Phân tích 8 câu thơ đầu của bài thơ Việt Bắc.

Phân tích 8 câu thơ đầu của bài thơ Việt Bắc.

Hướng dẫn

Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, Hiệp định Giơnevơ được ký kết, tháng 10 năm 1954, các cơ quan Trung ương Đảng và Chính phủ rời chiến khu Việt Bắc trở về Hà Nội. Nhân sự kiện lịch sử này, Tố Hữu đã sáng tác bài thơ Việt Bắc, miêu tả cuộc đổ vỡ lịch sử với tình cảm thủy chung, son sắc. Tình yêu này được thể hiện trong những câu thơ sau:

“Anh về rồi, em có nhớ anh không

Mười lăm năm mặn nồng

Anh có nhớ em khi em về không?

Nhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn.

Bên cồn vắng tiếng ai.

Bực bội trong bụng, đi lại không yên.

áo chàm chia tay

Chúng tôi đã nắm tay nhau, chúng tôi không biết phải nói gì “

Câu thơ chứa đầy một nỗi nhớ dường như không thể kìm nén được vụt qua ngòi bút thành những dòng thơ. Lên đến bốn chữ cái “Cô” Trong một bài thơ tám câu, chắc hẳn nỗi nhớ này rất da diết và sâu lắng. Đó là nỗi nhớ quê hương cách mạng của một thời gắn bó với mảnh đất thiêng liêng đầy ắp kỷ niệm này, là nỗi nhớ về tình yêu, tình nghĩa thủy chung.

Khúc dạo đầu đề cập đến nỗi nhớ về đạo lý Việt Nam, cảnh chia tay u uất trong nỗi nhớ, người ở lại hỏi người ra đi cũng một nỗi nhớ, người ra đi đáp lại nỗi nhớ riêng. Tố Hữu thể hiện nỗi nhớ quê hương cách mạng bằng giọng hát đối đáp nam nữ ngọt ngào, tha thiết trong ca dao. Bài hát này thấm nhuần nguyên tắc của tình yêu chung thủy:

Xem thêm: Nêu và phân tích bài thơ Bánh trôi nước của Hồ Xuân Hương

“Anh về rồi, em có nhớ anh không

Mười lăm năm mặn nồng

Em có nhớ anh khi anh về không?

Nhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn.

Nghe như tiếng đàn, phảng phất âm hưởng của thơ Kiều, hai dòng đầu gợi cho ta liên tưởng đến một câu thơ trong Truyện Kiều:

Mười lăm năm này biết bao nhiêu tình yêu “

Việt Bắc hỏi nhà điều hành xem khi trở về có còn nhớ đến anh không. Có còn nhớ tình cảm nồng nàn, thắm thiết suốt mười lăm năm gắn bó. Nhìn cây có nhớ núi, trông sông có nhớ nguồn không? Bốn câu thơ nhưng thực ra là hai câu hỏi tu từ. Lời nói của người ở thực là lời nói của người sẽ thể hiện đạo lý truyền thống Việt Nam là bản chất tốt đẹp của dân tộc ta. Không chỉ nói mà phải nhắc nhở mọi người, hãy ghi nhớ vì đạo lý này rất thiêng liêng, rất đáng quý, cần phải giữ gìn và phát huy.

Trọng lượng của con sâu là bao nhiêu trong “mười lăm năm mặn nồng chân thành“, duyên gì khi”Nhìn cây nhớ núi, nhìn sông nhớ nguồn.“Bốn câu với bốn từ”tôi”bốn lá thư”“Thấm quýt và chữ ‘ta’, làm nên đạo lý ân tình của người Việt Nam trở thành sợi dây chung xuyên suốt bài thơ Việt Bắc, trở thành chủ đề bao trùm của tác phẩm.

Xem thêm: Gậy tre, cọc tre chống lại sắt thép của quân thù. Tre xung phong đánh xe tăng và đại bác.

Sau bài hát mở đầu là cảnh tiễn biệt đầy tiếc thương trong nỗi nhớ nhung của cả những người đã khuất và những người còn sót lại:

“Giọng ai đó chân thành bên rượu

Chán nản trong bước đi không ngừng nghỉ

áo chàm chia tay

Chúng tôi đã nắm tay nhau, chúng tôi không biết phải nói gì “

Có những âm thanh thèm muốn và màu sắc tươi sáng, những bước chân bồn chồn và những cái nắm tay khao khát. Mỗi bước chân của người thưởng ngoạn mang theo nỗi nhớ của người ở lại. “Ngôn ngữ AI“Đó không phải là một câu hỏi, không phải là một đại từ tầm thường, đó là một cách thể hiện tình cảm”với nỗi nhớ trong bụng, không ngừng bước đi“.”Thuyết khái niệm” vì “không dám đến đó“, nhưng “bồn chồn“Vì tôi không thể sống vì Việt Bắc đã thành kỷ niệm, thành tình, thành hồn:

nơi chúng tôi ở lại, người dẫn đầu ở lại

Khi chúng ta xuống trần gian, linh hồn đột nhiên biến “

Từ sầu muộn, khắc khoải được Tố Hữu sử dụng rất tinh tế trong đoạn thơ này. Nó thể hiện tình cảm, tâm trạng và cả những chuyển động trong cảm xúc, thì hình ảnh tiếp theo xuất hiện là chiếc áo chàm bằng phép ẩn dụ để miêu tả Việt Bắc:

“Indigo mang đến buổi chia tay

Chúng tôi đã nắm tay nhau, chúng tôi không biết phải nói gì “

Màu áo chàm là một hình ảnh ý nghĩa, đó là màu áo Việt Bắc đậm chất sắt son như tấm lòng thủy chung của con người nơi đây. Màu áo này gợi cho người đã khuất nhiều kỷ niệm khó quên.

Xem thêm: Trong Người lái đò sông Đà, nhà văn Nguyễn Tuân tự nhận mình là người “đi tìm… niềm vui muôn năm”. Theo em, cái vàng quý giá của thiên nhiên và con người lao động Tây Bắc đã được nhà văn phát hiện và miêu tả như thế nào qua bài văn của mình?

Theo hướng “Chúng tôi nắm tay nhau, không biết nói gì‘có giá trị biểu cảm lớn. “Cùng với nhau“Nhưng không”Biết phải nói gì“Vì có quá nhiều cảm xúc muốn giãi bày, vì trái tim đang ngập tràn khao khát, không biết nói gì trước, nói gì tiếp theo, bày tỏ điều gì, giấu kín trong lòng. Vậy là không”Biết phải nói gì” Đó là để nói, rất nhiều từ bi. Câu 3/3/2 ngắt ra như một nỗi vương vấn ngập ngừng nhớ lại cuộc chia tay của người chinh phụ, người chinh phụ trong đoạn ngâm Chinh phụ ngâm:

“Tiến một bước, giây dừng lại”“.

Trong cuộc trao đổi nhân duyên về cuộc chia tay lịch sử này, Tố Hữu đã để những người còn lại lên tiếng trước. Điều này không chỉ hợp lí, tế nhị mà còn cần thiết cho sự phát triển của mạch thơ xuyên suốt bài thơ.

Sử dụng đại từ “Tôi-tôi “ Cũng bằng thể thơ lục bát, Tố Hữu đã tái hiện lại cuộc chia ly lịch sử của người Việt Bắc và người chiến sĩ cách mạng với biết bao nghĩa tình, thủy chung. Người ta dễ thêm khổ mà khó hoà hợp, vì vậy sự ra đời của Việt Bắc là lời nhắc nhở về tình hữu nghị và lòng biết ơn muôn đời của dân tộc.