Phân tích bài Viếng lăng Bác của Viễn Phương

Phân tích bài Viếng lăng Bác của Viễn Phương

Hướng dẫn

Phân tích bài Viếng lăng Bác của Viễn Phương

Sau ngày hai miền Nam Bắc thống nhất, lần đầu tiên sau bao nhiêu năm tác giả mới được vào lăng viếng Bác, cảm xúc sau bao năm thương nhớ quay về không chỉ là một thái độ yêu thương mà còn là một lòng biết ơn vô hạn đối với vị Cha già của dân tộc. Chính vì tình cảm thiêng liêng ấy, nhà thơ Viễn Phương đã sáng tác ca khúc Viếng Lăng Bác như một tiếng nói từ trái tim mình muốn gửi gắm đến Bác.

Bài thơ được viết dưới dạng câu 8 giờ với âm hưởng rất ngọt ngào, chan chứa tình cảm gắn liền với làn điệu của các làn điệu dân ca. Giọng điệu của bài thơ như một tình cảm gần gũi khi tác giả dùng xưng hô “con trai” với “chú” – đó không phải là lời trò chuyện của vị lý trưởng với người dân mà là lời tâm sự chân thành. Tình yêu của một người cha dành cho đứa con trai mà anh ấy không có. Lâu rồi tôi không thấy một mối quan hệ thân thiết, gắn bó. Nhan đề của bài thơ đã gợi cho người đọc biết được thái độ kính trọng của nhà thơ đối với Bác Hồ, tuy đây là lần đầu tiên nhà thơ được gặp Bác, dù chỉ là “ngắn ngủi” nhưng nhà thơ đã dồn vào đó vô số tình cảm và sự lưu luyến khôn nguôi. . Vì vậy, dòng đầu của bài thơ cũng đầy cảm xúc:

“Tôi ở miền nam vào thăm lăng Bác”

Nó giống như một lời giới thiệu của tác giả. Giới thiệu bản thân: “Những người con phương Nam” – chỉ với 4 dòng thơ, nghẹn ngào mà đầy cảm xúc. Khoảng cách 30 năm Bắc Nam đã làm cho miền Nam ruột thịt, miền Nam anh hùng không thể nào làm hòa được với miền Bắc. Nhưng nỗi đau này là do ai, do ai mà đến bây giờ đất nước thống nhất, tôi mới có dịp về thăm chú? Đó không ai khác, kẻ gây ra nỗi đau này chính là thực dân Pháp tàn bạo hay đế quốc Mỹ tàn bạo. Để rồi giờ đây, sau 30 năm xa cách, những người con miền Nam mới có dịp về thăm lại cha, nhưng đâu đó trong lòng không nói nên lời.

Xem thêm: Hướng dẫn giải đoạn đối thoại về con trâu – Vở bài tập 9

Tối đa 3 câu thơ sau:

Nhìn thấy trong sương mù, rặng tre bạt ngàn

Ôi tre xanh Việt Nam xanh tươi.

Mưa bão đằng xa đứng thẳng ”

Bước chân lên đường vào Lăng viếng Bác, hình ảnh hàng tre xanh lại hiện lên trong một sớm mai, hình ảnh hàng tre hiện lên thật hoàn mỹ, thật huyền ảo. Nhưng đây không phải là hai hàng tre bình thường mà trong con mắt của nhà thơ, hai hàng tre này như lấp lánh và đa nghĩa. “Xuất sắc” – chỉ với một từ, ý tứ của nhà thơ dường như bộc lộ rõ ​​ràng hơn nhiều. Cây tre luôn là biểu tượng của dân tộc Việt Nam, của dân tộc Việt Nam. Từ bao đời nay, tre luôn “canh làng, giữ nước, canh nóc nhà, canh ruộng chín” khi đất nước ta bị giặc ngoại xâm xâm lược, tre ở đó, kiên trung, bất khuất. Cũng bởi vậy mà bây giờ cây tre cũng lặng lẽ che chở cho giấc ngủ của Bác – giấc ngủ ngàn thu.

“Ôi tre xanh Việt Nam xanh tươi.

Mưa bão rơi thành hàng dọc ”

Từ “xanh” giống như chiếc lá để nói lên sức sống mãnh liệt của loài cây này trước mọi khó khăn thử thách. Cây tre còn tượng trưng cho những gian khổ, khó khăn mà đất nước và nhân dân ta phải chịu đựng, nhưng với bản lĩnh, tinh thần kiên cường của dân tộc ta, không một ý chí, lực lượng nào có thể thay đổi được dân tộc ta, dân tộc Việt Nam chúng ta. Hai hàng tre xanh vẫn nằm lặng lẽ bên lăng Bác như người bác nằm giữa tình yêu quê hương, đất nước, tình cảm tha thiết gắn bó như sơn thủy của dân tộc ta. Như chú luôn sống mãi với quê hương, với đất nước, với dân tộc Việt Nam.

