Những suy ngẫm về nhân vật Lão Hạc và ông giáo trong tác phẩm Lão Hạc

Đề: Cảm nhận của anh / chị về nhân vật Lão Hạc và ông giáo trong tác phẩm Lão Hạc của nhà văn Nam Cao

Tác phẩm “Lão Hạc” của Nam Cao được ra mắt độc giả năm 1943. Câu chuyện về số phận bi thảm của người nông dân Việt Nam trước hiểm họa đói nghèo đã để lại niềm xúc động sâu sắc trong lòng tác giả. tập trung vào diễn biến tâm trạng của nhân vật chính – lão Hạc – xoay quanh việc bán chó đã giúp ta hiểu hơn về tấm lòng của người cha nghèo, một con người có nhân cách đáng quý và một thực tế phũ phàng đã bắt những con người lương thiện.

Picture ShortStory 47 300 - Những suy ngẫm về nhân vật Lão Hạc và ông giáo trong truyện Lão Hạc

Chú chó – chú vàng như cách gọi của anh là hình ảnh kỷ niệm duy nhất của đứa trẻ. Hơn nữa, chú Vàng còn là nguồn an ủi cho một cụ già neo đơn. Ông già đút cho nó ăn, chia thức ăn, chăm sóc nó, nói chuyện với nó như một con người. Vì vậy, ý tưởng “chắc mình bán con chó này” trong nhiều lần đắn đo của anh đã không thể thành hiện thực. Nhưng cuối cùng, ông Vàng bị bán với giá năm lạng bạc.

Cậu bé vàng đã được bán! Đó có lẽ là quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời anh. Năm đồng bạc Đông Dương nói trên tượng trưng cho một số tiền lớn, nhất là trong lúc đói khát. Nhưng ông lão không bán lấy tiền, vì “gạo cứ ngày càng nặng” mà một ngày lo “dăm ba lạng gạo”, ông không còn đủ sức. Chú vàng trở thành gánh nặng mà bán được chú rồi lại đau khổ, dằn vặt mình trong tâm trạng trĩu nặng.

Khoảnh khắc “cố vui” không giấu được gương mặt “cười như thánh mà mắt ngấn lệ”. Nỗi đau kìm nén của lão Hạc dường như giải thích cho sự miễn cưỡng của lão, điều này không tránh khỏi làm cho ông giáo được tin có lỗi với lão. Ông giáo hiểu tâm trạng của một người đàn ông phải bán đi đứa con cưng trung thành của mình. Cảm giác ân hận ám ảnh dày vò khiến anh đột ngột biến sắc: “Mặt anh chợt co rúm lại. Những nếp nhăn dính chặt vào nhau, buộc những giọt nước mắt phải tuôn rơi. Đầu của anh ấy nghiêng sang một bên và khuôn miệng của anh ấy gần như trẻ con. Ông già đã khóc… ”. Những tâm sự của một ông lão cả đời lương thiện có lẽ sẽ khiến người đọc rơm rớm nước mắt: “Hóa ra tôi mới tuổi đầu mà đã lừa một con chó”. Bản chất của một con người lương thiện, nhân vật người nông dân nghèo nhân hậu, nhân hậu, lương thiện, vị tha được bộc lộ trọn vẹn trong đoạn văn đẫm nước mắt này. Nhưng không chỉ dừng lại ở đó, lão Hạc còn trải qua những nỗi niềm cay đắng của kiếp người, sự nhận thức về thân phận của một ông lão nghèo cô đơn còn về sự liên tưởng giữa kiếp người – kiếp chó: “Đời người nếu chó. kiếp người khốn khổ, ta chuyển kiếp thành kiếp người, có lẽ sướng hơn một chút… kiếp người như ta ”. Suy cho cùng, việc bán chó cũng xuất phát từ tấm lòng của một người cha yêu thương con cái, luôn tâm niệm vì hạnh phúc và tương lai của con mình. Trái tim này đáng được trân trọng! Hiện thực phũ phàng đã cướp đi đứa trẻ khỏi vòng tay anh, cái đói, cái nghèo tiếp tục cướp đi người bạn của anh, Vàng. Bản thân anh như bị tước đoạt mạng sống sau những biến cố, dù cố gắng “mỉm cười” với khó khăn, dường như anh đã lường trước được cái chết của chính mình. Những lời tin tưởng và số tiền giao cho người chủ để giữ nó lại sau khi bán con chó sẽ là những lời cuối cùng. Kết cục của số phận lão Hạc là một cái chết đã được báo trước nhưng vẫn khiến mọi người bất ngờ và thương cảm. Quyết định tìm đến cái chết bằng mồi chó một cách quyết liệt là giải pháp duy nhất cho lão Hạc, để lão đứng trên bến bờ lương thiện trước vực thẳm của sự tha hóa. Kết thúc bi kịch cũng thực sự là kết thúc những dằn vặt riêng tư của lão Hạc, nhưng để lại nhiều suy ngẫm về số phận của những con người nghèo khổ, tử tế trong xã hội cũ.

