Nỗi Lòng Người Xa Quê – Nghị Luận Ngữ Văn 7

Nỗi Lòng Người Xa Quê – Nghị Luận Ngữ Văn 7

Hướng dẫn

Chúng ta đã từng biết đến và đồng cảm với tấm lòng của những người phải xa quê hương, chứa chan tình yêu quê hương đất nước trong thơ Đường của Lý Bạch, Đỗ Phủ, Hạ Tri Chương, .., ở Việt Nam không lâu. còn có một nghệ sĩ do hoàn cảnh riêng và yêu cầu của công việc cách mạng phải rời quê hương miền Bắc vào Nam sinh sống hàng chục năm là nhà văn Vũ Bằng – một nhà văn nổi tiếng trước Cách mạng tháng Tám năm 1945 của ông. tấm lòng yêu quê hương của ông đã được ông thể hiện trong bài văn đặc biệt – bút ký Thương nhớ mười hai, trong đó tiêu biểu là đoạn trích “Mùa xuân của tôi”.

Đoạn trích “Mùa xuân của tôi” là một phần trong bài văn dài có tựa đề “Tháng giêng trăng non rét mướt”, mở đầu cho “hồi ức tuổi mười hai” của nhà văn Vũ Bằng. Đoạn trích tái hiện khung cảnh thiên nhiên và không khí mùa xuân của Hà Nội và miền Bắc qua nỗi nhớ xa quê của một người. Vì đây là một đoạn trích trong một bài văn nên không có bố cục hoàn chỉnh của một tác phẩm. Tuy nhiên, đọc bài Mùa xuân của tôi, chúng ta vẫn hiểu và ngẫm được những tâm tư, tình cảm của tác giả trong ba đoạn văn nhỏ:

Đoạn mở đầu: từ đầu đến “… cơn sốt mùa xuân”; Con người ta say đắm gắn bó với thanh xuân là một lẽ tất yếu và tự nhiên.

Đoạn thứ hai: từ “Tôi thích dòng sông xanh…” đến “… mở hội”: Không khí và trang trí mùa xuân ở Hà Nội, miền Bắc.

Đoạn ba: từ “Đẹp quá…” cuối bài: Cảnh sắc, mùa xuân miền Bắc sau rằm tháng Giêng.

“Mùa xuân của tôi – mùa xuân Việt Bắc, mùa xuân Hà Nội…”. Mở đầu đoạn văn thứ hai, nhà văn Vũ Bằng nhớ về quê hương bằng câu hò vè như reo vui. Để rồi, qua dòng hồi tưởng của anh, cảnh vật và không khí ngày Tết – mùa xuân Hà Nội – hiện lên thật đẹp, thật vui, thật quyến rũ, thật đáng nhớ. Báo hiệu cho mùa xuân đến là: “Mưa ngâu, gió mát, có tiếng chim én kêu trong đêm xanh, có tiếng trống chèo vang vọng làng xa, có khúc tình ca…”. Mưa kiểu gì là mưa xối xả? Một bản tình ca là gì? Mưa xối xả là mưa phùn, hạt nhỏ, mưa xuân ẩm ướt kéo dài. Tình ca là khúc tâm tình, khúc hát của trai gái yêu nhau … Trước khung cảnh mùa xuân ấy, nhà văn Vũ Bằng – người tha hương – nhớ về những kỷ niệm xưa, như sống lại. kể câu chuyện với chất trữ tình đằm thắm. Đó là “Người tình cảnh … khoác áo lông, mở cửa tẩu thoát ra ngoài … mà không uống rượu mạnh, say khướt từ trong lòng … cuộc đời!” “. Đó là “Tôi không thể đứng yên. Nhựa cây căng tràn như máu từ chồi non của nai … “. Nào là” Có xuân về, lòng người cũng như trẻ lại, đập mạnh hơn … Cũng giống như những con vật nằm trong mái ấm. khỏi rét, khi nắng về, chúng bò ra múa kiếm. Đến ăn, anh cũng “sống lại” và khao khát tình yêu. Ra ngoài thấy ai cũng muốn thương, về đến nhà lại thấy thương… ”Có thể nói, đối với mùa xuân của quê hương, nhà văn Vũ Bằng đã dành một tình yêu tha thiết, nồng nàn. Anh đã vẽ nên bức tranh của chính mình khi còn sống ở Hà Nội với biết bao mỹ từ và ví von, Như thể trước mùa xuân anh hóa thành muôn loài cây cỏ để tắm suối, tận dụng mọi sức sống của mùa xuân. để phát triển, trẻ hóa với mùa xuân. Văn xuôi, tuy viết theo kiểu ngẫu hứng, nhưng cũng giống như một bài thơ trữ tình mà ở đó, cái tôi của người viết trở thành một nhà thơ đa cảm, tha thiết, đồng cảm. Dấu tích của Cảnh xuân Hà Nội và Nỗi nhớ quê hương của Vũ Bằng là hình ảnh một gia đình người Hà Nội tổ chức tiệc đón xuân, cầu mong tổ tiên trở về vui xuân cùng con cháu: Hương trầm, đèn cầy và đèn cầy. , và nhất là không khí sum họp êm đềm của gia đình, trên kính dưới nhường, trước những bàn thờ Phật, bàn thờ thiêng, bàn thờ tổ tiên khiến lòng tôi ấm áp đến lạ… ”. Cảnh sắc mùa xuân không chỉ hiện lên với vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn mang vẻ đẹp của tình đời con người. Đó là nét văn hóa truyền thống của thủ đô Hà Nội, của miền Bắc, của Việt Nam, của quê hương chúng ta.

