Phân tích đoạn thơ sau trong đoạn trích Nguyễn Khoa Điềm.

Phân tích đoạn thơ sau trong đoạn trích Nguyễn Khoa Điềm.

“Em yêu

Nhìn xa

Trong bốn nghìn năm của đất nước

Năm nào cũng vậy, năm nào cũng vậy, lớp

Những cô gái và cậu bé bằng tuổi chúng tôi

công việc khó khăn

Khi có chiến tranh, con trai ra trận

Cô gái về nuôi con cùng con

Giặc đến nhà thì đàn bà cũng đánh.

Nhiều người đã trở thành anh hùng

Nhiều anh hùng của bạn và của tôi đang mất tích

Nhưng bạn có biết không?

Có bao nhiêu cô gái và chàng trai

Trong số bốn nghìn lớp người ở độ tuổi của tôi

Họ sống và chết

Đơn giản và bình tĩnh

Không ai nhớ mặt và tên

Nhưng họ đã làm nên đất nước.

Nguyễn Khoa Điềm là nhà thơ trưởng thành trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Những sáng tác của anh chứa đựng nhiều cảm xúc thiết tha và những suy tư sâu sắc về những trăn trở, suy nghĩ của những người cộng sản trẻ tuổi muốn cống hiến cho cuộc đấu tranh của nhân dân. Trích xuất “Quốc gia(trích sử thi “Mặt Khát Vọng”) là một trong những tác phẩm tiêu biểu cho phong cách sáng tác này. Điều xuất hiện từ đoạn văn này là ý tưởng rằng “Đất nước của nhân dân “ thể hiện qua đoạn thơ sau:

Trời ơi đất hỡi

….

Nhưng họ đã làm nên đất nước.

Mở đầu bài thơ là lời kêu gọi chân thành đối với “Trời ơi đất hỡiTiếng gọi ấy như một khúc ca thân thiết, như một lời tâm sự chân thành dành cho “em”. “Em” có thể là một cô gái trong trí tưởng tượng của tác giả, hoặc cũng có thể là thế hệ sau, kế thừa sự nghiệp cách mạng của nhân dân. Mong rằng các em :

Hãy nhìn thật xa về đất nước bốn nghìn năm“.

Trong bốn nghìn năm lịch sử này, Việt Nam có gì? Đó là lực lượng, là ý chí, là sự nỗ lực để giữ gìn và bảo vệ nền độc lập của quê cha đất tổ. Việt Nam là một đất nước lớn lên trong các cuộc chiến tranh và lớn lên trong các cuộc chiến tranh yêu nước vĩ đại. Đó là trận Bạch Đằng lẫy lừng, trận sông Như Nguyệt lừng lẫy, trận Rạch Rầm Xoài Mút làm dậy sóng phương Nam… tất cả đều là vết sẹo hằn lên những vết tích bất tử. Những danh tướng như Trần Quốc Tuấn, Lý Thường Kiệt, Quang Trung luôn được lưu danh trong sử sách để thế hệ trẻ bây giờ có thể tự hào:

Xem thêm: Kể cho tôi nghe về người hàng xóm mà bạn yêu quý nhất

“Mỗi năm, mỗi năm đều là người đẳng cấp.

Những cô gái và cậu bé bằng tuổi chúng tôi

công việc khó khăn

Khi có chiến tranh, con trai ra trận

Con gái ở nhà nuôi các con với bà.

Từ “lớp người” hoàn toàn gợi nhớ đến lịch sử dựng nước ngàn năm của dân tộc, hết lớp người này đến lớp người khác, lớp người trẻ tuổi, đều là những người có máu nóng. Trong thời bình, họ “làm việc cật lực”, “xay, giã, xay, sàng”, để “giữ gìn và trao truyền hạt giống mình gieo trồng”. Trong chiến tranh, họ xếp bút nghiên, bỏ gia đình lên đường theo tiếng gọi của quê hương, bỏ mặc người vợ mòn mỏi chờ đợi từng ngày, bồng con, đợi chồng thành hòn Vọng Phu nhìn ra. biển. Từ “lớp người” cũng gợi lại sự đối lập rất đúng đắn và đáng tự hào của phần đầu Bình Ngô Đại Cáo:

“Từ Triệu, Đinh, Lý, Trần bao đời nay đã xây dựng nền độc lập.

Với Hán, Đường, Tống và Nguyên, mỗi bên tự xưng là hoàng đế của một phương hướng

Dù mạnh, yếu ở mỗi thời điểm khác nhau

Nhưng cuộc đời nào cũng có một kiệt tác.

