Phân tích hình tượng người lính trong khổ thơ thứ ba của bài thơ Tây Tiến

Đề: Phân tích hình tượng người lính trong khổ thơ thứ 3 của bài thơ Tây Tiến

Quang Dũng dựng tượng đài Chiến sĩ vô danh trong khổ thơ thứ ba của bài thơ Tây Tiến. Có thể coi khổ thơ thứ ba này là những nét bút cuối cùng hoàn thiện hình tượng người chiến sĩ Tây Tiến anh dũng, kiên cường. Chân dung người lính xuất hiện trong khổ thơ thứ 3 có sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa vẻ đẹp tâm hồn, lí tưởng chiến đấu và phẩm chất anh dũng hy sinh. Cả bài thơ có thể nói là một tượng đài đầy màu sắc bi tráng của một đội quân chống lại một bối cảnh khác thường.

1n1 - Phân tích hình tượng người lính trong khổ thơ thứ 3 của bài Tây Tiến.

Bức chân dung đoàn quân Tây Tiến được tạc bằng những nét bút chân thực mà lãng mạn. Những chi tiết được lấy từ thực tế cuộc sống và được khúc xạ qua hồn thơ Quang Dũng để rồi hiện lên trang thơ đầy cuốn hút. Trong suốt cuộc hành trình, vẻ đẹp anh hùng tiếp tục lấp lánh, cho đến khi người lính Tây Tiến đối mặt với dịch bệnh, đối mặt với cái chết, nó chói lọi, nét nào cũng sắc sảo đến kỳ lạ, đầy lãng mạn:

“Đoàn quân Tây Tiến tóc không mọc

Quân xanh dũng mãnh và ác liệt ”

Từ ngữ được Quang Dũng sử dụng ở đây thật lạ. Nếu ở đầu bài thơ tác giả dùng từ “Đoàn quân” ​​thì ở đây tác giả dùng từ “Đoàn quân”. Cùng là một đội quân, nhưng khi sử dụng “Army Corps”, nó gợi lên hình ảnh của một nhóm chiến binh với vũ khí, với tinh thần chiến đấu lấn át bệnh tật. Ba từ “không có lông” là đảo ngược của thụ động thành chủ động. Không còn những đoàn quân bị sốt rét trong rừng, chết rụng hết cả tóc gáy. Giọng điệu của câu thơ như thể họ không cố tình mọc tóc ra. Hãy nghe sự kiêu căng ngạo mạn và thấy rõ sự giễu cợt rất quân tử.

Chi tiết “đầu không tóc, quân xanh” diễn tả những gian khổ phi thường của đời lính ở vùng đặc công. Di chứng của những cơn sốt rét rừng dai dẳng là da xanh xao “tóc không mọc”. Nhưng đối lập với vẻ ngoài tiều tụy này là sức mạnh phi thường của nội tâm toát ra từ tư thế “oai phong lẫm liệt”. Với nghệ thuật tương phản, chỉ 2 dòng thơ của Quang Dũng đã làm nổi bật dáng vẻ khác thường của đoàn quân Tây Tiến. Họ hiện lên như hình ảnh một đấng trượng phu ngày xưa qua hai câu văn sau:

“Đôi mắt gửi ước mơ vượt biên giới

Mơ về đêm Hà Nội thơm ngát hương hoa ”

“Đôi mắt long lanh” biểu thị sự dồn nén dữ dội của cơn giận dữ như thể có khả năng thiêu đốt đối phương nhờ ánh sáng của đôi mắt. Hình ảnh thơ làm nổi bật ý chí quật cường của đoàn quân Tây Tiến. ở đây, người lính Tây Tiến được nhắc đến với tất cả những mệt nhọc, gian khổ qua các từ “tóc không mọc”, “quân xanh”. Chính từ hiện thực đó, chân dung anh bộ đội hiện lên đầy sức sống. Tuy nhiên, vượt qua bao khó khăn, thiếu thốn, tâm hồn người lính vẫn cất lên “Đêm mơ Hà Nội hương hải ngoại”. Đoạn thơ phản ánh vẻ đẹp tâm hồn người lính Tây Tiến. Ban ngày ước mơ chinh phục hướng về chiến trường, nhưng khi im tiếng bom đạn, thì ước mơ cũng hướng ngược và cũng hướng về phía trước, hướng tới tương lai đã hứa. Một ngày chiến thắng để nối lại giấc mơ xưa. Ý chí kiên cường, tình yêu nồng cháy. Hai vẻ đẹp đồng điệu trong nhân vật những chàng trai Tây Tiến.

