Nhận xét về bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu

Đề: Bình giảng đoạn thơ sau trong bài Việt Bắc của Tố Hữu:

Em về rồi anh có nhớ em không … Nhớ ai câu hát thủy chung.

Việt Bắc là một trong những bài thơ hay nhất của Tố Hữu. Ca từ của bài thơ như một bản tình ca về Việt Bắc, quê hương của cách mạng Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp. Ở đó, những bức tranh hùng vĩ, đậm chất sử thi đời thường gần gũi và thân thiết biết bao, được bao bọc bởi thiên nhiên vô cùng tươi đẹp:

Tôi về rồi, bạn có nhớ tôi không

Tôi chắc rằng, tôi nhớ những bông hoa cho anh ấy.

Rừng xanh, hoa chuối đỏ tươi

Ánh sáng mặt trời dao kéo kích thước vượt qua cao.

Ngày xuân mơ rừng hoa trắng

Nhớ người đan nón và chuốt từng đường chỉ.

Tiếng ve kêu rừng đổ vàng.

Hoa hậu em gái tôi đang hái măng một mình

Mặt trăng rừng mùa thu tỏa sáng hòa bình

Ai nhớ chung tình hát ân tình.

Đó là hình ảnh được dệt bằng những ngôn từ nghệ thuật hoàn mỹ, có sự đan xen giữa cảnh và người, giữa hiện thực cuộc sống và tấm lòng của một nhà thơ cách mạng.

phaneds - Bình giảng bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu

Mười câu thơ trên là một phần trong chuỗi 62 câu miêu tả tâm tư, tình cảm của người cán bộ sắp rời Việt Bắc, nơi đã gắn bó suốt 15 năm với bao tình cảm ruột thịt. Bài thơ mở đầu bằng một câu hỏi:

Tôi đã quay trở lại, tôi có nhớ không của bạn.

Nhưng thực sự, hỏi chỉ để hỏi, yêu cầu để tạo thêm lý do để bày tỏ cảm xúc của bạn:

Tôi chắc rằng, tôi nhớ những bông hoa cho anh ấy.

Đoạn thơ có nhịp điệu nhẹ nhàng nhờ các vần được tạo và các thanh ở B (6/8) như một lời ru, một câu thơ không chỉ bộc lộ tâm trạng nghiêm túc của người trữ tình. Đó cũng là lời ngợi ca thiên nhiên và con người Việt Nam | B Bắc. Trong ngôn ngữ Việt Nam, hoa còn mang ý nghĩa tượng trưng về thiên nhiên, về những gì tươi đẹp. Đặt hoa bên cạnh con người là sự tri ân đối với thiên nhiên và con người Việt Bắc.

Ngoài ra, hoa và người trộn và kết hợp với nhau. Nói đến thiên nhiên không thể không nói đến con người và ngược lại, những con người ấy đã ở trong thiên nhiên gần gũi và tươi đẹp.

Bốn câu thơ lục bát còn lại là hình ảnh liên hoàn của con người và thiên nhiên Việt Bắc. Nhiều người gọi đây là bộ tứ quý (xuân, hạ, thu, đông). Nhà thơ kế thừa nghệ thuật tượng hình truyền thống của dân tộc khi miêu tả thiên nhiên. Mỗi câu thơ khắc một hình ảnh cụ thể, nhưng cũng có thể ghép lại thành một bộ liên hoàn.

Hình ảnh đầu tiên:

Rừng xanh, hoa chuối đỏ tươi

Ánh sáng mặt trời dao kéo kích thước vượt qua cao.

Câu thơ mở ra một không gian rộng lớn. Trên nền xanh bạt ngàn của rừng, nổi bật lên hình ảnh những bông hoa chuối đỏ tươi. Nghệ thuật điệp ngữ trong thơ cổ (Cỏ non xanh rì – Cành lê trắng điểm xuyết vài bông hoa – Nguyễn Du) rất hiệu quả. Giữa màu xanh ngút ngàn của núi rừng Việt Bắc, màu đỏ của hoa chuối bỗng gợi sự ấm áp, lan tỏa. Vì vậy, thiên nhiên hùng vĩ này không có gì lạ; ngược lại, gần gũi, thân thiết với mọi người:

Ánh sáng mặt trời dao kéo kích thước vượt qua cao.