Xem thêm: Bài văn phân tích ngắn gọn lớp 7 3

Cảm nhận và ngợi ca quê hương đất Bắc vào mùa xuân với đoạn văn phóng khoáng vừa tả vừa kể, tả để biểu cảm, ngòi bút của Vũ Bằng dường như không muốn dừng lại. Vì vậy, sang đến đoạn ba, ông tiếp tục khẳng định: “Đẹp quá, mùa xuân – mùa xuân của Hà Nội thân yêu, của Việt Bắc thân yêu”. Sau đó, cảm xúc và sức mạnh của lông như lắng xuống và bình tĩnh lại. Người viết nói: “Đó là mùa xuân mà tôi yêu thích nhất, nhất là sau ngày rằm tháng Giêng…”. Đến đây, người viết lại phát hiện ra một vẻ đẹp khác của mùa xuân đất Bắc. Đó là vẻ đẹp của sự thức tỉnh, của đất trời, của cỏ cây đơm hoa, kết trái. “Những cành đào đã héo đi một chút, nhưng nhụy vẫn còn phong, cỏ chưa xanh mà… thơm mùi nước hoa man mác… mưa xuân đã bắt đầu thay mưa phùn… Trên luống hoa huệ. những bông hoa, một vài chú ong cần mẫn chạy xuống tìm nhụy… mọi người bắt đầu trở về với bữa cơm đơn sơ… Tết cũng tạm dừng để nhường chỗ cho cuộc sống bình yên thường ngày… ”. Những hình ảnh thiên nhiên ngày rằm tháng Giêng không rực rỡ và tươi sáng như ngày Tết, nhưng lại như lắng đọng, tích tụ và chắt lọc sức sống của mùa xuân để tiếp tục vòng tuần hoàn kì diệu của cuộc sống con người và đất trời. Trong đoạn văn này, cái tôi của nhà văn không trực tiếp xuất hiện. như đoạn văn trên, nhưng đang nằm nhìn ra ngoài cửa sổ… để ngưỡng mộ, nhớ nhung và mong muốn ngày mai được trở về quê hương, gặp lại đất khách quê người mùa xuân. Phía bắc. Từ tình yêu cội nguồn, yêu quê hương đất nước, tình yêu quê hương đất nước của nhà văn Vũ Bằng mỗi lúc một sâu đậm hơn. Từ, ngữ và các phép tu từ ngày càng được trau chuốt, vừa chính xác vừa mang đậm phong cách văn chương rất tài hoa, phóng khoáng của tác giả.

Xem thêm: Giải thích câu tục ngữ: Ao sâu nuôi cá.

Có thể nói, chỉ qua đoạn trích ngắn Mùa xuân của tôi, người ta có thể hiểu và đồng cảm được tấm lòng của nhà văn Vũ Bằng đối với quê hương, đất nước, cảnh sắc thiên nhiên, không khí mùa xuân Hà Nội và trong vùng. , tái hiện trong nỗi nhớ da diết của một người xa quê. Như vậy, bài văn đã thể hiện một cách chân thực, cụ thể tình yêu quê cha đất nước, yêu cuộc sống và tâm hồn tinh tế, nhạy cảm cùng ngòi bút tài hoa của tác giả. Và qua đây, người ta phần nào hiểu được giá trị của tập tùy bút Thương nhớ mười hai nổi tiếng của Vũ Bằng đúng như lời Tô Hoài đã nhận xét: “Thương nhớ mười hai là một nét anh hùng của đời người”. Đọc bài văn của Vũ Bằng, chúng ta nhớ đến hai bài văn tế: Một thứ quà của lúa non: Cốm (Thạch Lam), Sài Gòn mà tôi yêu (Minh Hương), ở một khía cạnh nào đó, hai chiếc lông vũ ở đây Trên đây cũng là nét anh hùng của tấm lòng của nhà văn đối với cuộc sống. Bút pháp cá nhân hóa là văn xuôi trữ tình vô cùng thú vị…

Xem lại bình luận về tình yêu bền bỉ và bền chặt

Nguồn: Bailamvan.edu.vn