Phân tích câu ca dao Trăm năm hẹn hò, cây đa xưa thêm một cú hích

Phân tích câu ca dao Trăm năm hẹn hò, cây đa xưa thêm một cú hích

Hướng dẫn

Bài hát đã kể về một câu chuyện tình đẹp nhưng kết thúc không có hậu. Trong kho tàng văn học Việt Nam, ca dao thường dễ nhớ, dễ đi vào lòng người, bởi nó gắn liền với đời sống hiện thực của con người, đó là tình yêu trong sáng, đẹp đẽ của đôi trai gái.

Bài ca dao miêu tả khung cảnh mà nhân vật trữ tình từng gắn bó, từng tha thiết không nơi nào khác ngoài mảnh đất miền Trung Việt Nam với những thổ ngữ rất dễ nhận biết như: từ “chọn” có nghĩa là “ở đó” và “vải” có nghĩa là “ở đâu”.

Bài hát đã sử dụng những ẩn dụ tượng trưng để thể hiện vẻ đẹp của câu chuyện tình yêu đôi lứa, cũng như nỗi buồn khi một đôi trai gái phải chia xa. Những kiểu ẩn dụ này đã trở nên quá quen thuộc trong ca dao Việt Nam, chúng trở thành những hình ảnh tượng trưng rất riêng mà người đọc khi nghe đến là liên tưởng ngay đến tình yêu trai gái. Con thuyền có ý nghĩa chuyển động tự do và do đó hoạt động, thường là hình ảnh người con trai và “cây đa”, “bến nước” là những đối tượng cố định, không chủ động trong tình yêu, thường nói đến người phụ nữ. Có lẽ vì mối quan hệ tế nhị giữa hai giới và cũng vì chế độ hôn nhân phong kiến ​​đã hình thành một liên tưởng tự nhiên từ lâu trong văn học như thế này chăng?

Có rất nhiều câu ca dao nói về tình yêu, hầu hết là những câu chuyện buồn về chia tay.

Xem thêm: Phân tích văn bản “Côn Sơn Ca” (Nguyễn Trãi)

Thuyền ơi có nhớ bến không?

Ben là một con tàu đang chờ đợi bao tử của sự khăng khăng

Cùng ý tưởng như trên, cô gái đã so sánh mình với:

Cây đa cũ, bến xưa

Đi bộ có lý, mưa nắng cũng đợi

So với ca dao trên, những hình ảnh truyền thống vẫn không thay đổi, cùng “cây đa”, “bến xưa”, cũng như “con đò”… Nhưng nhân vật trữ tình thì khác. Không phải cô gái mà là lời nói của chàng trai. Nói chính xác hơn là lời của người đàn ông. Bởi vì ngày xưa anh ấy đã bỏ nước ra đi và bây giờ quay trở lại, anh ấy chỉ thốt lên những câu tuyệt vời để diễn tả cảm xúc của mình:

Bối rối bởi hàng trăm mối quan hệ

Chàng trai chỉ biết tâm sự một mình, khóc vì tình yêu của mình. Người của hôm nay gặp lại người của quá khứ, và những kỷ niệm vàng son của quá khứ là “cây đa, bến xưa, con đò”. Ba hình ảnh này tượng trưng, ​​là ẩn dụ, hầu như không cần bàn cãi. Nhưng ba hình ảnh thực, hiện ra trước mắt người ta, lại về bến sông để chờ một chuyến viễn du về thăm quê hương và thăm lại những dấu tích xưa? Trăm năm lỗi hẹn.

Thực tế xã hội xưa cho thấy, những lời thề nguyền phản bội không có kế hoạch thường có thể xảy ra với những cặp đôi rất yêu nhau, phải không? Những chuyến đi dài không ngày trở lại (có lẽ vì miếng ăn và cuộc sống dày vò) đã khiến những mối quan hệ này bị cắt đứt một cách nghiêm trọng. Tôi nghe những lời chia tay bùi ngùi “Anh đi rồi, nhớ quê lắm”, tôi cũng đọc được câu nói ngỡ ngàng của chàng trai ngày trở về:

Xem thêm: Bình luận xã hội – Học tư duy

Ngày tôi đi, tôi có bầu với một người chồng.