“Ngày qua ngày, mặt trời đi qua lăng

Nhìn thấy mặt trời đỏ ở hướng sau đó “

“Ngày ngày dòng người đi trong tình yêu

Xem thêm: Soạn bài lớp 9: thành phần biệt lập

Cúng hết bảy mươi chín mùa xuân ”

Nếu câu 1 càng nhịp nhàng, trầm bổng, thổn thức càng dồn dập, thổn thức thì câu hai lại là một nhịp thơ khác hẳn. Có một câu thơ 9 giờ, thể hiện những bước chân chậm rãi, kéo dài của những người con vào lăng viếng Bác – đó là lời tri ân không chỉ của nhà thơ mà của cả đám đông. Từ đó, nhà thơ đã có một khám phá thú vị mà ngay cả thiên nhiên với sức mạnh không thể kiểm soát được cũng phải khâm phục Bác Hồ – một vĩ nhân của đất nước Việt Nam. Tác giả sử dụng hình ảnh mặt trời để nói đến Bác Hồ, có mặt trời thiên nhiên và cũng có mặt trời lăng – mặt trời này là hiện thân của Bác Hồ, mặt trời đỏ này sẽ chiếu rọi toàn thể dân tộc Việt Nam chúng ta. con người thoát khỏi những tệ nạn đang phải gánh chịu, để mặt trời này chiếu sáng và dẫn dắt nhân dân ta đi trên con đường Cách mạng mà họ đã chọn. Nếu hai câu đầu nói về công lao và những hình ảnh ẩn dụ thì hai câu cuối nói về tấm lòng kính yêu của người Việt Nam đối với Bác Hồ thì 79 mùa hoa hay 79 năm Bác đã hết lòng vì dân, vì dân Việt Nam để đến bây giờ. yên nghỉ sau bao năm lao động vất vả, nhọc nhằn.

Đứng trước sự vĩ đại và vĩ đại của Bác, chúng ta cũng bất giác bị những dòng thơ đưa tiễn vào lăng.

“Tôi nằm trong giấc ngủ yên bình

Ở giữa vầng trăng sáng dịu

Biết trời xanh là mãi mãi

Nhưng sao lắng nghe nhịp đập trong trái tim em “

Một niềm xúc động khó tả dâng lên trong lòng tác giả trước linh cữu Bác, đồng thời thương nhớ, tiếc thương. Câu thơ bảy chữ dường như chứa đầy: “Vẫn biết trời xanh còn mãi mà sao lòng vẫn nghe nhói đau. » Lời thơ ngắn gọn, bao quát nhưng lắng đọng, thổn thức, nghẹn ngào trong lòng – đó là những giọt nước mắt đã kìm nén khi đến thăm người chú ruột. Hình ảnh miêu tả người chú là hình ảnh chân thực: người chú nằm trong quan tài, trong giấc ngủ êm đềm, đây là lần đầu tiên sau 79 năm Bác có một giấc ngủ bình yên nhất trong cuộc đời. Nếu hai câu thơ đầu gợi tả những hình ảnh tả thực thì hai câu thơ cuối lại mang ý nghĩa ẩn dụ: trời xanh là Bác – dẫu biết Bác đã ra đi mãi mãi nhưng hình ảnh Bác vẫn luôn sáng mãi trong lòng mỗi chúng ta. mỗi con người Việt Nam. Nhưng làm sao chúng tôi vẫn không thể chấp nhận sự thật rằng người chú đã ra đi mãi mãi. Đó là nỗi đau tận đáy lòng, là tình yêu của một người con với người cha đã ra đi mãi mãi.

Xem thêm: Bài văn nghiện facebook – 3 bài văn ngắn gọn hay nhất về năng lực xã hội về vấn đề nghiện facebook của các bạn sinh viên trẻ

“Ngày mai vào Nam sẽ rưng rưng.

Bạn muốn làm một con chim hót quanh Lăng Bác?

Bạn muốn một bông hoa nở ở đâu?

Tôi muốn làm cho nơi này có hương vị như tre “

Đến bây giờ không kìm được nước mắt, đó là những giọt nước mắt chực trào trên gương mặt của tác giả. Những tâm sự, những giọt nước mắt này là nước mắt của một người đàn ông, của một nhà thơ và hơn thế nữa, là nước mắt của một người lính. Tất cả những hình ảnh này đã tạo nên những câu cầu nguyện đầy sức gợi. Từ “muốn làm” như một hình ảnh gợi lên khát vọng của nhà thơ. Những mong ước ấy của nhà thơ đều là những hình ảnh giản dị, khiêm nhường nhưng cháy bỏng khi anh muốn hóa thân thành con chim, loài hoa, cây tre để có thể mãi mãi ở bên Bác, che chở cho bác mình trong giấc ngủ. Để bước đi nhưng trái tim không thể ý chí – đây là khổ thơ tạo nên những cảm xúc ngột ngạt của tác giả.

Khép lại bài thơ mà lời thơ vẫn còn vang vọng đâu đây. Đây được coi là một trong những bài thơ hay nhất không chỉ của tác giả mà còn của cả dân tộc Việt Nam.

Nguồn: Bài viết hay

Nguồn: Bailamvan.edu.vn