Phân tích bài thơ “Chuyến thăm của bác Viễn Phương”

Phân tích bài thơ “Chuyến thăm của bác Viễn Phương”

Hướng dẫn

Phân công

“Bác Hồ kính yêu tha thiết nhất trong trái tim nhân dân, trong trái tim nhân loại”. Chủ tịch Hồ Chí Minh suốt đời vì nước, vì dân, hy sinh quên mình. Có bao nhiêu cây bút viết được cuộc đời và sự nghiệp của một vị lãnh tụ vĩ đại? Cái chết của anh là nỗi tiếc thương vô hạn trong lòng hàng triệu người Việt Nam. “Viếng lăng Bác” là một trong những bài thơ hay của Viễn Phương viết về tình cảm của mình cũng như của bao chiến sĩ, đồng bào miền Nam không được gặp Bác trước khi Người vĩnh viễn ra đi.

Bài thơ mở đầu bằng giọng nghiêm nghị của một người con từ Nam chí Bắc vào lăng viếng Bác:

“Tôi ở miền Nam ra thăm lăng Bác.

Nhìn trong sương mù những hàng tre bạt ngàn ”

Đọc khổ thơ đầu, người đọc trào dâng một cảm xúc dường như dồn nén bấy lâu nay trong nhà thơ. Đó là tình cảm rất chân thành của một người con miền nam đối với vị cha già dân tộc. Đó là một tình cảm thiêng liêng, bằng xương bằng thịt. Trong khoảnh khắc xúc động này, hình ảnh “hàng tre” trong sương sớm hiện lên thật đẹp khiến nhà thơ phải thốt lên:

“Ôi tre xanh Việt Nam xanh tươi.

Bão và mưa dồn dập »

Sản phẩm từ tre là “ngoại hạng” và luôn “xanh”. Nhà thơ đã rất tài tình trong việc sử dụng cặp từ này, làm hiện ra trước mắt người đọc những hàng tre xanh ngắt, vươn dài đến vô tận trước một không gian vuông vức rộng lớn. Hàng tre xanh này luôn “hiên ngang” trước bao “mưa giông”. Cây tre hiện lên trong bài thơ như hình ảnh người Việt Nam anh hùng bất khuất. Dù còn nhiều khó khăn, nguy hiểm, gian khổ nhưng nhân dân Việt Nam vẫn hăng hái lao động, tự hào, yêu nước, sẵn sàng chiến đấu quên mình để bảo vệ từng tấc đất quê hương. Có rất nhiều hình ảnh cây tre đã đi vào thơ ca Việt Nam. Và hầu như ở đâu, tre cũng là biểu tượng cho tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam. Trong tác phẩm “Cây tre Việt Nam” của nhà văn Thép Mới cũng vậy, “Gậy tre, lũy tre chống lại gang thép chống giặc, Tre xung phong chống xe đại bác, tre canh làng, canh nước, giữ nước mái tranh, và canh giữ những cánh đồng lúa chín.

Xem thêm: Nghị luận xã hội về “Vấn đề chất thải” – Ngữ văn lớp 9

Cảm hứng của nhà thơ trỗi dậy mãnh liệt hơn, ông gắn hình ảnh Bác Hồ với mặt trời rộng lớn:

“Ngày qua ngày, mặt trời đi qua lăng

Nhìn thấy mặt trời đỏ ở hướng sau đó

Ngày qua ngày dòng người đi trong tình yêu

Cúng hết bảy mươi chín mùa xuân ”.