Ngày trở về, tôi bất ngờ khiêng nó trên tay.

Đọc bài thơ, người đọc có thể cảm nhận được rằng người thanh niên trong ca dao mà chúng ta đọc hẳn đã “phải” ngậm ngùi rời quê hương để lỡ duyên trăm năm. Sự ra đi này có vẻ gượng ép, nên “phải” tội tình, “phải” tội với hẹn hò mà hơn một lần người anh đã thề ước trăm năm! Câu thơ mở đầu bằng từ phũ phàng gợi lên trong ta một nỗi đau sâu sắc, một nỗi đau không cần che đậy, nó trần trụi và cứa vào tim người thanh niên.

Trong tâm trạng tột cùng ấy, chàng thanh niên đang tìm kiếm những kỉ niệm để xoa dịu lòng mình một chút, cây đa đã từng che bóng mát cho chúng ta, bến nước xưa này nơi bạn và tôi, chân trần, soi bóng mình xuống mặt nước. . Mọi thứ luôn giống nhau: “Cây đa xưa” nhưng “Chiếc thuyền kia” “Chiếc thuyền kia” cũng làm nên sự khác biệt của “Cây đa xưa”. Điều khác là đúng. Ai có thể ngăn bước thời gian? Chàng trai muốn lưu giữ tất cả những kỉ niệm như chàng Kim muốn nhờ bọt mép để gửi dấu hài Kiều, nhưng thực ra đã “khác xưa”.

Những ký ức bắt đầu ùa về trong suy nghĩ của chàng trai như một vết cắt rất nhẹ, rất sâu, chặn lại những ký ức đã qua để mở ra một sự thật. Thực tế này cần được khẳng định lại:

Cây đa xưa còn đó

Ừ, cây đa xưa – kỉ niệm xưa vẫn còn đó. Nhưng “con đò khác” đã thay thế cho “con đò cũ”.

Khổ thơ cuối càng hé mở thêm vết thương lòng của quá khứ:

Xem thêm: Tự hào về tình người bao la giữa con người với nhau

Thuyền năm ngoái, mô hình một năm tuổi?…

“Năm ngoái” – gần đây, khi anh quay lại, cô gái có còn là của anh? Tại sao từ “năm xưa” chỉ được đặt ở cuối câu thơ đã gây nên nỗi buồn bao trùm?

Bài hát phản ánh một nỗi buồn đầy hoài niệm. Chính sự phi logic về trật tự của “năm trước” và “năm cũ” đã cho phép chúng ta nghĩ rằng: “Năm ngoái” chỉ là một sự giả định, một sự tưởng tượng chủ quan. Sự thật thì “người cũ” gặp lại anh khi nào?

Câu thơ cuối cùng kết thúc, nhưng dư âm của nó âm thầm gieo rắc nỗi đau xé lòng trong lòng chúng ta. Một nỗi nhớ khôn nguôi về tình yêu đã mất. Suy cho cùng cũng chỉ vì xa quê hương… Nguyên nhân tuy không cụ thể, nhưng chúng tôi cũng hiểu tình thế nguy hiểm thật sự mới có thể rời xa vợ chồng. Trong xã hội cổ đại, tình yêu chân chính có bao giờ được hưởng trọn vẹn hạnh phúc đích thực? Tình yêu “thiêng nhưng chẳng yêu” đơn giản chỉ vì một yếu tố khách quan mà “tình sâu trở nên mong manh”. Cô gái vì đợi chàng trai quá lâu mà phải lên thuyền khác và phải chấp nhận mang tiếng làm phụ hồ của người yêu.

Bài hát mang ý nghĩa sâu sắc, thể hiện tình cảnh trớ trêu, bất hạnh của những cô gái, chàng trai phải chia lìa đôi lứa. Do hoàn cảnh xã hội, các cặp vợ chồng phải chia xa. Ca dao là tiếng nói, tâm tư tình cảm của những chàng trai yêu nhau nhưng không đến được với nhau, phải chia tay trong bao nhớ nhung, buồn tủi.

Nguồn: Vietvanhoctro.com