Nói về một người bạn thân đáng nhớ

Nói về một người bạn thân đáng nhớ

Hướng dẫn

Kim Dinh’s Gift

Nhà anh ấy ở cạnh nhà tôi, trong khu chung cư. Gia đình tôi mới chuyển tạm về đây trong thời gian chờ xây nhà Quận 5 hoàn thiện. Anh ấy học cùng lớp với tôi. Và tôi chưa bao giờ cảm thấy thân thiện với anh ấy mặc dù tôi gặp nhau hàng ngày ở lớp và ở nhà. (Nói về một người bạn thân)

Tôi đã từng ghét điều đó. Thậm chí là rất ghét. Vì mẹ tôi thường so sánh tôi với bà. “Nhìn này Kim Định, học hành khó quá, nhưng tốt lắm. Còn mình học không tốt.”. Hoặc một cái gì đó giống như “Các nghiên cứu đều tốt. Học không giỏi thì học làm gì? Bạn nên xem Kim Định học hỏi rằng “. Nhiều lần, mẹ tôi tức giận vì thành tích kém cỏi của tôi: “Kim Định học tốt ở trường và được phép sang Australia thăm. Cô giáo chủ nhiệm vừa gọi điện cho mẹ tôi để kể về thành công của cậu ấy. Tôi cảm thấy xấu hổ”.

Đôi khi tôi chỉ ước cô ấy không học cùng lớp với tôi hoặc ở ngoài thế giới này để mẹ tôi không phải so sánh chúng mỗi ngày. Tôi không trách mẹ tôi. Mẹ tôi yêu tôi và rất thương tôi. Mẹ luôn mong tôi học thật giỏi để sau này có thể gây dựng cơ nghiệp vững chắc thay cho bố mẹ. Và tôi chỉ thích chơi, không thích học.

Tôi ghét nó, tôi làm đủ trò để quan tâm. Một lần, khi anh ấy vừa về đến nhà, tôi đã lén mang giày của anh ấy và bỏ vào thùng rác. Đôi giày rách rưới, bẩn thỉu đó không còn nữa. Khi trở ra, anh ấy không tìm thấy giày của mình nên nhìn rất khó hiểu. Tôi ngừng cười. Anh ấy đã hỏi tôi :

Xem thêm: Đề 19: Viết bài văn nghị luận về đức tính trung thực của con người – Văn mẫu lớp 7

“Anh giấu giày phải không?

Tôi bực bội trả lời.

– Vứt nó. Trong thùng rác này. Rip và đi.

Mắt anh đỏ hoe. Anh ta lại lấy đôi giày của mình ra khỏi thùng rác, và không nói một lời, anh ta bỏ chúng vào trong nhà. Tôi đã thất vọng.

Một lần khác, trong lúc đợi anh ấy ra cửa, tôi tạt cả chậu nước vào người. Anh ngạc nhiên vì lạnh. Anh ấy nhìn tôi. Đôi mắt anh lại đỏ hoe, anh không nói gì và rời khỏi nhà. Tôi lại thất vọng.

Tôi muốn làm anh ấy tức giận nhưng anh ấy không giận. Anh ấy không bao giờ la mắng tôi hay nói với mẹ anh ấy về những hành vi sai trái của tôi. Nhưng mẹ biết tất cả mọi thứ. Qua khung cửa sổ, cô ấy đã chứng kiến ​​tất cả những hành vi sai trái của tôi. Tôi chỉ biết thở dài thất vọng cho con gái mình. Cô ấy cũng không quát mắng tôi vì cô ấy biết tôi nói đùa, không ác ý.

Một buổi sáng vừa mở cửa, tôi đã thấy Kim Định đứng ở cửa, vẻ bối rối. Tôi nhìn anh ta một cách uể oải và hỏi:

– Tại sao anh lại ở đây?

Anh ấy ngập ngừng chìa ra trước mặt tôi một chiếc hộp:

– Tôi mua cho Kim Anh. Một con chim Kiwi. Tôi vừa ở Úc đêm qua.

