Phân tích câu ca dao “Thân em như hạt mưa, hạt rơi giếng khơi vườn hoa”.

Đề bài: Viết đoạn văn phân tích câu ca dao:

Cơ thể bạn giống như một giọt mưa,
Hạt rơi xuống giếng, hạt vào vườn hoa.
Cơ thể tôi giống như một giọt mưa,
Hạt lên chén, hạt ra ruộng cày.

Phân công:

Ca dao – dân ca phản ánh sinh động đời sống tình cảm phong phú của người lao động. Họ gửi gắm vào đó những tình cảm chân thành và chân thành, với đủ mọi cung bậc vui buồn. Nhiều bài ca dao về hình thức và nội dung đều có những nét giống nhau, nhưng mỗi câu ca dao lại mang một vẻ đẹp riêng, phù hợp với những hoàn cảnh, tâm trạng khác nhau của nhân vật. Chẳng hạn, một số câu mở đầu bằng cụm từ Thân em, nội dung vừa nói đến những phẩm chất tốt đẹp, cao quý vừa nói lên nỗi buồn, bất hạnh của người phụ nữ trong xã hội phong kiến ​​xưa.

13686199 - Phân tích ca dao

Hình ảnh hạt mưa rơi gợi một sắc thái khác. Người phụ nữ cảm thấy thân phận của mình quá nhỏ bé, gần như vô nghĩa. Có bao nhiêu hạt mưa rơi từ trên trời xuống trong một trận mưa như trút nước? ! Tất cả các hạt mưa đều trong trẻo và mát mẻ, nhưng chúng rơi xuống ở đâu – số phận của mỗi hạt mưa là không giống nhau.

Hoàn cảnh không thể đoán trước được. Nó có thể dẫn đến những điều hoàn toàn trái ngược trong tình huống. Giữa muôn ngàn hạt mưa, vài hạt giống may mắn không rơi xuống giếng, không biến mất thành rãnh mà rơi vào vườn hoa, vào ngôi nhà màu đỏ son. Câu ca dao này quả là một bức tranh sinh động về thân phận bấp bênh của người phụ nữ xưa.

Nếu chẳng may gặp phải tình huống trớ trêu, họ chỉ có một lựa chọn là chấp nhận. Người ta đã so sánh: Thân phận người con gái là mười hai bến đỗ, trong sáng có đục, bởi một người phụ nữ đã bị nhiều thứ áp bức, trói buộc, bị tước đoạt tự do và quyền làm chủ bản thân. luật, con rể không cho họ sống theo ý mình mà hoàn toàn phụ thuộc vào người khác. Dù biết là vô lý và bất công nhưng họ vẫn phải nhẫn nhịn, cam chịu, không biết kêu ai.

Xem thêm: Cảm nghĩ của em sau khi đọc bài Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn trích trong bộ Đại Việt sử ký toàn thư của Ngô Sĩ Liên.