Phân tích hình ảnh nồi cháo cám trong truyện ngắn Vợ Nhặt Của Kim Lân

Đề bài: Đọc Vợ Nhặt, không ai có thể quên được hình ảnh nồi cháo cám của bà cụ Tứ ở cuối truyện. Em hãy viết cảm nhận về chi tiết nghệ thuật đặc sắc này của Kim Lân.

Có những chi tiết nghệ thuật được nhớ mãi vì có sức rung cảm sâu sắc và ám ảnh lâu dài trong lòng người đọc như “bát cháo hành” của Thị Nở trong Chí Phèo (Nam Cao), như “nồi cháo hành” của bà cụ Tứ trong Vợ nhặt. Lượm (Kim Lân) Nếu bát cháo hành là liều thuốc giải cho những “con quỷ” như Chí Phèo biết quay về cuộc sống lương thiện, thì bát cháo hành chính là tình yêu thương chân thật, cảm động của người mẹ nghèo dành cho con. bữa cơm mẹ nghèo đói đón nàng dâu mới.

Gấp trang sử lại, chẳng hiểu sao hình ảnh người mẹ “cười, ngơ ngác trước mắt chúng tôi luôn hiện ra trước mắt: – Cám ơn anh. Ngon lắm, ăn thử đi xem. Hàng xóm nhà ta không có cám mà ăn”. Chè vằng có thực sự ngon? Trái tim người mẹ có thực sự hạnh phúc? Chỉ biết rằng một cảm xúc rất thật cứ trào dâng trong lòng bà cụ Tứ khi bà “vào tròng” bưng nồi cháo tươi cười gắp cháo cho hai đứa con.

1494712all - Phân tích hình ảnh nồi cháo cám trong truyện nhặt vợ của Kim Lân

Nhớ lại quãng đời dài nghèo khó của mình, đã bao lần nở nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt u ám ấy? Ngay trong đêm qua, khi biết con trai đã thành vợ thành chồng, ngay giây phút đầu tiên gặp con dâu mới, nước mắt bà đau đớn, lo lắng càng chảy nhiều hơn dù trong lòng bà cũng có chút “sướng”. . và một tia hy vọng trong họ. Vậy tại sao lại có chuyện “nấu cháo” với nụ cười đậm đà làm bừng sáng khuôn mặt già nua kiên nhẫn của ông? Tôi hiểu rồi, không phải cô ấy vui cho riêng mình mà là cô ấy đang cố gắng tạo ra niềm vui dù còn rất mong manh cho con trai và con dâu trong ngày đầu tân hôn. Tấm lòng của người mẹ nghèo thương con thật cảm động. Cô dậy sớm, ‘xăm trổ’ dọn dẹp nhà cửa ruộng vườn cho gia đình, vừa ăn vừa nói chuyện vui chuyện tương lai như gà trống nuôi con … Và ‘nồi cháo cám’ là cực phẩm của một người nghèo. tình thương của người mẹ với hai đứa con thơ, thấy mình trong cảnh “lấy vợ” giữa những ngày đói kém khủng khiếp nhất của năm 1945.

Nên nhớ một điều, đây không phải là bữa cơm thường ngày mà là bữa cơm đầu tiên đón dâu mới, bữa cơm “ngày hai” thiêng liêng theo phong tục của người Việt. Đó là đêm qua, cô nói với người phụ nữ lạ mặt đột ngột tiến lại gần mình: “Đáng lẽ ra mấy mâm cơm, mời mấy ông bà con, nhưng bữa này chắc ăn vừa miệng, nhưng dạo này đói quá nên chỉ có” một nồi. cháo lỏng, một nắm chuối xắt nhỏ chấm muối trắng “Cha mẹ và con cái ăn vui vẻ mà chẳng còn gì hơn, mâm cơm rách nát dùng làm mâm cỗ chẳng còn gì. Một tình huống thất vọng sẽ ập đến trong lúc tiệc cưới, điều này bà đã lường trước, và với tấm lòng yêu thương của mình bà đã tìm cách “để dành” lại, mục đích là để con trai và con dâu được trọn vẹn niềm vui trong ngày đầu tiên trở thành vợ chồng theo cách này. Nồi cháo của ông có được là nhờ tấm lòng yêu thương con chân thành, và cũng bởi cách nghĩ chất phác, hồn nhiên của bà – những người mẹ nông dân cả đời nghèo khó.