Tất nhiên là vây! Trong thời kỳ đất nước bị vùi dập bởi hai cuộc chiến tranh ác liệt, biết bao người đã ngã xuống. Đó là chàng trai Lý Tự Trọng với câu nói bất hủ: Con đường của tuổi trẻ chỉ có con đường cách mạng, đó là chàng trai Kim Đồng dũng cảm vượt suối, băng rừng để giao liên trên trán là La Văn Cầu, Phan Đình Giót, Bế Văn Đàn với những tấm gương phụ nữ hy sinh quên mình cao cả, không chỉ về quê “tần tảo nuôi con” để chồng yên bề gia thất mà còn xông pha trận mạc. . , dấn thân vào chiến trường “giết kẻ ác” nhằm đem lại công bằng cho người nghèo. Cô em gái Võ Thị Sáu mười sáu tuổi đã anh dũng hy sinh, cô em Út Tịch ở Trà Vinh với câu nói bất hủ: “Lưng quần cũng đánh” mà Nguyễn Thi đã dựng nên tượng đài bất tử mang tên “Mẹ” đều đã làm nên lịch sử. , tất cả đã viết nên những trang sử vàng của dân tộc bằng máu và xương của mình.

Xem thêm: Hãy kể cho tôi nghe câu chuyện mà bạn nhớ nhất về người thầy cũ của mình

Thế nhưng, trong “bốn nghìn lớp người như tôi ở tuổi tôi” ấy vẫn còn đó những anh hùng không tên để sau này khắc ghi vào bia mộ, người đi sau vẫn ân cần khắc ghi dòng chữ “Tổ quốc khắc ghi tên anh. đầy ngậm ngùi. xa xôi, cảm động. Những con người ấy đã âm thầm hy sinh cho Tổ quốc, có người được gọi tên chung như Đoàn quân Tây Tiến, Tiểu đoàn 307, chí ít cũng được đặt tên để ca ngợi, tri ân và tưởng nhớ, nhưng cũng có người đã ngã xuống lặng lẽ, âm thầm như những vần thơ:

“Họ sống và chết

Đơn giản và yên tĩnh ”

Cấu trúc sóng đôi giữa “sống” và “chết”, giữa “giản dị” và “êm đềm” gợi lên sự thanh thản, nhẹ nhàng của người nằm, tuy nhiên, người đã khuất càng “tĩnh” thì người sống càng cảm càng thêm xót xa và thương hại. Những người lính ấy đã ngã xuống một cách âm thầm và lặng lẽ, thậm chí có những người ngã xuống chỉ còn chiếc áo nâu đồng của đồng đội trước khi tiễn đưa. Và chắc chắn một điều rằng, họ không hy sinh bản thân để người khác nhớ đến mình, họ không hy sinh bản thân vì muốn được khen ngợi. Họ đã hy sinh vì tiếng gọi của Tổ quốc:

Ôi đất nước mà chúng ta yêu quý như máu thịt

Như mẹ, như cha, như vợ, như chồng

Ôi Tổ quốc, nếu cần, tôi sẽ chết

Cho mọi nhà, núi, sông “

Và họ ra đi đơn giản như chính lý do họ chọn là “quyết tử cho quê cha đất tổ” dù:

Xem thêm: Bạn sẽ nói gì trong các trường hợp sau?

“Không ai nhớ tên.

Nhưng họ đã làm nên đất nước.

Câu thơ tuy giản dị nhưng chứa đựng niềm tự hào và lòng biết ơn sâu sắc trước những mất mát, hy sinh to lớn ấy. Không tô điểm, không cờ hoa, không biểu ngữ, nhưng ý tưởng “làm nên non sông” rất đỗi nên thơ của những con người đã âm thầm cống hiến tuổi thanh xuân, máu, xương và tính mạng của mình để làm nên non sông tươi đẹp.

Bài thơ gồm 17 dòng kết hợp giữa âm, vần, nhịp điệu và giọng điệu đầy cảm xúc để thể hiện một ý nghĩ duy nhất, đó là tư tưởng “đất nước của nhân dân”. Với suy nghĩ này, Nguyễn Khoa Điềm muốn đánh thức lòng yêu nước sâu sắc của mỗi thanh niên miền Nam lúc bấy giờ, muốn thế hệ trẻ miền Nam phát huy tinh thần dân tộc, giương cao ngọn cờ lý tưởng, ngọn cờ độc lập, tự do. .

[Văn 12] Phân tích đoạn thơ sau trong đoạn trích Đất Nước của Nguyễn Khoa Điềm.

nhận xét