Phân tích diễn biến tâm trạng của nhân vật Thúy Kiều trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích

Phân tích diễn biến tâm trạng của nhân vật Thúy Kiều trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích

Hướng dẫn

Phân tích diễn biến tâm trạng của nhân vật Thúy Kiều trong đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích

Sau khi bán mình mua lại cha và em, Thúy Kiều bị kẻ bán mình mua trăng Mã Giám Sinh cấu kết với Tú Bà đẩy Thúy Kiều vào chốn lầu xanh. Kiều bị đày từ cung xuống lầu Ngưng Bích nhưng thực chất là bị quản thúc. Phía sau cô ấy là biết bao sóng gió và quãng đường dài. Ở lầu Ngưng Bích, Kiều nhớ người yêu, nhớ cha mẹ, tủi thân.

Cảnh lầu Ngưng Bích hiện ra trước mắt Thúy Kiều với bao la, hiu quạnh:

Trước lầu Ngưng Bích khóa xuân

Vẻ đẹp của trăng ở xa, và trăng ở gần

Bốn bề xa tít tắp.

Đồi cát vàng, bụi hồng dặm ấy.

Không gian bao la “trăng gần trăng xa” này có nỗi cô đơn, lẻ loi của con người. Từ “xa” thể hiện rõ tâm trạng lơ mơ, mong đợi của cảnh vật thiên nhiên, khát khao phá bỏ nỗi cô đơn của con người với cảnh vật, nhưng càng chờ mong, cảnh vật càng vắng lặng.

Trăng gần vì sáng mà trăng quá nhỏ, núi cao tuy rộng nhưng xa vì ban đêm trăng non quá yếu. Ngay cả những “cồn cát vàng” cũng xa rời con người. Thúy Kiều cảm thấy đơn độc đối mặt với vũ trụ bao la này. Và cảm giác về “Spring Course” là một cảm giác rất thật. Kiều cảm thấy mình không còn trẻ nữa, vỡ òa với tuổi trẻ khi rơi vào cảnh xanh tươi.

Xem thêm: Tâm trạng của tôi sau khi để một điều gì đó tồi tệ xảy ra với bạn

Cảnh mở đầu thật bao la, rộng lớn, khiến con người trở nên đơn độc trong cảnh này, cũng là cảnh mở ra tâm trạng của Kiều:

Xấu hổ những đám mây sớm và đêm khuya

Nửa tình nửa cảnh, như sẻ chia trái tim

Từ “bẽ bàng” cho thấy Kiều tủi hổ, băn khoăn, nỗi chán chường xen lẫn nỗi buồn xâm chiếm tâm trạng Kiều. Sân khấu lớn, tình yêu cô đơn, con người không còn nơi neo đậu. Kim Trọng là người đầu tiên mà Thúy Kiều nhớ đến trong cảnh này:

Hãy tưởng tượng những người dưới cốc nguyệt san

Tin dày cộp mong chờ ngày mai

Chân trời góc bể bơ vơ

Chỉ giặt không bao giờ bị phai màu.

Lời bài hát là lời thổn thức của một trái tim đã từng say đắm về mối tình đầu nhưng dường như đang thổn thức. Nàng nhớ đến cảnh thề non hẹn biển với Kim Trọng, và tưởng tượng đến cảnh Kim Trọng mòn mỏi, chờ đợi trong vô vọng tin tức của nàng. Chính vì vậy mà cô thấy thương, hiểu lòng Kim nhưng cũng cảm nhận được sự cô đơn, lẻ loi của cô. Nàng hiểu rõ tấm lòng thủy chung, thủy chung với Kim Trọng, nhưng nàng cũng hiểu rằng sự trinh khiết sẽ không bao giờ được “gột rửa”. Những câu thơ gợi lên trong lòng Kiều nỗi nhớ da diết, niềm thương cảm, tự trách.

