Phân tích bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ của nhà thơ Hàn Mặc Tử

Đề: Phân tích bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ của thi sĩ Hàn Mặc Tử

Sứ mệnh

Là người sáng lập hạnh phúc, thủ lĩnh của trường phái “thơ loạn”, thơ ông là hiện tượng thơ gây ám ảnh và xúc động nhất – Hàn Mặc Tử là một trong những đỉnh cao của phong trào Thơ mới. Ông là người có phong cách thơ lạ nhất do số phận buồn và bất hạnh, những hình ảnh thơ lạ nhất, nghiệp thơ ma mị, ma mị nhất. Bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ là tiếng lòng của tác giả khao khát thế giới nhưng phải rời xa thế giới.

Bài thơ gồm ba khổ thơ, khổ thơ mở đầu miêu tả không gian thôn Vĩ Dạ với ước vọng trở về:

“Sao anh không vào chơi thôn Vĩ?

Hàng mới nắng cau nhìn.

Vườn ai xanh như ngọc

Lá trúc che ngang phông chữ đầy đủ “

Câu mở đầu là lời tự ngẫm của tác giả, mượn lời cô gái trẻ “sao em”, câu hỏi vừa là lời trách móc nhẹ nhàng nhưng cũng là lời mời gọi nhân vật của tình yêu, từ “chơi” thể hiện sự gần gũi giữa hai chủ thể. Ba dòng sau như một lời giải thích cho câu mở đầu “mặt trời cau”, “mặt trời mới” là tia sáng đầu tiên của buổi sớm mai, thanh khiết và trong sáng. Hình ảnh cây cau là một loại cây lớn được trồng ở sân trước của mỗi gia đình từ xa xưa, vì nó lớn nên sẽ đón được những tia nắng đầu tiên. Câu thơ tiếp theo “xanh mượt như ngọc” là hình ảnh khu vườn phủ đầy sương sớm, những giọt sương dày đặc quyện vào nhau tạo cảm giác êm dịu, ẩm ướt. Câu thơ cũng có thể hiểu theo một nghĩa khác là khu vườn vừa đón một trận mưa như trút nước khiến cây cối ẩm ướt vì mưa. “Ai là vườn” được đặt ở đầu câu như đang đi tìm chủ nhân của khu vườn. Câu thơ cuối là sự xuất hiện của một nhân vật tình yêu có khuôn mặt vuông vắn, nhân hậu, có thể hiểu theo hai cách khác nhau. Một là gương mặt của cô gái thôn Vĩ, cô gái Huế nhân hậu, mến khách, đằm thắm và dịu dàng, hai là gương mặt thi sĩ đứng ngoài ngõ tre để chiêm ngưỡng vẻ đẹp thơ mộng của vườn cảnh Vĩ Dạ.

Xem thêm: Em hãy cho biết suy nghĩ của anh / chị về hai khổ thơ đầu của bài thơ “Đây thôn Vĩ Dạ” của Hàn Mặc Tử

Khép lại khổ thơ thứ nhất, hình ảnh thôn Vĩ thật đẹp và thơ mộng cùng niềm khao khát trở về của tác giả, bước sang khổ thơ thứ hai, tác giả vẽ nên một không gian thôn Vĩ với cảm giác hạnh phúc sắp rời xa:

“Gió theo gió, mây theo mây.

Mặt nước buồn, hàng quất đung đưa… ”

Những hình ảnh được tác giả gợi lên “gió, mây, nước, hoa ngô” là không gian quen thuộc của xứ Huế với vẻ đẹp thơ mộng, nhưng trong mắt tác giả, mọi thứ dường như dần tách biệt, không gian lung lay, mọi thứ hoạt động riêng lẻ, không kết hợp với nhau. . Nó phi logic về ngôn ngữ nhưng lại rất hợp lí về cảm xúc của chính tác giả, tác giả sử dụng nghệ thuật nhân hoá sự vật, hiện tượng trở nên xúc động hơn, cùng chung tâm trạng với ông-bà. “Nước” có tâm trạng và cảm xúc riêng, “buồn”, “hoa ngô” cũng có những rung cảm, xao xuyến. Hai câu thơ sau:

“Thuyền của ai cập bến sông trăng này,

Đêm nay tiếp tục đeo trăng? ”

Phân tích bài thơ của nhà thơ Hàn Mặc Tử - Phân tích bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ của nhà thơ Hàn Mặc Tử

Phân tích bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ

Không gian như được thay đổi khi qua hai câu thơ này, chuyển sang chiều tối với hình ảnh “vầng trăng” và “con thuyền”. Hai câu thơ này cũng là nỗi hoài nghi của chính tác giả về hạnh phúc, tác giả tưởng tượng cảnh con thuyền kia chở đầy “trăng”, hạnh phúc đến nhưng lại cảm thấy hoài nghi không biết con thuyền đó có neo đúng giờ hay không. Cảm xúc mong chờ, hoài nghi của tác giả dần chuyển sang tuyệt vọng.

Xem thêm: Bình luận câu nói “Hạnh phúc là phải đấu tranh”

Tiếp đến khổ thơ cuối cùng, niềm hi vọng của nhà thơ vụt tắt, day dứt trong nỗi tuyệt vọng:

“Khách xa ơi, khách đường xa

Áo sơ mi của tôi trắng quá không thấy đâu …

Ở đây sương mù mờ ảo

Ai đó biết cái táo bạo? “

Cảnh được tác giả gợi lên như đang trong một giấc mơ xấu nhưng cũng thật qua hình ảnh “áo em trắng quá” liên tưởng đến hình ảnh “sương khói”. Tác giả đang suy yếu về sức khỏe, nhưng tâm hồn vẫn nhớ về người con gái mộng mơ với bao tình yêu tha thiết, đắm say, quá khứ gian ác, hư ảo mà xa vời. Câu thơ cuối ở đây sử dụng đại từ tầm thường “ai”, để tác giả cũng có thể hiểu như Kim Cúc, tác giả bộc lộ nỗi cô đơn sâu thẳm trong lòng, tâm trạng đau đớn, lo lắng trước khi chuẩn bị từ giã cõi âm.

Bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ được sinh ra trong hoàn cảnh Hàn Mặc Tử Hoàng Thị Kim Cúc đã gửi cho anh một tấm bưu thiếp có hình ảnh thuyền và biển, kèm theo vài dòng an ủi nhà thơ. Chính tấm bưu thiếp này đã thôi thúc Hàn Mặc Tử viết bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ. Đoạn thơ tả cảnh thôn Vĩ Dạ với ước vọng trở về nhưng phần nào tác giả cũng dự báo về niềm hạnh phúc ngắn ngủi sắp ra đi và bi kịch sống trong lo âu, tuyệt vọng của chính tác giả.

Xem thêm: Nhận xét về lời căn dặn của Huấn Cao khi nhường lầu cho viên quản ngục: “Ở đây rối rắm… ta hãy đến hủy hoại cuộc đời lương thiện” (Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân – Văn 11) về ý nghĩa sâu sắc của việc hình thành chữ quản ngục.

Hang