Xem thêm: Tóm tắt truyện “Rừng xà nu” của Nguyễn Trung Thành

Bà nấu một nồi cháo cám, giấu con trai và con dâu, đến giờ phút quan trọng ấy mới đem ra “cứu nguy” như khi chúng ta chơi át chủ bài khi trận đấu đến hồi quyết định. Và như chúng ta thấy, bà vui vẻ tiếp đón, ân cần nhận bát cháo hành của con dâu và con trai. Cô còn “bảo trại” là chè ngon tuyệt cú mèo, ở chi tiết nghệ thuật này, Kim Lân đã hai lần khắc họa hình ảnh tươi cười, đậm nét của người mẹ với hai đứa con một cách chân thành và xúc động. khiến chúng ta không khỏi xúc động, xót thương và cảm phục tấm lòng của người mẹ tội nghiệp. Bà đang hạnh phúc (chắc là vì con trai bà có gia đình, có con dâu) hay bà đang muốn giễu cợt hai đứa con tội nghiệp đã thành vợ thành chồng trong thời buổi đói kém này? (Nó phải là nhiều hơn nữa, đó là điều chính trong trái tim cô ấy vào thời điểm đó.) Cô ấy dường như đang cố tình đẩy anh ra. Không khí u ám, cố gắng khắc phục tình hình bằng cách động viên, khích lệ em nhé. Trong ánh mắt tỉnh táo mát lành ấy, tôi biết trái tim người mẹ đang thổn thức. Lòng người đọc cũng đượm một nỗi buồn … niềm vui của ông – niềm vui không thể cất cánh, vì còn bát cháo cám đã “ứa ra, sặc sụa” của con trai và con dâu. “mắt đen”. Nụ cười của chị vụt tắt khi “xấu hổ ‘cúng dường quanh mâm cơm’, họ đối mặt với nhau cho xong bữa, ăn mà không nhìn mặt nhau… Kim Lân viết những dòng này như một cách khách quan, nhưng ta biết bao nỗi lòng của ông. nhức nhối, vì chính bản thân anh, gia đình anh Gia đình anh trong những ngày Tết Đinh Dậu đói kém ấy cũng phải ăn cháo cám, anh có biết mùi vị của cháo cám như thế nào không? … Phải, nồi cháo cám này chẳng có giá trị gì, nhưng tấm lòng của một người mẹ nông dân nghèo khổ trong cuộc đời cơ cực chẳng phải là đáng thương và đáng quý hay sao? Có lẽ cô ấy không có nhiều thứ để sống. Nhưng bà đã sống vì các con, cả con trai bà và cô con dâu mới mà bà hết mực yêu thương, bà đã tìm thấy ý nghĩa của cuộc đời mình bằng cách chăm sóc các con. Đức tính tảo tần và lòng vị tha này thuộc về bà, của nhiều bà mẹ nông dân khác mà chúng tôi từng gặp trong đời. Và bát cháo cám mà Kim Lân đã cho bà ở đây, ở phần cuối của tiểu thuyết này, vẫn gợi lên sâu sắc dư âm đau thương của nạn đói khủng khiếp năm 1945, vẫn giữ được hương vị ngọt ngào của tình người cơ bản của khát vọng về một mái ấm gia đình ngay cả trong Cảnh “Picked Pick Woman”; nhưng trên hết và bao trùm là lòng nhân ái cao cả của những người mẹ Việt Nam – “đằng sau chiếc áo rách là những tấm lòng vàng!”.

Đó là một chi tiết nghệ thuật tỉ mỉ, sắc sảo mà người ta thường thấy ở một nhà văn viết truyện ngắn về người nông dân Việt Nam: Vần Kim Lân.

Xem thêm: Chứng tỏ Nguyên Hồng là nhà văn của phụ nữ và nhi đồng.