Đó cũng là một cách để làm nổi bật các điểm nổi bật rõ ràng hơn cảnh. Ngoài ra, cách trỏ cũng khá độc đáo: bạn chọn điểm càng nhỏ thì sức gợi càng lớn. Vì vậy, câu thơ có sự lấp lánh (ánh nắng) của những hình ảnh, cảnh vật vốn vắng lặng, thậm chí hiu quạnh bỗng sống động, chuyển động – Thơ là nghệ thuật của thời gian. Với những nghệ sĩ tài hoa này, sự sáng tạo của những lớp thời gian và không gian chồng lên nhau không phải là tĩnh, là bất biến mà nó trở thành sức sống thông qua sự tái tạo của các lớp ngôn từ. Rừng xanh, hoa chuối đỏ tươi, Đèo cao nắng dao thắt lưng là một bài thơ như thế.

Hình thứ hai:

Ngày xuân mơ rừng hoa trắng

Nhớ người đan nón và chuốt từng đường chỉ.

Hình ảnh khác nhau. hoạt cảnh đầu tiên, hoạt cảnh thơ thứ hai mở đầu bằng sự định vị của thời gian (Cảnh ngày xuân). Nhưng bản thân thời gian này cũng mở ra không gian:

Mở rừng trắng ngày xuân.

Phép điệp ngữ (mơ / thỏa; trắng / rừng) cùng với hình ảnh hoa mai (trắng) tạo nên một không gian vừa bao la vừa sống động với sự nhộn nhịp, náo nhiệt của thiên nhiên. Nếu ở khổ thơ đầu, nghệ thuật miêu tả của tác giả được điểm xuyết, tìm kiếm những hình ảnh gợi, những mảng màu tươi sáng (hoa đỏ, mặt trời để gợi tả sự chuyển động của cảnh) thì ở đây nhà thơ lại hướng về cái mênh mông của điệp điệp để khám phá lại. sự sủi bọt (ẩn) của thiên nhiên.

Xem thêm: Trình bày những nét chính về phong cách nghệ thuật của Nguyễn Tuân

Trước khung cảnh của không gian bao la và kỳ thú này, nhà thơ hướng mắt về hoạt động có vẻ tỉ mỉ:

.. Người đan nón chuốt từng đường chỉ.

Nhiều ý kiến ​​cho rằng, câu thơ ca ngợi “con người cần cù, chất phác, tài hoa” trong “công việc thầm lặng” của người Việt Bắc. Có ai đó đã nói rằng “dưới ánh sáng của rừng mai mùa xuân, hình ảnh người con gái Việt Bắc hiện ra thật mảnh mai và ngọt ngào”. Bài thơ có hình ảnh này. Con người Việt Bắc trong nỗi nhớ của Tố Hữu là thế. Nhưng đây là hình ảnh thực tế. Trong chuỗi hoài niệm của tác giả, hình ảnh kia chỉ là một gợi nhớ. Câu thơ gợi cảm xúc, điểm nhìn của tác giả hơn là tả thực. Đây là hình ảnh tiêu biểu của đời sống thường ngày Việt Bắc. Đối với nhiều người, nó có thể nhỏ, không đáng nhớ. Đối với một nhà thơ duyên dáng như Tố Hữu, đó là hình ảnh khắc sâu trong tim.

Hình thứ ba:

Tiếng ve kêu rừng đổ vàng.

Nhớ người chị hái măng một mình.

Câu thơ mở đầu bằng âm thanh (tiếng ve), nhưng cũng được định vị bằng thời gian (mùa hè). Câu thơ vừa mang âm hưởng động, vừa mang màu sắc đặc trưng của núi rừng Việt Bắc. Những âm thanh và màu sắc này tạo nên một khung cảnh tưng bừng của thiên nhiên. Nếu chúng ta nói rằng thiên nhiên cũng có một cuộc sống của riêng nó, thì đó quả là một lễ hội của phong cảnh. Vì vậy, trong “lễ hội” này, hình ảnh người chị hái măng không đơn độc mà góp phần tạo nên một bức tranh thơ hoàn chỉnh:

Tiếng ve kêu rừng đổ vàng.

