Phần 4 Đề 3: Tả một cô giáo mà em thích.

Phần 4 Đề 3: Tả một cô giáo mà em thích.

Hướng dẫn

“Mẹ ở trường là cô giáo yêu thương con vô bờ bến, dạy dỗ con từng ngày…” Lời bài hát thân thương vang lên bên tai tôi biết bao yêu thương, biết bao dấu ấn không thể phai mờ về hình ảnh người thầy mà tôi kính yêu – Giáo sư Cloud, người đã sớm dạy tôi cách ăn cắp sách ở trường.

Rời xa vòng tay yêu thương của mẹ, ngày đầu tiên đi học ấy tôi đã khóc. Bất chợt một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai tôi, êm ái như thật

sự ngọt ngào của người mẹ và một giọng nói trầm ấm cất lên: “Hãy đến, đi với tôi và các bạn của tôi!”. Tôi quay lại và nhận ra một khuôn mặt dịu dàng đang nhìn tôi, mỉm cười đầy yêu thương. Hình ảnh đầu tiên của tôi về cô ấy thật ấm áp và thân thương. Dù đã 40 tuổi nhưng trông cô vẫn rất trẻ trung. Cô giáo của tôi có dáng người mảnh khảnh, mái tóc dài đen óng ả càng khiến cô thêm quyến rũ. Cho đến nay tôi đã hiểu tại sao nó có tên là Cloud. Tôi yêu cô ấy, tôi yêu mái tóc đen nhánh của cô ấy và tôi yêu nó đến nỗi cái tên mang đến cho chúng ta cảm giác nhẹ nhàng và phiêu du. Những người có khuôn mặt trái xoan được cho là đẹp. Nhưng thầy tôi không có khuôn mặt đó, nhưng tôi vẫn thấy thầy đẹp trai như thường. Khuôn mặt bầu bĩnh tạo nên một vẻ đẹp mềm mại, nhân hậu mà ai gặp lần đầu cũng cảm thấy dễ gần, dễ mến. Chiếc mũi nhỏ, không cao nhưng đủ thanh tú để tạo nên nét riêng. Đặc biệt, tôi yêu nhất đôi mắt của cô ấy. Đôi mắt to tròn, đen láy của cô vẫn ánh lên tình yêu thương và sự quan tâm vô bờ bến. Hai hàng mi dài nhưng không cong khiến ánh nhìn trở nên trìu mến và dịu dàng hơn. Người ta nói “Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn” quả không sai. Chỉ cần nhìn vào đôi mắt biết nói của cô giáo May, chúng tôi đã hiểu cô muốn gì và đang nghĩ gì. Đôi mắt hướng ta đến những tia tri thức mới của nhân loại, đôi mắt động viên từng bước đi của những chồi non, đôi mắt nghiêm khắc nhưng bao dung trước những lỗi lầm của những đứa học trò nghịch ngợm. Đôi mắt ấm áp đã sưởi ấm trái tim tôi trong ngày tựu trường và cả những năm tháng tiểu học tươi đẹp.

Mỗi ngày đến lớp, tôi lại gặp cô trong tà áo dài thướt tha, duyên dáng. Tôi thích nhất nhìn thấy cô ấy trong bộ áo dài tím Huế. Quê anh ở miền quê thơ mộng này và có lẽ chính màu sắc này đã làm cho tình thầy trò tôi thêm yêu và đậm đà hơn.

Xem thêm: Kể diễn cảm câu chuyện Thánh Gióng

Thật thú vị khi nghe bài giảng của anh ấy! Giọng Huế nhẹ nhàng. ngọt ngào, ấm áp, lắng nghe từng lời, từng chữ. Dù những bài tập đọc đầu tiên chưa hiểu từng câu, từng chữ nhưng qua giọng đọc của thầy, lũ trẻ chúng tôi không khỏi sững sờ. Hấp dẫn nhất vẫn là những giờ kể chuyện. Cô ấy đã kể cho chúng tôi nghe rất nhiều câu chuyện cổ tích thần kỳ. Khi đó, chúng tôi như lạc vào một thế giới cổ tích với bao điều kỳ thú chưa có trên thế giới này. Chúng tôi đã tìm thấy công chúa, hoàng tử, Đức Phật và nàng tiên. Cô ân cần chỉ cho chúng tôi cái hay, cái tốt, cái thiện của những câu chuyện dân gian này. Đôi khi bà kể chuyện tiếu lâm, chuyện Trạng Quỳnh. Sau mỗi câu chuyện, thầy trò cùng cười. Lúc đó, tôi thấy cô giáo của mình trẻ ra rất nhiều. Hãy nhớ rằng, chủ đề tồi tệ nhất của tôi ngày hôm đó là luyện viết. Bản tính lầm lì, ham chơi khiến tôi thực sự khó chịu khi phải ngồi hàng giờ chỉnh sửa từng con chữ phức tạp nét đậm, nét nhạt. Cô ấy đã nỗ lực hết mình để giúp tôi cải thiện. Không một lời trách móc hay dọa nạt, cô ân cần giúp tôi từng nét bút. Ngoài giờ học, cô còn chăm chỉ đến nhà dạy tôi viết văn. Chúng tôi được biết, gia đình chị không mấy êm đềm, chồng đi làm ăn xa, một mình chị vừa dạy dỗ vừa chăm sóc hai con nhỏ. Tôi cảm thấy rất tội lỗi vì vì tôi mà bạn phải cố gắng hơn. Bây giờ, bất cứ khi nào ai đó khen tôi viết tay đẹp, tôi đều nhớ đến và cảm ơn họ rất nhiều. Lòng yêu nghề, tận tụy với học sinh thân yêu là một trong những yếu tố để cô giáo May nhiều năm liên tục là giáo viên dạy giỏi cấp thành phố. Hơn hết, năm ngoái, cô giáo May đã được tặng danh hiệu Nhà giáo ưu tú. Tôi cảm thấy thực sự hạnh phúc. Có lẽ bạn đã hiểu tại sao?

Năm nay tôi bước vào lớp năm, năm cuối cấp 1, năm cuối tôi vẫn gặp cô đều đặn mỗi khi đến trường. Tự nhiên tôi thấy sợ tốc độ lúc đó trôi qua. Au cũng là một cảm giác hoàn toàn bình thường khi người ta sắp phải rời xa người mình vẫn yêu. Nhưng, tôi thầm nghĩ rằng dù có đi đâu, làm gì thì những thứ eo hẹp nhất cũng không thể bỏ lại được. Tình cảm mà tôi dành cho cô giáo May cũng vậy.

Theo Bailamvan.edu.vn

Xem thêm: Mô tả cảnh trường học của bạn cho một người bạn