Quang Dũng đã sử dụng hình ảnh ngược lại: một bên là nấm mồ, một bên là ý chí của những người chiến binh:

“Rải rác qua biên giới của miền đất xa xôi

Ra chiến trường không tiếc đời xanh.

Xem thêm: Nghị luận xã hội – Hạnh phúc là đấu tranh (C.Mác)

o áo choàng thay vì ném nó xuống đất

Dòng sông của tôi gần với khúc solo “

“Thổ mộ” là những ngôi mộ nằm ở những nơi xa xôi và lạnh lẽo. Những ngôi mộ nằm rải rác trên đường hành quân, nhưng không thể ngăn cản quyết tâm ra đi của người lính. Câu ca dao sau đây là câu trả lời dứt khoát của những người đứng trên cái chết:

“Ra chiến trường không tiếc đời xanh”.

Chính tình yêu đất nước sâu sắc đã giúp người lính coi cái chết nhẹ tựa lông hồng. Khi cần, họ sẵn sàng hy sinh vì nghĩa lớn hơn một cách êm đềm và bình yên như chìm vào giấc ngủ. Câu thơ như một lời thề rằng là chết của một người đàn ông:

“Chiếc váy sẽ mang bạn trở lại trái đất”

Nếu như ngày xưa vua chúa phong kiến ​​coi bộ da ngựa che thân là lý tưởng thì ngày nay anh bộ đội Cụ Hồ chiến đấu, hy sinh cho Tổ quốc một cách bình thản, tự nhiên. Hình ảnh “áo bào” càng làm tăng không khí trang nghiêm cổ kính của người lính tử trận. Hai chữ “áo bào” lấy từ văn học cổ đã tái hiện vẻ đẹp của một người anh hùng và làm mờ đi hiện thực đói nghèo, gian khổ nơi chiến trường. Nó còn gợi lên chí khí của người thanh niên “muốn chết giữa chiến trường, lấy thân mình bằng da ngựa. Từ“ trở về ”thể hiện thái độ ung dung, ngạo nghễ của người anh hùng xông pha trận mạc:“ Đã trở về nhà ”là một hình ảnh ca ngợi mạnh mẽ.

Sau khi hoàn thành nghĩa vụ thiêng liêng, người lính Tây Tiến trở về dưới sự đùm bọc của quê hương và đồng đội. Quay trở lại nơi bạn sinh ra. Trước khi các bậc cao nhân chết ở một vùng đất xa xôi, sông Mã là nhân chứng và là lời tiễn biệt.

Mở đầu bài thơ ta bắt gặp ngay hình ảnh con sông Mã gắn liền với lịch sử của đoàn quân Tây Tiến. Sông Mã đã chứng kiến ​​mọi thử thách, mọi chiến công và bây giờ đang chứng kiến ​​sự hy sinh của người lính. Đoạn thơ kết thúc bằng khúc ca bi tráng của sông Mã.

“Sông Mã gầm lên trong khúc độc tấu”

Sông Mã là chứng nhân của một thời hào hùng, chứng kiến ​​cái chết của người anh hùng, nàng gào lên một khúc ca bi tráng, phẫn nộ, làm rung động cả một nơi hoang vu. Câu thơ mang không khí chiến đấu của một sử thi xa xưa. Đoạn thơ đề cập đến một mất mát đau thương nhưng vẫn hào hùng.

Bốn câu kết luận:

“Người phương Tây đi không hẹn ngày về

Con đường dẫn đến vực thẳm là một phôi thai chia cắt

Ai lên Tây Tiến mùa xuân năm ấy?

Hồn Sầm Nưa một đi không trở lại ”.

Bốn câu cuối được viết giống như bia ký trên bia mộ. Những dòng sông này cũng là lời thề của những người lính Vệ quốc.

“Ai lên Tây Tiến mùa xuân năm ấy”

“Mùa xuân” có thể dùng theo nhiều nghĩa: thời đại thành lập đoàn quân Tây Tiến (xuân 1947), mùa xuân của đất nước, mùa xuân (tuổi trẻ) của đời người chiến sĩ.

Hình ảnh “Hồn Sầm Nưa một đi không trở lại”, “Hồn Sầm Nưa một đi không trở lại” cản đường hoạt động của thực dân Pháp, thực hiện lý tưởng đến cùng. Vì vậy, dù ngã xuống trên đường hành quân, nhưng tâm hồn của anh (anh linh các anh) vẫn đồng hành cùng đồng đội, vẫn sống mãi trong lòng đồng đội: Âm vang văn chương Nguyễn Đình Chiểu: “Sống để đánh giặc, thác cũng đánh nhau ”.

Nguồn Edufly

Xem thêm: Cảm nhận của em về nhân vật Tấm trong Tấm Cám