Xem thêm: Nghị luận xã hội về tính ích kỉ – Ngữ văn lớp 9

Sau khi nhớ người yêu, cô nhớ bố mẹ:

Thật tệ là ngày mai có người dựa vào cửa

Fan hâm mộ nồng độ ủ lạnh của ai bây giờ?

Sân nhà Lai bao ngày mưa nắng.

Đôi khi cái chết ban đầu vừa được ôm ấp.

Vì nhớ cha mẹ, nên hình ảnh cha mẹ sớm mai tựa cửa đợi đứa con hiếu thảo cứ lẩn quẩn quanh Kiều, nàng xót xa, càng buồn hơn khi nghĩ đến cha mẹ mình đã già yếu ”có lẽ là gốc rễ của. cái chết đã trôi qua rồi. ” ai chỉ hôn ”giờ ai sẽ thay mặt mình chăm sóc cha mẹ. Đoạn thơ sử dụng những câu chuyện lịch sử, ngụ ngôn và câu hỏi tu từ đã làm rõ nỗi nhớ cha mẹ cũng đau như nỗi nhớ người yêu. Đó là nỗi nhớ của một người con hiếu thảo đối với cha mẹ.

Kiều nhớ đến chàng Kim trước, sau đó mới đến bố mẹ chàng. Đó cũng là sự đồng cảm rất lạ lùng của đại thi hào Nguyễn Du. Tác giả là người hiểu sâu sắc nhất những cung bậc cảm xúc mà Thúy Kiều đang phải trải qua. Cô gái với trái tim ấm áp và yêu thương từng “tin anh thì em sẽ chấp nhận”, luôn muốn đền đáp tình cảm riêng tư với người yêu bằng sự giúp đỡ của chị gái, khi cô mắc lỗi với La lời hứa trước đây, cô. tim đau kinh khủng. Tâm trạng bội bạc xâm chiếm nàng trong suốt mười lăm năm lưu lạc. Vì vậy, nhớ người tình đầu là nỗi nhớ da diết thấu hiểu vị đại thi hào có đôi mắt từ ngàn đời nay.

Xem thêm: Phân tích giá trị biểu cảm của những câu thơ sau: “Mẹ đốn ngô trên núi Ka-li… Mặt trời của mẹ, con nằm ngửa”. (Lời ru những em bé lớn trên lưng mẹ – Nguyễn Khoa Điềm)

Cô nhớ người yêu, nhớ cha mẹ, nhưng cuối cùng, cô vẫn luôn quay về với số phận của mình. Sống với tâm trạng và hoàn cảnh hiện tại của bạn. Tám câu thơ cuối là hình ảnh cảnh vật được miêu tả qua phép điệp “buồn trông”. Mỗi cảnh vật qua ánh mắt và cái nhìn của Kiều đều mang một tâm trạng, nỗi niềm riêng. Mỗi lần như vậy, cô lại chìm vào nỗi buồn của mình. Từ “buồn trông” vang lên, đẩy Kiều vào tâm trạng của một kẻ cô đơn, bơ vơ, bất trắc:

Chiều buồn nhìn bể

Một con thuyền ra đi

……………………………………………………

Tiếng hát ồn ào xung quanh chỗ ngồi

Những câu thơ miêu tả tâm trạng bất ổn, chán chường, lo lắng thoát ra khỏi thiên nhiên này kết thúc bằng tiếng sóng “ầm ầm”, như báo trước tai họa sẽ ập xuống đầu Kiều.

Với quan niệm thẩm mĩ truyền thống, lấy cảnh vật làm nền cho con người, Nguyễn Du mở đầu đoạn trích bằng một không gian rộng lớn nhưng hiu quạnh. Kết thúc bằng một nỗi cô đơn vô vọng được cất lên cao trào trong không gian tĩnh mịch không bóng người. Mọi thứ đều xô đẩy Kiều ngoại trừ ngã rẽ đầy bất trắc của số phận.

Nguồn: Bailamvan.edu.vn