Bầu trời. Anh ấy gọi điện trực tiếp cho tôi. Bạn có một món quà cho tôi? Tôi hoang mang quá, không biết phải làm sao trong tình huống này. Tôi chỉ biết đưa quà rồi lặng lẽ đóng cửa không nói lời cảm ơn. Sau cánh cửa, Kim Đỉnh mỉm cười.

Xem thêm: Bài thơ Nam quốc sơn hà (Sông núi nước Nam) giúp em cảm nhận như thế nào về lòng yêu nước và lòng tự hào dân tộc của cha ông ta?

Tôi yêu những chú chim Kiwi và ước tôi có một chú chim Kiwi bằng bông. Mấy lần tôi đòi mẹ mua cho nhưng mẹ không cho. Tôi cũng không biết Kim Định làm sao mà biết được.

Tôi mở hộp quà. Đó là một chú chim Kiwi rất dễ thương. Tôi chết lặng suy nghĩ. Tôi ghét anh ấy vô cùng, trêu chọc anh ấy rất nhiều, vậy mà anh ấy không lừa dối tôi, thậm chí anh ấy còn mua cho tôi những món quà đắt tiền. Kim Định quả là một người hào hiệp. Anh ấy hiểu tôi và sẵn sàng tha thứ cho mọi lỗi lầm của tôi. Tôi chợt nhớ Kim Định đã từng nói “chăm ngoan học giỏi để mai sau thành người tốt”.

Tôi rất xin lỗi. Tôi thấy mình thật ích kỷ, chỉ nghĩ đến bản thân mình. Cảm thấy nhỏ mọn, không biết yêu thương, cảm thông hay chia sẻ khó khăn với người khác. Tôi sẽ cảm ơn Kim Định. Chắc chắn. Kim Định luôn nghĩ đến tôi dù tôi không tốt với anh ấy. Tôi không thể để mẹ tôi thất vọng. Tôi phải học tập tốt hơn. Con phải như Kim Định để mẹ vui lòng.

Hôm sau, theo lời mẹ, tôi từ hôn nhà Kim Định. Tôi cảm ơn anh ấy về món quà và muốn được anh ấy dạy dỗ. Kim Định cười vui vẻ đồng ý.

Kim Định học giỏi thật. Bài tập nào anh ấy cũng giải được. Anh ấy cũng viết rất tốt. Giờ tôi mới biết, Kim Định thường ghi lại những cảm nhận của mình về cuộc sống xung quanh, ghi lại những suy nghĩ và sử dụng nó như những bài tập làm văn. Không có gì ngạc nhiên khi anh ấy đạt điểm cao nhất trong mọi bài luận trong lớp.

Xem thêm: Tuyển tập những bài văn mẫu lớp 7 hay nhất

Năm đó, nhờ có Kim Định siêng năng hướng dẫn học tập nên tôi đã tiến bộ rất nhiều. Cuối năm em đạt từ học sinh trung bình khá lên học sinh giỏi. Nhận ra điều này làm cho mẹ tôi rất hài lòng. Tôi nhận ra vai trò của nỗ lực và ý nghĩa của tình bạn. Kim Định đã giúp tôi thấy được niềm tin vào tình yêu cuộc sống, giúp tôi kiên trì trong học tập và không ngừng nỗ lực hoàn thiện bản thân.

Năm sau, gia đình tôi chuyển đến một ngôi nhà mới. Đầu năm học, tôi cũng không còn học cùng lớp với Kim Định nữa vì nó được tuyển thẳng vào trường chuyên của thành phố. Lâu rồi tôi không gặp Kim Định.

Tôi sẽ trân trọng món quà ý nghĩa này mãi mãi. Mỗi khi tôi nhìn con chim Kiwi, tôi lại nghĩ đến nó. Cảm ơn Kim Định. Cảm ơn mẹ. Nhờ sự tha thứ của mẹ, Kim Định nhận ra mình là người có ích và cần phải sống tốt hơn.

Nguồn: Bailamvan.edu.vn