Xem thêm: Trong bài thơ “Cảm nghĩ”, Xuân Diệu viết “Là … tình”, và trong “Làm thơ”, Sóng Hồng viết “Là … công lí”. Em hãy bình luận về hai đoạn thơ trên và nêu ý kiến ​​của mình về thơ ca trong cuộc sống hiện nay

Xuất hiện từ đầu đến cuối, nhân vật tôi là người bạn, chỗ dựa tinh thần của Lão Hạc. Suy nghĩ của nhân vật này giúp người đọc hiểu hơn về con người Lão Hạc. Nét đẹp đẽ, cao cả của Lão Hạc thực sự được thể hiện qua nhân vật tôi.

Cái hay của tác phẩm này là tác giả cố tình đánh lừa để ngay cả một người thân thiết, gần gũi với Lão Hạc như ông giáo vẫn có lúc hiểu lầm về lão. Sự thật của nhân vật mà tôi cố gắng tìm hiểu, cố gắng theo dõi để hiểu hết về con người của Lão Hạc. Khi nghe Binh Tư nói Lão Hạc xin thức ăn cho chó, ông giáo vô cùng ngạc nhiên và bối rối “Người đáng kính nay cũng theo Binh Tư đi kiếm gì ăn?”. Đời thật buồn mỗi ngày một “. Chi tiết này đẩy tình huống truyện lên cao trào. Nó đánh lừa những suy nghĩ tốt đẹp của ông giáo và người đọc sang một hướng khác: Một con người giàu lòng tự trọng và nhân hậu, cuối cùng Lão Hạc lại bị tha hóa như thế nào. bằng miếng ăn? Nếu Lão Hạc như thế này thì niềm tin vào cuộc sống của ông giáo sẽ vỡ vụn, chẳng khác gì một đống thủy tinh vỡ.

Nhưng khi chứng kiến ​​cái chết đau đớn dữ dội vì ăn phân chó của Lão Hạc, ông giáo mới thốt lên: “Không! Cuộc sống không nhất thiết phải buồn hay buồn theo một nghĩa nào đó. “Đến đây thì câu chuyện mới mở ra, cho phép dòng tâm tư chất chứa của ông giáo tuôn trào dòng suy nghĩ chân thành và sâu sắc về Lão Hạc và người nông dân …” Chà ! Còn những người xung quanh, nếu chúng ta không cố gắng tìm kiếm và hiểu họ, chúng ta chỉ thấy họ cục cằn, ngu ngốc, xấu tính, xấu xa … tất cả đều bao biện cho điều đó. “Chúng ta độc ác, chúng ta không bao giờ thấy họ thương hại mọi người, chúng tôi sẽ không bao giờ yêu họ. “

Có lẽ đây là triết lý sống xen lẫn những nỗi niềm của Nam Cao. Trong cuộc sống, cần có một trái tim biết rung động, biết chia sẻ, biết yêu thương đùm bọc người khác, biết nhìn người xung quanh và biết nhìn bằng con mắt yêu thương.

Đối với Nam Cao, con người chỉ xứng đáng với danh hiệu là con người khi biết đồng cảm với những người xung quanh, biết phát hiện, biết trân trọng và nâng niu những điều đáng quý, đáng thương. Muốn vậy, bạn phải biết đặt mình vào hoàn cảnh cụ thể của người khác để hiểu rõ về họ và thực sự thông cảm với họ.

Câu chuyện được kể ở ngôi thứ nhất, nhân vật của tôi là người trực tiếp kể lại toàn bộ câu chuyện, nên cảm giác như một câu chuyện thực tế ùa xuống trang. Qua nhân vật tôi, Nam Cao đã bộc lộ đầy đủ nội tâm của mình.

Đau đớn, xót xa nhưng không bi lụy mà luôn tin tưởng vào con người. Nam Cao không bao giờ khóc vì nỗi vất vả, nghèo khó của chính mình mà ông khóc vì tình người và kiếp người. Khó có thể phân biệt được đâu là nước mắt của Lão Hạc, đâu là nước mắt của ông giáo sư: khi bâng khuâng, khi nức nở, khi khóc thầm, khi bật khóc. Cả những giọt nước mắt cũng ẩn trong nụ cười: Cười nhiệt thành, cười nhẹ, cười khụ khụ, cười như thánh …

Việc tác giả bắt chước nhân vật Tôi làm cho lời kể linh hoạt, lời kể chuyển động đến mọi ngóc ngách của không gian và thời gian, kết hợp giữa kể và miêu tả, hồi tưởng với bộc lộ cảm xúc trữ tình, triết lí sâu sắc. …

Truyện ngắn Lão Hạc là tác phẩm của mọi thời đại, bi kịch đời thường đã trở thành bi kịch muôn thuở. Những người cao thấp đều được đưa vào tác phẩm. Qua nhân vật tôi, tác giả gióng lên một hồi chuông báo động: Hãy cứu lấy con người, bảo vệ phẩm giá con người trong dòng đời đang sẵn sàng xóa nhòa lẽ sống và luân thường đạo lý. Vì vậy chúng ta nên đặt nhân vật của tôi ở một vị trí tương xứng hơn khi tìm hiểu tác phẩm.

Nguồn Edufly

Xem thêm: Viết bài văn nêu cảm nghĩ của em nhân dịp Thăng Long – Hà Nội sắp tròn 1000 năm tuổi