Nhớ người chị hái măng một mình.

Như đã nói, hoa và người Việt Bắc trong thơ Tố Hữu hòa quyện và tôn vinh lẫn nhau. Trong nỗi nhớ này, tác giả dùng ngòi bút của mình để ca ngợi và tôn vinh sự hòa quyện này. Và chính sự đồng điệu này đã tạo nên chất thơ. Vì vậy, không nên suy luận, giàu phẩm chất trứng với các hoạt động, công việc của đời sống thực tế.

Ảnh thứ tư:

Mặt trăng rừng mùa thu tỏa sáng hòa bình

Nhớ ai câu hát ân tình thủy chung.

Đoạn thơ mở đầu bằng địa điểm của không gian và thời gian (rừng thu). Đến đây, chúng ta chú ý đến các kiểu định vị trong các câu thơ trên:

rừng xanh => không gian.

ngày xuân => thời tiết

Tiếng ve kêu => thời gian của anh ấy)

Mỗi câu thơ và cách định vị trên tương ứng với một mùa của thiên nhiên (đông, xuân, hạ). Câu thơ này cũng là một bức tranh thiên nhiên giao mùa (mùa thu). Nhưng có lẽ vì là hình ảnh cuối cùng của bộ tứ và là bài hát cuối cùng của một chuỗi hoài niệm nên các hình ảnh đều trở nên tượng trưng, ​​âm vang cũng bao trùm hơn:

Mặt trăng rừng mùa thu tỏa sáng hòa bình

Còn ai nhớ chung tình hát ân tình.

Không gian mênh mông như một khung cảnh mùa thu huyền ảo của một vần thơ mới:

Nai cao gót lẫn lộn vào mùa.

Lên rừng mùa thu ngàn năm mới.

(Huican)

Bầu trời mùa thu nhuốm màu hoàng hôn

Gió mùa thu trường xa.

Vầng trăng thu phản chiếu bóng làng,

Hỏi người mơ đi đâu?

(Hằng Phương)

Rừng thu Việt Bắc trong thơ Tố Hữu bao la nhưng không hề lạnh lẽo. “Vầng trăng soi chiếu hòa bình” vừa có nghĩa là ánh trăng của cuộc đời yêu thương này, vừa là ý nghĩa của một cuộc đời với ánh sáng ấm áp của niềm tin và tự do. Và, trong cuộc sống ấm áp này, có biết bao tình cảm sâu nặng.

Thơ Tố Hữu là khúc ca của tự do và ân tình cách mạng. Bản thân tình yêu này, đối với nhà thơ, luôn là một khúc ca sâu lắng. Vì vậy, nhà thơ không chỉ cảm nhận và suy nghĩ về sự vận động, mà hát ngợi ca. Bài ca tình yêu thủy chung trong bài thơ Việt Bắc là một bài ca như thế.

Những bức tranh tứ bình về sân khấu và con người Việt Bắc được dệt nên trong ánh sáng của nỗi nhớ da diết. Thông thường, mọi người chỉ nhớ về những gì ấn tượng nhất trong quá khứ, và càng lùi xa thời gian, ấn tượng đó càng trở nên tươi mới và huyền ảo hơn. Hàng loạt phép liên tưởng nhớ (5 chữ) trong bài thơ như sự nối dài của một nỗi nhớ bất tận.

Việt Bắc là một bài thơ hay của Tố Hữu. Ở đó nhà thơ thể hiện tài năng về nhiều mặt của nghệ thuật sáng tạo thơ. Tài năng này được dẫn dắt bởi một giai điệu thơ có hồn. Đoạn thơ trên là một trong những đoạn thơ hay nhất của bài thơ Việt Bắc bởi nó kết tinh một nghệ thuật thơ vừa dân tộc vừa hiện đại trong một làn điệu tha thiết, xúc động.

Xem thêm: Đề kiểm tra giữa kì 1 lớp 5 tiết 1