Với niềm tiếc thương vô hạn và lòng biết ơn sâu sắc, đứng giữa Quảng trường Ba Đình, nhà thơ đã thấy một vầng thái dương lướt qua lăng, đó là vầng thái dương của thiên nhiên. Nhìn vào bên trong lăng vẫn còn đó mặt trời đỏ rực là tấm lòng của Bác, tấm lòng này đã trọn đời cống hiến cho cách mạng dân tộc, lòng yêu nước, thương dân. Hình ảnh ẩn dụ “mặt trời trong lăng” thật đẹp. Vì trái đất này không thể tồn tại nếu không có mặt trời. Việt Nam cũng tương tự như vậy, nhờ có Bác Hồ mới có được cuộc sống độc lập, tự do như ngày nay. Các chú đã mang lại cho nhân dân và đất nước một cuộc sống mới hạnh phúc và tự do. Phép điệp ngữ “ngày qua ngày” được lặp lại hai lần như một lời nhắc nhở rằng vì mặt trời của thiên nhiên luôn chiếu sáng hàng ngày theo một quy luật nên tình cảm của người dân Việt Nam đối với Bác Hồ cũng sẽ trường tồn mãi mãi. Dòng người hàng ngày vẫn xếp hàng vào lăng gắn với “tràng hoa” của nhà thơ để tỏ lòng thành kính đối với Bác thực sự là một ẩn dụ so sánh tuyệt vời. Nhà thơ không nói cô chú bảy mươi chín mà thay vào đó nói “mùa xuân bảy mươi chín”. Cách so sánh giàu sức gợi, bởi lẽ, bảy mươi chín năm hy sinh của Người cho dân tộc Việt Nam, bảy mươi chín năm của Người là bảy mươi chín mùa xuân mang đến những bông hoa thơm ngát và tươi sáng nhất.

Xem thêm: Kể về cuộc gặp gỡ với người lính lái xe không kính

Sau bảy mươi chín năm “cả đời Bác không ngủ yên”, giờ Bác nằm trong lăng với một giấc ngủ bình yên:

“Tôi nằm trong giấc ngủ yên bình

Ở giữa vầng trăng sáng dịu

Tôi luôn biết bầu trời xanh là mãi mãi

Nhưng tại sao lại phải lắng nghe nhịp tim của tôi ”.

Nhà thơ Viễn Phương đã mượn “vầng trăng sáng êm dịu” để bảo đảm cho Bác “ngủ yên”. Hình ảnh vầng trăng sáng thật đẹp, chỉ có vầng trăng sáng mới xứng với một con người có nhân cách lớn như Chủ tịch Hồ Chí Minh. Ngắm nhìn giấc ngủ yên bình của hài cốt Bác, nhà thơ vẫn không kìm được niềm xúc động, đau xót trước sự việc Người đã qua đời. Nhà thơ tinh tế sử dụng hình ảnh “trời xanh là vĩnh hằng” để nén nỗi mất mát to lớn này mà vẫn thấy “thót tim”. Cụm từ “nhịp đập trong tim” nghe thật đau, nó như một mũi kim đâm vào tim tác giả, gây đau đớn. Nỗi đau này tuy thầm lặng nhưng thể hiện niềm tiếc thương vô hạn đối với vị lãnh tụ, người cha già kính yêu.

Với niềm tiếc thương và đau xót vô hạn trước cái chết của Chủ tịch Hồ Chí Minh, nhà thơ không còn kìm được nỗi đau trong lòng mà chợt trào ra:

Xem thêm: Tình mẫu tử đẹp đẽ trong bài thơ “Nói với con”

“Ngày mai đến phương nam sẽ đẫm lệ

Mai này về miền Nam, lòng nhớ Bác khôn nguôi.

Bạn muốn làm một con chim hót quanh Lăng Bác?

Bạn muốn làm một bông hoa tỏa hương thơm ở đâu?

Tôi muốn làm cho nơi này có hương vị như tre. “

Nhà thơ hình dung về miền Nam sau khi vào lăng viếng Bác, tình thơ còn xót xa, đau đến “chảy nước mắt”, “đời đời nhớ Bác”. Nỗi đau ấy đã biến thành những mong ước nhỏ nhoi của nhà thơ “muốn làm chim” “muốn làm hoa” “muốn làm cây tre” để được gần hơn với cô chú công nhân mỗi ngày bên lăng, được hát cho chú nghe mỗi ngày. ngày. buổi sáng hương thơm ngát. Điệp từ “Bác muốn làm sao” được lặp lại ba lần như muốn nhấn mạnh tình cảm yêu thương sâu nặng của nhà thơ cũng như tấm lòng kiên trung, thủy chung của hàng triệu đồng bào miền Nam đối với Bác Hồ kính yêu.

Bài thơ “Viếng lăng Bác” của Viễn Phương đã thể hiện nỗi xót xa, thành kính và kìm nén tình cảm của người con miền Nam được về thăm lăng Bác, đọc bài thơ, người đọc như được theo chân nhà thơ vào thăm lăng Bác như một ai đó. đã từng nói, bài thơ là “nén hương thơm dâng lên Bác Hồ” để lại dư âm sâu lắng trong lòng người đọc.

Nguồn: Bailamvan.edu.vn