hãy sống và làm việc xứng đáng với đạo đức và truyền thống dân tộc, sống chân thành, trọn nghĩa.

Nguồn: Vietvanhoctro.com