Nhận xét về nghệ thuật miêu tả người và cảnh của Nguyễn Du trong Truyện Kiều

Nhận xét về nghệ thuật miêu tả người và cảnh của Nguyễn Du trong Truyện Kiều

Hướng dẫn

Nhận xét về nghệ thuật miêu tả người và cảnh của Nguyễn Du trong Truyện Kiều

Cho dù nước chảy như thế nào,

Nhịp nhỏ cuối ghềnh.

bùn bên đường,

Cỏ dại héo úa, nửa vàng nửa xanh.

Nhưng cũng chính nơi cây cầu căng nước chảy, Thúy Kiều gặp Kim Trọng, khi Khada lên ngựa cũng dừng lại ”, tác giả viết:

Dưới chân cầu dòng nước trong vắt

Bên cầu tơ liễu rủ bóng chiều duyên dáng.

Cô nhận ra rằng dưới ngòi bút của nhà thơ, bức vẽ của một cảnh vật hiện ra không hoàn toàn giống nhau. Vì vậy, anh / chị hãy nhận xét về nghệ thuật miêu tả của tác giả.

Thiên nhiên luôn là đề tài gợi nhiều cảm xúc cho thi nhân. Đã có rất nhiều người đã sử dụng thiên nhiên để thể hiện tâm trạng của con người. Ngay với Nguyễn Du, ông đã dùng thiên nhiên để khắc họa tâm trạng nhân vật. Nhưng dưới ngòi bút của ông, bức tranh cùng cảnh không hoàn toàn giống nhau. Trong Truyện Kiều, khi tả cảnh ở lăng Đạm Tiên mà ba chị em Thúy Kiều gặp thời Thanh. Nguyễn Du viết:

Cho dù nước chảy như thế nào,

Nhịp nhỏ cuối ghềnh.

bùn bên đường,

Cỏ dại héo úa, nửa vàng nửa xanh.

Xem thêm: Chủ đề 43 – Trình bày suy nghĩ của bạn về sự tự tin – Phát triển kỹ năng viết chọn lọc 9

Nhưng ở nơi nhịp cầu cùng dòng nước chảy, Thúy Kiều và Kim Trọng đã gặp nhau và khi “khách lên ngựa, người vẫn theo”, tác giả viết:

Dưới cây cầu, hài hước chảy trong suốt

Bên cầu tơ liễu rủ bóng chiều duyên dáng.

Nguyễn Du đều miêu tả cảnh có nhịp cầu, nước chảy nhưng hình ảnh thiên nhiên hiện lên hoàn toàn khác.

Lần thứ nhất là hình ảnh cảnh trở về của ba chị em Thúy Kiều. Khung cảnh này có vẻ ngoài nhỏ hẹp và phảng phất nỗi buồn của số phận:

Cho dù nước chảy như thế nào,

Nhịp nhỏ cuối ghềnh.

Tiếng “wow” của dòng nước, sự “nhỏ bé” của nhịp cầu gợi lên những đường nét của cảnh quan. Dòng nước, nhịp cầu mang một tâm trạng bấp bênh. Nước tình thủy chung, cây cầu thơ mộng như mộng hiện ra làm rung động lòng người, làm dịu đi bao xao xuyến của buổi tiệc. Nhưng lời “thủ thỉ” này cũng là nỗi niềm đau khổ, lo lắng của Thúy Kiều, linh cảm rằng sắp có điều chẳng lành sắp xảy đến với mình. Và chuyện gì xảy ra cũng phải xảy ra: Lăng mộ Đạm Tiên hiện ra:

Nấm đất mè ven đường

cỏ dại héo úa, nửa vàng nửa xanh

Nguyễn Du thật tài tình khi dùng những từ “sè”, “buồn” để miêu tả lăng mộ của Đạm Tiên. Từ đó, người đọc không khỏi hình dung ra ngôi mộ bỏ hoang cao hơn một chút so với mặt đất bên đường và phía trên là đám cỏ lá úa vàng xen lẫn chút xanh tươi còn sót lại. Nhưng những hình ảnh ấy không chỉ tả ngôi mộ của Đạm Tiên mà còn miêu tả tâm trạng của Kiều, trước số phận của một người tài hoa bạc mệnh, một cô gái xinh đẹp nhưng phải sống cuộc đời bất hạnh nơi lầu xanh. Có lẽ tất cả những điều này cũng báo trước một số phận bất hạnh của Kiều.

Xem thêm: Chuẩn bị cho Bài 9: Hợp đồng

Nhưng ngược lại, đó cũng là nơi cây cầu vươn mình, nước chảy. Lần thứ hai này, Thúy Kiều và Kim Trọng gặp lại nhau, cảnh vật mang một không khí ngọt ngào, hoài cổ.

Dưới cầu nước chảy trong veo

Bên cầu tơ liễu rủ bóng chiều duyên dáng.

Cũng trong buổi chiều du xuân, Kiều gặp Kim Trọng – một chàng trai hào hoa phong nhã. Khung cảnh lúc này mang một rung cảm khác: sung sướng, đầy nhớ nhung, không muốn rời xa. “Rộng rãi” là một từ lỏng lẻo, mô tả sự linh hoạt và tốc độ. Cây cầu và làn nước trong vắt, cảnh rặng liễu rũ xuống trong buổi chiều tà như nhân chứng cho câu chuyện tình yêu giữa mỹ nhân và người yêu. Dường như cảnh vật đã trở thành nền thơ, nói lên nỗi niềm lưu luyến của đôi tình nhân trong một mối tình thầm kín, thắm thiết đã chung một nhịp sống cho đến giờ phút chia tay “khách đi, người vẫn theo về”. “Thần tài” đã mang trong mình hình bóng “bản sắc dân tộc đã về quê hương”. Cả hai câu thơ là một bản tình ca bắt đầu cất lên.

Dưới ngòi bút tả cảnh của Nguyễn Du, cảnh trong Truyện Kiều luôn thấm đẫm hồn người, cảnh được nhìn qua tâm trạng; nhuốm màu tâm trạng “Có cảnh không buồn – Người buồn có bao giờ vui. Cảnh thiên nhiên Truyện Kiều luôn nói lên tâm trạng của nhân vật. Chỉ với hình ảnh vầng trăng mà trong những hoàn cảnh khác nhau, nàng đã những tâm trạng khác nhau.Vầng trăng sáng quá như dư, như liêu sau một buổi đi chơi chiều xuân, Kiều cùng lúc phải đối mặt với số phận, định mệnh.

Xem thêm: Phân Tích Bài Thơ Bếp Lửa Bằng Việt – 3 Bài Văn Ngắn Hay Nhất Lớp 9

Gương Nga với những đường nét khác biệt

Nái vàng bóng cây lồng bóng mát.

Trong đêm Kim, Kiều thề rằng trăng cũng sáng, ánh sáng không tỏa mà tụ lại:

Trăng tròn trên bầu trời

Đinh Ninh hai miệng một chữ song song

Trong đêm Kiều ẩn cư với Chu Khanh, trăng lạnh, lạnh, nhạt, mong manh, khô héo:

Đêm đánh dấu sự kết thúc của đêm

Gió từ cây làm lá rơi, trăng soi gương.

Nguồn: Bailamvan.edu.vn